- Ha ha ha.
Lưu Đại Hổ cũng rất là yêu thích đứa bé hệt như được vẽ trong tranh Tết này.
Bên trong phòng bếp.
- Ngươi đang mang thai, để ta làm đi.
Tứ Nương nói.
- Xem ngài nói kìa, lúc này mới mấy tháng chứ? Không cần lo lắng, làm gì cao quý đến vậy. Lúc trước kia, nữ nhân bụng to sắp sinh rồi còn phải cắm mặt làm việc đó.
- Cái đó không giống nhau.
Công chúa lên tiếng đáp.
Trong bụng ngươi, thế nhưng là giọt máu của Kiếm Thánh.
Mỗi người đều có sự hạn chế tự thân, ngay ví dụ như công chúa, xuất thân cao quý, huyết thống cao quý, tự nhiên đã mang theo một vài thói quen.
Nghĩa bóng thực ra chính là, đứa bé của người khác bình thường, đứa bé này của ngươi thì không bình thường.
Nàng hiểu rõ, nếu như Kiếm Thánh có đứa con này, vậy đồng nghĩa với việc Kiếm Thánh đã hoàn toàn bị trói buộc ở Phụng Tân thành, trói chặt ở sát vách Hầu Phủ rồi.
Cứ như vậy, không chỉ là một đời này của phu quân mình, thậm chí các con của mình cũng có thể được hưởng thụ Kiếm Thánh che chở.
Đương nhiên, công chúa sẽ không ngu ngốc mà đặt “huyết thống” và “ thân phận tôn ti” ở bên miệng. Ngay cả ở trong Hầu Phủ, nàng cũng sẽ cố gắng hết sức làm nó phai nhạt đi. Bởi vì trượng phu của nàng, xuất thân từ thường dân.
Hơn nữa, nàng có thể cảm nhận được rõ ràng, trượng phu của nàng... coi thường huyết thống.
- Nào có cái gì không giống nhau. Nam nhân của ta nói, lúc nữ nhân mang thai nên hoạt động nhiều một chút, có lợi cho việc sinh sản.
Ngu Ngô thị đáp.
- Lại nói, hai vị là đại quý nhân chân chính, sao có thể để...
Cộp cộp cộp cộp...
Tứ Nương bắt đầu thái rau, dao phay ở trên thớt gỗ vẽ ra tàn ảnh.
Ngu Ngô thị: “...”
Vị quý nhân này, thực sự là rất... rất biết nấu ăn.
- Nhóm lửa đi, xào mấy món cho hai người đàn ông với bọn trẻ nhắm rượu.
Tứ Nương nói.
- Được.
Ngu Ngô thị ngồi vào trước bếp lò, châm lửa, nhóm lò.
Công chúa thấy thế, đến ngồi bên cạnh nàng.
- Không không không, ở đây bẩn, quý nhân, ở đây bẩn lắm.
- Không việc gì, không việc gì, đời này ta còn chưa được nhóm bếp bao giờ, ta muốn nhóm.
Đây cũng không phải lời nói dối.
Đương nhiên, một nguyên nhân khác là, công chúa không muốn mình chẳng phải làm việc gì, quá lộ ra vẻ lúng túng.
...
- Lần này, phần trong nhà đã xử lý gần như đâu đấy rồi.
Trịnh Phàm vừa cắn hạt dưa vừa nói.
- Tuyết Hải Quan và Trấn Nam Quan bên đó, mười ngàn chính quân Kha Nham Đông Ca, hai mươi ngàn chính quân Kim Thuật Khả, đều đã yên ổn rồi.
Chính quân không bao gồm phụ binh, cũng chính là lực lượng quân sự chính quy có thể lôi ra xung phong dã chiến.
Mười ngàn đặt tại Tuyết Hải Quan, dư dả rồi, chưa nói đến việc hiện tại trên Tuyết Nguyên năm bè bảy mảng, cho dù có nhảy ra Dã Nhân Vương thứ hai, Kha Nham Đông Ca trước khi chưa có quân lệnh từ Hầu Phủ không xuất ra ngoài một binh một tốt, dựa vào mười ngàn chính quân, thêm vào dân phu trong thành hỗ trợ, coi như nhiều dã nhân hơn nữa, muốn công phá Tuyết Hải Quan trong thời gian ngắn cũng là không thể.
Chỗ Kim Thuật Khả sắp đối mặt chính là người Sở, áp lực sẽ lớn hơn một chút.
Nơi Kinh thành, kỳ thực có một đội nhân mã đóng quân, đó là trạm tiền đồn, mặt phía Bắc, cũng là đầu cuối quận Thượng Cốc, chính là Trấn Nam Quan, cho Kim Thuật Khả hai mươi ngàn binh mã, dưới điều kiện tiên quyết là bảo đảm Trấn Nam Quan không được xảy ra sai sót, vẫn có thể dư sức đi làm một số việc tuỳ theo yêu cầu của Hầu Phủ bất kì lúc nào.
Hai khu vực quan ải này, có thể nói là trọng yếu của Tấn địa.
Cùng Nam Môn Quan năm đó, có thể xưng tam đại hùng quan của Tam Tấn chi địa.
Thực ra, so với chiến sự ở Tuyết Hải Quan năm xưa, cùng với trận chiến ở Trấn Nam Quan song phương mỗi bên gần trăm vạn đại quân giằng co chém giết, bố trí quân sự của Hầu Phủ ở hai nơi trước mắt kì thực chưa tính là gì.
Nhưng đánh trận chân chính từ trước tới giờ không phải trò chơi xếp chồng quân cờ, Tuyết Hải Quan bên ấy tạm chưa đề cập tới, cơ bản là ổn thoả, Trấn Nam bên kia một khi người Sở có động thái lạ, Hầu Phủ vị trí Phụng Tân thành bất cứ lúc nào cũng có thể phái quân viện trợ.
Mà nếu như sức mạnh của Hầu Phủ bên đây không cách nào kiềm chế được người Sở, như vậy tự nhiên sẽ lập tức thỉnh cầu viện quân từ triều đình, tiếp đó, chính là lại nổ ra một hồi chiến tranh quốc gia.
Ở chỗ Phụng Tân thành, tổng cộng có ba trấn binh mã.
Một trấn là Lương Trình đích thân lĩnh hai mươi ngàn kị binh, kị sĩ tinh nhuệ nhất, ngựa chiến tốt nhất, giáp trụ hoàn mỹ nhất, binh khí sắc bén nhất. Hai mươi ngàn kị binh này có thể nói là vương bài chân chính của Bình Tây Hầu Phủ!
Theo cách nói của Lương Trình mà nói, sức chiến đấu của nhánh binh mã này tuyệt đối không kém hơn so với chính quân Trấn Bắc quân Tĩnh Nam quân năm đó với quân số ngang nhau. Hơn nữa còn là lính mới chưa từng trải qua mấy năm chiến sự, không bị tổn hại sức chiến đấu.
Nhánh binh mã này của Lương Trình có thể nói là sức mạnh dã chiến chân chính, mang tính cơ động thuần chất về mặt ý nghĩa của Tấn địa Đông. Dùng để canh chừng bốn phía, chuẩn bị đi cứu hoả bất cứ lúc nào.
Sau đó, chính là hai trấn Cẩu Mạc Ly và Đinh Hào bảo vệ quanh ngoại Phụng Tân thành kia rồi.
Trấn Đinh Hào thực tế chỉ có năm ngàn chính quân.
Trấn Cẩu Mạc Ly, lại có hơn mười nghìn.
Thủ quân bên trong Phụng Tân thành, các lộ nha môn cùng với hộ vệ Vương Phủ, lại là có một hệ thống riêng biệt, trên danh nghĩa, Tiết Tam và Phiền Lực là quan chủ.
So sánh với nhau mà nói, lúc trước Cung Vọng mờ ám với Dĩnh Đô, kiếm chác bao nhiêu tiền của, cũng là có nỗi niềm khó nói, thậm chí, có thể gọi là bị ép.
Bởi vì Hầu Phủ chỉ cho hắn mười ngàn chính quân ngạch binh, nói cách khác, hạn mức binh mã của Cung Vọng so với trước đây còn thấp hơn!
Công Tôn Chí bên kia cũng giống như vậy, cũng là hạn mức mười ngàn, tuy rằng binh mã của bọn họ trên thực tế không chỉ nhiều có từng đó, nhưng nguồn tiếp tế cho ngươi bị cắt cứng rồi, ngươi cũng rất khó thoải mái bay nhảy.
Mà Hầu Phủ bên này lợi dụng chế độ tiêu hộ, mạnh mẽ tiến hành chỉnh hợp và phân chia, đào đi không ít căn cơ của bọn họ lấy làm giàu cho trấn khác, đây rõ ràng là đang rục rịch đào góc tường của ngươi, nhưng không cho ngươi nổi cáu.
Có điều, Công Tôn Chí vẫn rất điềm tĩnh, hắn là người Yến, tâm thế của hắn ổn.
Hơn nữa, thời gian trước đã cắt đứt với con trai của Lý Báo một lần, dù sao cũng không thể lại cắt đứt với Hầu Phủ thêm một lần chứ?
Con trai Lý Báo lúc trước là không có năng lực làm gì mình, nhưng hiện tại Hầu Gia trên đình đầu thực sự có thể chém đầu mình!
Quan trọng nhất chính là, dù lại có thêm tâm tư gì, bản thân chẳng phải đã làm gia nô ba họ rồi sao?
Sau khi Cung Vọng bị cảnh cáo một lần, cũng chịu hẳn rồi.
Về việc này, Hạt Tử và Lương Trình từng đặc biệt đến tìm bọn họ hồi mùa xuân, kề chân tâm sự, tiến hành khuyên nhủ.
Tấn Đông hiện tại đang gắng sức phát triển, mọi người trước tiên thắt lưng buộc bụng, chịu chút khổ, chung tay lúc gian khó, sau này, mấy người các ngươi khẳng định còn có thể phát triển hơn vân vân.