Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 1582: CÙNG ĂN CƠM THÔI

Phản ứng của Cung Vọng và Công Tôn Chí tất nhiên là vỗ ngực tỏ ra đã hiểu được tinh thần của Hầu Gia, cũng đồng ý phục tùng vô điều kiện tất cả các nghị quyết của Hầu Phủ.

Cho nên, hiện nay xem từ sổ sách ra, nếu không tính thủ quân Phụng Tân thành mà nói, bảy trấn còn lại, cộng vào tính, có chưa tới chín vạn chính quân.

Cơ bản đều là tiêu hộ, người trong nhà ăn lương cũng có thể nhận phúc lợi của tiêu hộ.

Nói về phí tổn, Tuyết Hải Quan và Trấn Nam Quan, lần lượt là vị trí của chợ chung với Tuyết Nguyên và Sở Quốc, tương tự như hải quan của đời sau. Trừ việc bên ngoài phải nộp thuế cho Hầu Phủ ra, bên trong chỉ cần những món béo bở nhờ quy tắc ngầm, đã đủ để bù trừ cho phí tổn của bọn họ rồi.

Phụng Tân thành bên này, binh mã dưới trướng Đinh Hào cùng Cẩu Mạc Ly thuộc loại trạng thái nửa huấn luyện nửa sản xuất.

Cho nên, “thuộc địa” chân chính để nuôi quân, thuần chi tiêu, cũng chỉ có bộ phận của Lương Trình cộng thêm phần bị cấm chỉ động móng vuốt của Cung Vọng và Công Tôn Chí.

Hiện nay, vụ xuân quy mô lớn đã sớm hoàn thành, đợi sau khi được thu hoạch, dân chúng Tấn Đông lập tức không cần ăn cháo khoai tây kia nữa, cuộc sống của mọi người, tài chính của Hầu Phủ, cũng có thể vững vàng tốt lên.

Đất trống cũng có chỗ tốt của đất trống. Không có đại tộc địa phương nào cản tay ngươi, tất cả đất đai đều là của Hầu Phủ, à không, là của nhà nước.

Gần như tất cả công xưởng đều nằm dưới ngọn cờ Hầu Phủ.

Đất trồng trọt của dân chúng nơi này, tương đương với tất cả đều là đất quân đồn trong sổ sách của Hầu Phủ.

Nói cách khác, cứ việc nuôi những binh mã này, nhưng cũng Hầu Phủ hiện tại cũng không phải có khả năng làm đến cực hạn, của cải còn rất mỏng, không cần thiết đi tiêu hao bản thân.

Đợi đến khi thực sự phải đánh trận mà binh mã không đủ, lại lấy chính quân làm nòng cốt, trưng binh tay sai là được rồi.

Yêu cầu hiện tại chính là đủ dùng, đủ tự vệ.

Sau đó, nỗ lực trồng trọt, nỗ lực phát triển thương mại, nỗ lực phát triển nhà xưởng, kiến thiết Tấn Đông trở thành tiềm lực chiến tranh... à không, thành thiên đường của muôn dân.

Đương nhiên, hiện tại Trịnh Hầu Gia ra ngoài cũng có thể nói khoác rằng dưới trướng mình có mười vạn kị binh, gặp phải mâu thuẫn gì, cũng có thể bày ra tư thế ngươi phải cho bản Hầu một câu trả lời, bằng không cho dù bản hầu nuốt trôi cục tức này, mười vạn binh sĩ dưới trướng bản hầu kia cũng sẽ không chấp nhận!

Trong mười vạn này, loại tố chất có thể chống đỡ được Trấn Bắc Quân, Tĩnh Nam Quân, đánh chết cũng chưa tới bốn mươi ngàn, tập trung chủ yếu ở chỗ Lương Trình và Kim Thuật Khả.

Nhưng để hù doạ người ta một chút cũng đủ dùng rồi.

- Ngươi nói với ta những cái này ta cũng không hiểu, có điều ta cũng coi như nghe ra. Khoảng thời gian gần đây, Tấn Đông kinh doanh rất được, khu vực này, dân chúng nơi đây, nhà của ta, đều có thể không phải chịu sự xâm lấn của lửa chiến.

Trịnh Hầu Gia gật đầu nói:

- Cái này đương nhiên là không vấn đề.

- Vậy thì tốt, ngoài ra vẫn là nói nhiều thêm về chuyện vào kinh lần này đi.

Trên phương diện quân vụ, Kiếm Thánh thực sự là biết tự lượng sức mình.

- Chuyện vào kinh, thực sự ta có rất nhiều suy nghĩ, nhưng để nói ra được, kỳ thực không có.

- Không có?

- Ừm, bởi vì trừ khi dính dáng đến lợi ích của ta, lợi ích của Hầu Phủ, lợi ích của Tấn Đông, còn những phương diện khác, ta không có tư cách cũng không có chỗ trống để xen vào.

- Dáng vẻ đại khái chính là, ta cùng ngươi, mang theo một đám người, vào kinh thôi.

- Trên đường đi qua Lịch Thiên thành, sau đó chúng ta sẽ chung một đường với lão Điền. Sau đó sẽ đồng thời vào kinh.

- Lại sau đó, ước chừng là lão Điền ngồi ta cũng theo ngồi ở phía sau, lão Điền thấy tên hoàng tử nào khó chịu ta lại đi phế bỏ tên hoàng tử đó, lão Điền nói cái gì ta phụ hoạ cái đấy, hắn gật đầu ta cũng ừm ừ ừ ừm.

- Ừm, ước chừng chính là dáng vẻ đó đi.

Kiếm Thánh nhíu nhíu mày.

- Ngài làm sao thế?

Trịnh Hầu Gia hỏi.

- Bỗng nhiên không muốn đi cùng ngươi nữa, có chút mất mặt.

Trịnh Phàm: “...”

Kiếm Thánh nhìn vào trong nhà, nói:

- Ta rất muốn ở bên nàng, thật đấy, Trịnh Phàm, ngươi nên có con sớm một chút.

Trịnh Phàm: “...”

- Trước đây ta không cảm thấy, nhưng hiện tại, trong lòng ta có mối bận tâm chân chính, ta rất vui vẻ.

Trịnh Phàm: “...”

Kiếm Thánh lập tức lại thở dài, nói:

- Nhưng ta thực sự sợ ngươi chết mất, vì trong một số thời điểm ngươi thực sự rất xui xẻo. Đến nay ta vẫn chưa thể nào tưởng tượng ra lần đó trời đổ mưa, đá tảng của máy bắn đá cách xa như vậy làm sao có thể đập trúng ngươi đang cưỡi ngựa đây?

Trịnh Phàm: “...”

- Nếu như ngươi chết rồi, ngôi nhà này sẽ không được bình yên nữa.

Trịnh Phàm:

- ... Thực ra dựa vào bản lĩnh của ngài, dẫn theo cả nhà ngài đi ẩn cư, cuộc sống sẽ không đến mức quá kém.

Kiếm Thánh lắc đầu, nói:

- Nhưng đó không phải là cuộc sống ta muốn sống, cũng không phải là cuộc sống họ muốn sống.

- Này, ngài nói chuyện có thể đừng thở mạnh như vậy không? Làm ta sợ còn tưởng rằng ngài bỏ gánh không định theo ta vào kinh nữa.

- Trịnh Phàm.

- Ngài nói đi.

- Ta rất lo lắng, hoàng đế Yến Quốc các ngươi vẫn chưa có ý định dừng lại.

- Ha ha, còn đánh tiếp có thể đánh đi chỗ nào? Tuyết Nguyên hiện tại như một tổ chim cút, Sở Quốc thì mới vừa đánh qua, Càn Quốc binh mã ba bên, thế nhưng dù xung đột với Sở Quốc ở Đông Nam cũng không điều động.

- Bệ hạ có chưa vừa lòng đi chăng nữa cũng không thể liều mạng không thiết sống hiện tại đi đánh Man tộc chứ?

Kiếm Thánh nghe vậy, không nói nữa.

Đối với lĩnh vực mình không am hiểu, hắn sẽ không nói nhiều, bởi vì kinh nghiệm trước đây cho thấy, hắn chỉ biết làm hỏng việc.

- Ha ha ha...

Công chúa chạy tới, hỏi:

- Tướng công, có thể dọn đồ ăn lên chưa?

Trịnh Phàm gật đầu, đáp:

- Cứ bày ngay ở đây đi, lấy thêm mấy cái ghế đến, mọi người quây quần cùng ăn.

Một bữa cơm, cả nhà Trịnh Hầu Gia ăn đến ung dung vui sướng, cả nhà Kiếm Thánh cố gắng hết sức phối hợp giả bộ ăn đến ung dung vui sướng.

Nói chung, sau bữa cơm ung dung vui sướng, Trịnh Hầu Gia cũng không ở lâu, dẫn vợ con cáo từ.

Bà lão vốn muốn tiễn khách, bỗng nhiên ý thức được, không có cách nào tiễn.

Ở ngay sát vách chứ đâu!

Chờ Trịnh Hầu Gia đi rồi, bên trong ngôi nhà nhỏ, đàn gà trước đó bị hồ ly và mèo bắt nạt tàn nhẫn bắt đầu điên cuồng đuổi theo con vịt kia.

Ngu Ngô thị trở về nằm nghỉ ngơi, bà lão thu dọn bát đũa, không hỏi bất kì điều gì.

Ở điểm này, mẹ chồng nàng dâu trước đó đã đạt thành nhận thức chung.

Đương nhiên, ngày hôm nay sau khi Hầu Gia đích thân tới cửa, các nàng càng kiên định không hỏi chuyện của nam nhân.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!