Nam nhân tự có đầu óc của nam nhân, có suy nghĩ của hắn, hắn đã suy nghĩ, các nàng là người phụ nữ của gia đình, không tiện đi hỏi gì nhiều.
Tuy rằng, các nàng cũng không biết, phần lớn thời gian, Kiếm Thánh thực ra không có ý tưởng hay suy nghĩ gì.
Kiếm Thánh thấu triệt đại ngộ, hiện tại chỉ phụ trách dùng kiếm giết người, chứ không chịu trách nhiệm động não.
Chẳng qua, bà lão vẫn là nhắc nhở một câu:
- Nhớ đừng quên đáp lễ.
Người ta tặng quà cho ngươi, ngươi phải đáp lễ.
Tuy rằng bà lão không hiểu được đứa bé chưa chào đời đã làm tiệc rượu trăm ngày là cái đạo lý gì, nhưng nếu đã lấy cái đề mục đó để làm rồi, người ta cũng đã mang quà tới cửa, không quan tâm nặng nhẹ, không quan tâm người tới có phải từ Hầu Phủ không, cũng cần đáp lễ.
Kiếm Thánh gật đầu, Lưu Đại Hổ kêu:
- Thiên Thiên nói mình thích ăn bỏng gạo đấy.
- Chỉ là món ăn vặt khô cứng đó sao?
Bà lão hỏi.
- Vâng.
- Vậy lát nữa mau chóng đi mua đi, hôm nay không tiễn, ngày mai trời vừa sáng thì mang sang, nhớ phải mua nhiều một chút, không cần đắt đỏ gì, Hầu Gia không coi trọng cái đó, nhưng phải chú trọng cái nhiệt tình, rất nhiều đồ, mang sọt đi mua.
Bà lão dặn dò Kiếm Thánh.
- Vâng.
Kiếm Thánh gật đầu.
Sau đó, Kiếm Thánh lấy cái sọt, đòn gánh, lại là Long Uyên Kiếm.
Quảy đòn gánh, Kiếm Thánh ra cửa.
Lưu Đại Hổ vội vàng chạy ra ngoài, đuổi theo Kiếm Thánh.
Hai cha con đi trên đường, Lưu Đại Hổ thỉnh thoảng lại ngẩng đầu nhìn cha mình, nhưng không hề hỏi điều gì, chỉ là trên mặt cười ngây ngô.
- Cười khúc khích cái gì?
Kiếm Thánh hỏi.
- Cha, cha thật là lợi hại.
Lưu Đại Hổ đáp.
Bất kể là người cha nào, mỗi khi có thể làm cho con trai mình cảm thấy kiêu ngạo, đều rất vui vẻ, rất thoả mãn, Kiếm Thánh cũng không ngoại lệ.
Tuy rằng, sự kiêu ngạo của con trai đối với mình, trung gian còn có một thứ gọi là Trịnh Phàm làm vật môi giới.
- Tạm được.
Kiếm Thánh rất khiêm tốn.
- Cha, cha có phải là thân vệ bí mật bên cạnh Hầu Gia không?
- Hả?
- Chúng con có một bạn học có cha chính là thân vệ bên cạnh Hầu Gia, áo phi ngư phục, trông ông ấy oai lắm.
Sau khi Lưu Đại Hổ nhập học, Học Xã cũng chia lớp.
Tương đương với lớp phổ thông và lớp bồi dưỡng tướng tá tương lai.
Theo cách nói của Hạt Tử chính là trường sĩ quan Hoàng Phố thuộc về thế lực Bình Tây Hầu Phủ thực sự trên mặt nghĩa.
Những đứa trẻ ở đó, cha mẹ đa số đều là tướng lĩnh trong quân hoặc là người trong Hầu Phủ.
Kiếm Thánh bỗng nhiên nghĩ đến một điểm, lý do hắn để Trịnh Phàm tới nhà lần này là vì tuyên bố quan hệ, một là cho người nhà có một sự bảo đảm chân chính, hai lại là, hắn cảm thấy mình không thể ích kỷ như vậy nữa.
Hắn có thể cho con trai của mình một tuổi thơ tốt đẹp tự tin.
Nhưng hắn đã không.
Hắn yêu thích cuộc sống tĩnh lặng.
Nhưng con trai của hắn, khi ấy ở trên đường gặp phải bạn học, chủ động dắt tay mình lúc đó đang dưỡng thương phải chống nạng, lớn tiếng gọi mình là cha, chỉ lo người khác không biết.
Con trai rất hiểu chuyện, cái đó không giả.
Nhưng hắn nguyên có thể trở thành vốn liếng để con mình khoe khoang với bạn bè ở trong Học Xã, có thể làm cho nó vui vẻ hơn.
Xét cho cùng, trước đây, vẫn là mình ích kỷ.
Lúc này, Lưu Đại Hổ hỏi:
- Cha, cha ở bên cạnh Hầu Gia, đã từng được gặp Kiếm Thánh đại nhân chưa?
- Ha ha, từng gặp.
- Con cũng từng được gặp đấy, lần trước cùng Hầu Gia đi Dĩnh Đô, con đã trông thấy Kiếm Thánh đại nhân, chỉ có điều là đội mũ trùm, không nhìn thấy mặt, nhưng chúng con đều cảm thấy Kiếm Thánh đại nhân thật là lợi hại, là kiếm khách mạnh nhất trên thế gian.
- Ha ha ha, cái đó đương nhiên.
- Cha, cha vẫn chưa trả lời con đâu, cha từng thấy mặt thật của Kiếm Thánh đại nhân chưa?
- Con trai, con muốn gặp sao?
- Muốn!
Trong phút chốc, Long Uyên bị coi dùng như đòn gánh tức khắc ra khỏi vỏ, hoá thành một con Du Long màu đỏ xông thẳng tận trời.
Kiếm khí mạnh mẽ khủng khiếp vụt lên từ mặt đất, khí thế chấn động toàn bộ Phụng Tân thành!
Trong nháy mắt, từng bóng từng bóng người từ bốn phương tám hướng xông tới. Ở đây, có thân vệ của Hầu Gia, cũng có bảo vệ ngầm và thám tử trong quân, đều là cao thủ phụ trách bảo vệ Hầu Phủ và an toàn trong thành.
Khi bọn họ phát hiện kiếm khí doạ người kia, lúc đó cho rằng có kẻ địch mạnh vào thành, lập tức nhanh chóng chạy tới phía đó.
Sau khi bao vây nơi này, trong đây, có không ít người từng thấy mặt thật của Kiếm Thánh.
Bấy giờ, có người quỳ xuống hỏi:
- Đại nhân, đã xảy ra chuyện gì?
- Đại nhân, có phải có thích khách vào thành?
- Đại nhân, thích khách ở đâu?
Trên không trung, Long Uyên vẫn đang bay lượn, vẽ ra từng vệt từng vệt kiếm khí thất sắc xán lạn.
Dưới đất, Ngu Hoá Bình đứng chắp tay, lạnh nhạt nói:
- Không có việc gì, chỉ là con trai của ta, muốn gặp ta.
Bốn phía, toàn bộ cao thủ của Phụng Tân thành đều sửng sốt. Trong thời gian ngắn, bọn họ không thể nào hiểu được câu nói của Kiếm Thánh rốt cuộc là có ý gì. Nhưng ít nhất bọn họ biết, trong thành hiện tại không có thích khách nào đột nhập.
Chẳng qua bọn họ cũng không dám chất vấn Kiếm Thánh tại sao lại "Đánh rắn động cỏ", vờ như đang căng thẳng.
Dẫu sao, địa vị siêu nhiên của Kiếm Thánh, trong lòng mọi người đều rõ ràng.
Lập tức, lần lượt từng bóng người hướng về phía Kiếm Thánh bái kiến rồi lựa chọn cáo lui, trở về cương vị của chính mình.
Như thủy triều ào đến, lại như thủy triều rút đi.
Con đường vốn có lưu lượng người qua lại không lớn nằm ở phía Tây Nam Hầu Phủ, lúc này chỉ còn Kiếm Thánh và Lưu Đại Hổ hai cha con bọn họ.
Kiếm Thánh phất tay, Long Uyên thẳng tắp hạ xuống.
Không trở về bao mà lơ lửng bay đến trước mặt Lưu Đại Hổ.
Danh kiếm đương thời này, được bao nhiêu kiếm khách trẻ tuổi trong chốn giang hồ bắt chước đúc ra không biết bao nhiêu thanh, hưởng thụ người người nâng niu. Nhưng ở trong nhà Kiếm Thánh, lại toàn bị mang ra kê chân bàn, làm thanh cời lửa, bị coi như đòn gánh, hoặc là cầm đi giết lợn.
Kiếm như người, người như kiếm.
Những gì kiếm gặp phải chính là thể hiện biến hóa tâm cảnh của tự thân Kiếm Thánh trong những năm quá khứ.
Vào giờ phút này, nhìn Long Uyên lơ lửng trước mặt mình, Lưu Đại Hổ há hốc miệng, khóe môi Kiếm Thánh mang theo ý cười. Lưu Đại Hổ lên tiếng hỏi:
- Cha, cha từng được Kiếm Thánh Đại Nhân chân truyền sao?
Kiếm Thánh: “...”
Kiếm Thánh rất muốn gõ đầu đứa con trai này một cái, có phải bình thường ăn nhiều thịt quá, bị tắc nghẽn rồi không.
Nhưng một khắc sau, Kiếm Thánh lại sửng sốt.
Hắn thấy Lưu Đại Hổ nước mắt đầm đìa.
Lưu Đại Hổ hít vào một đống nước mũi, lấy ống tay áo lau lau nước mắt. Khóc mãi lại bật cười thành tiếng:
- Cha ta là Kiếm Thánh đấy.
Kiếm Thánh đưa tay, nhẹ nhàng lau nước mắt trên mặt con trai.
Trong Học Xã, có rất nhiều những đứa trẻ bình thường, về mặt giáo dục, bất kể là ở Thịnh Lạc hay ở Tuyết Hải Quan, hoặc như hiện tại ở Phụng Tân thành, Hầu Phủ đều dốc hết sức lực.
Dù thế nào, bọn trẻ mới là tương lai.
Một nhóm những đứa bé trung thành, đợi đến sau khi bọn chúng lớn lên, căn cơ của Hầu Phủ mới có thể phát triển vững mạnh.
Trẻ nhỏ, học sinh nhiều thì nhiều, song chiếm đa số cũng đều là xuất thân bình dân.
Nhưng Lưu Đại Hổ vẫn luôn lấy con sói con Trịnh Man kia làm mục tiêu đối đầu.
Là bởi vì thành tích các hạng của hắn vẫn luôn vô cùng tốt, lần trước không đi cửa sau cũng có thể xếp vào hàng ngũ học sinh lão làng cùng Hầu Gia đi Dĩnh Đô chính là minh chứng tốt nhất.
Nhưng cũng chính bởi thành tích tốt mà trong vòng học sinh kia, bối cảnh gia trưởng của hắn càng trở nên nổi bật.