Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 1584: ĐI MUA ĐỒ

Trịnh Man là người Man tộc, Đại Tướng Quân Kim Thuật Khả trấn thủ Trấn Nam Quan lúc này trước đây từng là người tộc hắn. Hiện nay, Đại Tướng Quân Kim Thuật Khả thậm chí coi hắn như con cháu ruột.

Còn lại thì sao? Xuất thân nhà tướng quân, xuất thân nhà giáo úy, xuất thân nhà quan văn.

Ý là rồng sinh rồng phượng sinh phượng ư? Không phải do huyết thống có phân cao thấp, mà là những đứa trẻ xuất thân rồng phượng, từ thở nhỏ đã phải chịu đựng quá nhiều, quá phức tạp các loại khuôn phép so với những đứa trẻ ở gia đình bình thường.

Hơn nữa, trong học đường dưới trướng Hầu Phủ, điểm chú trọng càng là ở chỗ ứng dụng. Cung mã kỵ xạ, mưu lược tính toán, những thứ đó mới là chủ thể.

Nhưng có vài đứa trẻ biết chữ sớm, cũng có vài đứa trẻ lúc nhỏ còn từng lăn lộn trong quân ngũ cũng cha mình, ưu thế của chúng không thể nói là không lớn.

Lưu Đại Hổ ở bên trong vòng tròn ấy, thực ra có phần không ăn khớp, bởi cha của hắn là một lính tốt canh cổng thành.

Hai năm trước, ngay cả bước đi cũng phải chống nạng, hình tượng thực sự là một con quỷ bệnh lao.

Đối đãi trẻ nhỏ ở tuổi này, người lớn thường thích giáo dục, không cần so sánh cái gì khác, chỉ so sánh việc học hành. Sau đó, cha mẹ vừa quay đầu trông thấy tòa nhà mới, trang sức mới mà người ta mua, lại đỏ mắt sốt ruột ước ao không gì sánh được, nhưng vẫn yêu cầu con cái lúc này phải lòng như nước lặng.

Lưu Đại Hổ cũng không thể tránh khỏi việc nghĩ ngợi, so sánh. Có những lúc nhìn phụ thân của người ta cưỡi chiến mã, dẫn theo tùy tùng đến cổng Học Xã đón con nhà mình, hắn cũng từng khao khát được như vậy.

Có lẽ cũng từng mất bình tĩnh, cũng từng căm giận bất công.

Những cảm xúc đó không thể không có, nhưng hắn vẫn biết mang ơn. Hắn hiểu rõ, năm ấy nếu như không có người "phụ thân" này xuất hiện thì hắn, mẹ hắn, bà nội hắn, hai người phụ nữ mang theo một gánh nặng, tháng ngày đó làm sao có thể vượt qua được.

Coi như là tiêu hộ, trong nhà không có đàn ông đi lính cũng không vào được.

Trước đây Lưu Đại Hổ thường vì trong lòng mình vậy mà lại thèm muốn những thứ đó mà cảm thấy xấu hổ, thậm chí còn từng tự tát mình, mắng chửi bản thân không có lương tâm.

Hiện tại, hắn dần dần trưởng thành hơn, chứng kiến việc đời, gặp được Hầu Gia, chuyện hoàn cảnh gia đình đối với hắn mà nói đã không còn gì đáng kể nữa.

Phụ thân hắn đã làm được những điều tốt nhất, trong kí ức của hắn vẫn luôn ghi nhớ lần Đông Chinh trở về ấy, cha hắn nằm trên giường, dáng vẻ gần như bại liệt, cùng với mẹ của hắn, nhìn tiền trợ cấp thương tàn của phụ thân, ngồi đó khóc nức nở.

Về sau, gia đình này phải dựa vào bản thân mình rồi.

Đến lượt mình ra đi vì ngôi nhà này, gánh vác tương lai, vì mẹ, vì bà nội, vì cha, còn vì em trai trong bụng mẹ.

Bình Tây Hầu Gia không phải cũng xuất phát từ thường dân sao!

Không thể không nói, đây là chính tấm gương sức mạnh, hoặc là ảnh hưởng từ thần tượng chân chính, như một nguồn sáng, có thể chỉ dẫn ngươi hướng về phía trước.

Nhưng hiện tại, ngày hôm nay, Hầu Gia dẫn theo ba vị phu nhân đến nhà mình, sau đó, cha mình đột nhiên một kiếm xông thẳng trời cao, nói với mình rằng, ông ấy là Kiếm Thánh. Có sung sướng không, có bất ngờ không?

Lưu Đại Hổ bất ngờ quả thực là bất ngờ, nhưng sung sướng, thật ra không có quá nhiều.

Song vẫn là rất vui vẻ.

Kiếm Thánh nhìn đứa nhỏ này, bỗng nhiên có chút đau lòng.

Nếu như gia cảnh thực sự bần hàn vậy thì cũng thôi đi. Nên chịu đựng thế nào thì cứ như vậy chịu đựng qua ngày, nhưng hết lần này tới lần khác đều không phải như vậy.

Khi trước, lúc Trịnh Phàm tìm hắn uống trà, nói đã tìm được lại Thế Tử Trấn Bắc Vương Phủ, vẫn luôn được nuôi dưỡng ở nơi thôn quê.

Kiếm Thánh hỏi:

- Vậy đứa bé đó chẳng phải là vô dụng quá nửa rồi?

Trịnh Phàm lắc lắc đầu, nói:

- Từ nhỏ nó đã biết mình là con trai của ai.

Kiếm Thánh nhìn Lưu Đại Hổ, rất nghiêm túc nói:

- Ta họ Ngu.

- Cha, con biết mà.

Lưu Đại Hổ nhớ, khi cha vừa tới nhà mình, bà nội thích gọi hắn là Tiểu Ngư.

Sau đó, từ khi cha bị thương ở Tuyết Hải Quan, bà nội lại gọi lão Ngu, hoặc là cha Hổ Tử, hoặc là chồng của con gái.

- Ta tên Ngu Hóa Bình.

- Vâng!

Lưu Đại Hổ dùng sức mà gật đầu.

- Con là con ta, con trai của Ngu Hóa Bình.

- Vâng, cha!

- Con là người Tấn, trước kia ta là tôn thất Đại Tấn, hiện tại con họ Lưu, nhưng con đã vào môn hộ của ta, sau này, con phải có một đứa con họ Ngu.

- Cha, còn có đệ đệ đó.

- Từ rất lâu rồi, ta đã coi con như con trai ruột của ta.

- Con cũng đã coi cha như cha ruột.

- Nhớ kĩ, từ ngày hôm nay trở đi, mỗi khi cùng bạn bè bạn học nói về gia thế, hãy nói, cha con là kiếm khách mạnh nhất trên cõi đời này, ba người còn lại trong Tứ Đại Kiếm Khách, hoàn toàn không xứng so với cha con! Còn khi nói về mình, hãy nói, con chính là hậu duệ của Hoàng Tộc Đại Tấn!

Tuy rằng không có quan hệ huyết thống, nhưng chính như Lý Lương Thân Lý Phú Thắng vậy, con cái của bọn họ sau này sẽ được xếp vào gia phả nhà họ Lý.

- Lại nói, Hầu Phủ con muốn đến thì đến, muốn vào thì vào, trà của Hầu Gia, con muốn uống thì uống, ghế của Hầu Gia, con muốn ngồi đều có thể ngồi.

- Ha ha ha.

Lưu Đại Hổ cười phùn bong bóng mũi.

Kiếm Thánh rất ít khi tùy tiện như vậy, cũng rất ít khi nói nhiều như vậy.

Trước đây, hắn cảm thấy chuyện đó thật vô vị.

Giống Trịnh Phàm như vậy, càng vô vị.

Nhưng hiện tại, hắn bỗng nhiên hiểu ra, con người tồn tại, không chỉ là tồn tại vì chính mình.

Hắn hi vọng đứa con trai duy nhất của mình được vui vẻ, có thể ưỡn ngực ngẩng cao đầu.

Rõ ràng bản thân có khả năng ấy, tại sao lại không cho?

Lưu Đại Hổ lau lau mặt mình, cười nói:

- Cha, con sẽ không nói với bạn học về cha.

- Cha cho phép con nói.

- Không nói, không nói, cha của Lưu Đại Hổ con chính là binh sĩ cổng thành, mỗi ngày buổi trưa ăn bánh bao không nhân mẹ hấp, buổi tối dạy con luyện chữ.

Kiếm Thánh nhìn Lưu Đại Hổ, Lưu Đại Hổ cũng nhìn Kiếm Thánh.

Từ nơi sâu thẳm, có lẽ thực sự tồn tại một thứ gọi là duyên phận.

Hắn tới nhà nàng.

Hiện tại trong bụng nàng đã mang thai đứa con của hắn, nhưng thật ra hắn đã có sẵn một đứa con trai từ lâu rồi.

Kiếm Thánh chỉ tay vào Long Uyên vẫn đang lơ lửng trên không, hỏi:

- Luyện kiếm không?

Cha con là Kiếm Thánh, con muốn luyện kiếm, ta dạy!

Lưu Đại Hổ mím mím môi, sau đó lắc đầu, có chút miễn cưỡng nói:

- Cha, con muốn luyện đao trước.

Kiếm Thánh: “...”

- Giáo tập nói, nếu sau này chúng con phải tòng quân, phần lớn sẽ bắt đầu chiêu mộ từ tư binh của Hầu Gia, con muốn xông trận tiên phong vì Hầu Gia.

Kiếm Thánh có chút hậm hực rồi. Rõ ràng kiếm mới là điều mà các thiếu nữ trẻ trung trong giang hồ theo đuổi, vậy mà lại bị cự tuyệt.

Thấy sắc mặt của cha mình hơi ngượng ngùng, Lưu Đại Hổ vội nói:

- Đợi em trai ra đời, để em trai luyện kiếm đi.

Kiếm Thánh không muốn tiếp tục dây dưa về đề tài này, trước đó lúc ở trong sân trò chuyện với Trịnh Phàm đã dùng cái bụng của vợ mình đâm chọt Trịnh Phàm mấy kiếm, kết quả quay qua quay lại, một kiếm này mới là chí mạng.

- Đi, đi mua lễ vật trước đã.

- Vâng, cha.

Lúc này, Tiếu Nhất Ba dẫn mấy người hộ vệ đi tới, nhìn thấy Kiếm Thánh và Lưu Đại hổ bèn tiến lên hành lễ nói:

- Đại nhân, Hầu Gia đến dò hỏi, không biết là có chuyện gì?

- Không có chuyện gì.

- Vâng, Đại nhân.

Tiếu Nhất Ba lập tức lui về. Tuy rằng đã sớm có thám tử thân vệ báo lại nhưng Hầu Gia vẫn kêu mình đích thân chạy qua một chuyến.

Không có việc gì mà lúc đó Hầu Gia đang uống trà ở sảnh trước lại đột nhiên bắn kiếm khí để Hầu Gia theo bản năng cho rằng có cao thủ nào đó đột nhập vào Phụng Tân thành muốn ám sát mình, nước trà sặc đầy lỗ mũi.

Kiếm Thánh và Lưu Đại Hổ đi đến phố Đại Tiền, nơi đó có mở rất nhiều cửa hàng.

Mua lễ vật không tính là đắt nhưng xem ra rất nhiều. Mua xong quà để ngày mai đáp lễ, Kiếm Thánh dẫn Lưu Đại Hổ theo, đi đến một tiệm quan tài.

Tiệm quan tài rất lớn, nguyên vẹn chiếm hết tám cái cửa hàng.

Quan tài, từ chiếu trúc đến áo quan xa hoa nhất, đầy đủ mọi thứ, còn có thể đo đạc chế tạo theo thân người. Bên cạnh đó, các loại đồ cúng tế cũng không thiếu gì cả.

Sở dĩ quy mô lớn như vậy là bởi vì chuyện làm ăn này cũng do Hầu Phủ lũng đoạn, những người khác dám buôn bán, dám kinh doanh mặt hàng này thì cứ chờ quan sai trong nha môn tới bắt đi.

Hiện nay, tuy Tấn Đông thu hút rất nhiều dân lưu vong tới nhưng vẫn là hoang vu, cộng thêm khai thác mỏ, luyện kim, công xưởng vân vân, đều cần lượng lớn nhân công, quan trọng nhất là trên đồng ruộng, cũng cần rất nhiều nhân lực, bởi vậy, chỉ cần có tay có chân thì không lo không có việc gì làm.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!