Hình thức này lúc ở thành Thịnh Lạc đã thiết lập ra rồi, chẳng riêng tiệm quan tài, ngay cả hồng trướng – chính là kĩ viện đến thanh lâu gì đó, tất cả đều là sản nghiệp của Hầu Phủ.
Cũng do Tấn Đông trời cao Hoàng Đế xa, cộng thêm uy danh của Hầu Phủ ở đây, bằng không, nơi khác dám làm như vậy mà nói, nhẹ là tranh giành lợi ích với nhân dân, mũ quan trên đầu coi như mất, nặng thì mang tội xem bách tính như cá thịt, vơ vét táng tận, bị bêu danh đại tham hiếm có trong sử sách.
Nhưng chính nhờ loại hình kinh tế này mới có thể khiến cho từ Thịnh Lạc tới Tuyết Hải Quan lại đến Phụng Tân thành, trước biến chuyển địa bàn càng lúc càng rộng, nhân lực càng ngày càng đông, gánh nặng binh mã mỗi lúc một nặng mà vẫn duy trì được sự ổn định và hiệu suất cao.
- Ồ, khách quan, xem vài thứ chứ?
Đây là chưởng quỹ của cửa hàng này, dáng người cao ráo gầy gò.
- Ngày mai phái người đến hẻm chữ Giáp hạng Giáp đẳng ở đường lớn mặt Tây Hầu Phủ, lão nhân trong nhà muốn đóng sớm một bộ áo quan.
- Được, ta nhớ rồi.
Vị trí này, quá dễ nhớ mà.
- Cha, chuẩn bị cho bà sao?
- Ừm, đỡ cho bà ấy lại than thở chiếu trúc chiếu cỏ gì đó.
Trước kia, bà thích kêu ca thế nào cứ kêu ca thoải mái, Kiếm Thánh rất thích nghe bà lải nhải, lão thái thái nói hơi nhiều nhưng đối xử với mình cũng thực sự coi như con rể, thực sự coi như con trai.
Nhưng hôm nay, Hầu Gia tới cửa, hoàn cảnh trong nhà cũng nên khác đi rồi.
Sân vẫn là khoảng sân đó, rất tốt.
Lão thái thái sẽ mang chiếc quan tài đặt ở mé phòng, mỗi ngày sau khi rời giường qua ngắm nghía, buổi tối trước khi nghỉ ngơi lại ngắm nghía, trong lòng vui vẻ, cũng yên tâm hơn.
Quan tài, ngược lại không có ý tứ nguyền rủa gì, lão nhân có được nó rồi mới thực sự vui vẻ.
Nương tử của mình cũng không cần lo lắng đi làm hay không đi làm, sợ tiền trong nhà không nuôi nổi hai ông vua dạ dày lớn nữa.
Tuy Lưu Đại Hổ vừa mới nói sẽ không khoe khoang chuyện cha mình là Kiếm Thánh với bạn học, nhưng đứa nhỏ này từ dáng vẻ bước đi so với lúc trước lập tức có thể nhận ra, rõ ràng đã nhiều thêm một chút tự tin.
- Khách quý, ngài yên tâm, ngày mai ta sẽ cho người phủ gấm đỏ buộc lụa ngũ sắc đem qua cho ngài.
Chưởng quỹ cười bồi.
Việc kinh doanh là của Hầu Phủ nhưng người phía dưới phải tuân theo một loạt quy trình và sát hạch, cũng là cần xem thành tích.
Quan trọng nhất chính là, hai chữ Giáp liền nhau kia giúp chưởng quỹ hiểu rõ, đây tuyệt đối không phải người bình thường.
Phủ gấm đỏ buộc lụa ngũ sắc, thổi kèn đánh trống đưa quan tài, đó là hỉ sự, đáng hoan nghênh, cũng coi như cửa hàng kính tặng phục vụ ngoài ngạch.
- Bài vị, lấy cho ta bốn cái.
- Được ạ.
Chưởng quỹ lập tức sai tiểu nhị đi lấy, đồ mang ra chính là tốt nhất, đẳng cấp cao nhất.
- Khách quý, ngài tự mình viết lên hay là mời tiên sinh của cửa hàng chúng ta tới viết?
Viết lên, chính là đề chữ cho bài vị.
Thời đại này, vốn không có nhiều dân chúng biết chữ, vậy người viết được chữ đẹp đương nhiên lại càng ít. Dù sao cũng là việc liên quan tới mặt mũi tổ tiên, không thể để chữ trên bài vị trông như gà bới được đúng không?
Vì thế, tất cả những dịch vụ trong cửa hàng đều là cần gì đáp ứng nấy.
Thậm chí, mặt tiền cửa hàng ở trên này không phải giả, nhưng bên dưới cửa hàng còn có ban ngành tang lễ, kèn trống đàn hát, còn có hỗ trợ khóc thuê, nghe nói, Phiền Lực tiên sinh từng đặc biệt đến cửa hàng này chỉ đạo công việc.
- Không cần đâu.
Kiếm Thánh từ chối, nhưng lại như chợt nghĩ tới điều gì, trong tay cầm bốn chiếc bài vị, nói với Lưu Đại Hổ:
- Cha con, có cần đổi cái mới không?
Đương nhiên là cha ruột của Lưu Đại Hổ. Bởi Kiếm Thánh cảm thấy, mình đặt bốn chiếc bài vị mới lên, cha của Lưu Đại Hổ tự nhiên trông có vẻ mộc mạc quá, có phải không được tốt lắm?
Lưu Đại Hổ gãi gãi đầu, nói:
- Cha, con cảm thấy cha con hẳn là sẽ không để ý chuyện đó đâu. Lại nói, cái này có thể thay mới sao?
Chưởng quỹ nghe đến đó, nụ cười trên mặt hơi sượng lại, đây mẹ kiếp rốt cuộc là cái loại quan hệ gì?
Kiếm Thánh gật đầu, nói:
- Ta cũng không biết bài vị có thể đổi hay không, thôi, chưởng quỹ, lấy thêm một cái nữa đến đây.
- Được, ngài đợi một lát.
Kiếm Thánh lại nói với Lưu Đại Hổ:
- Bao giờ trở về, hỏi bà con rốt cuộc có cần thay mới hay không đi.
- Vâng.
Hai cha con chẳng có hiểu biết gì về những tập tục này.
Chưởng quỹ đưa tới thêm một chiếc bài vị, đều dùng giấy dầu bọc lại, bằng không cầm trên tay không dễ nhìn.
- Bao nhiêu tiền?
Kiếm Thánh hỏi.
- Đây là vật kèm theo, tặng ngài. Dù sao không phải ngày mai còn cần đặt áo quan sao.
- Ừm, được.
- Ngài đợi một lát, tạm dừng bước đã.
Thấy hai cha con định rời đi, chưởng quỹ vội vàng gọi lại. Lúc này, hai tiểu nhị cầm một chậu nước lại đây, dùng bàn chải lông vẩy vẩy trên y phục của hai cha con.
- Đây là nước thờ cúng trước Bồ Tát, được rồi, hai vị khách quý đi thong thả, gia đình bình an.
Gia đình bình an là lời khách sáo, đương nhiên không thể nói "Ngài nhớ đến thường xuyên" được.
Bỏ vào giỏ không đựng hết, trong tay hai cha con còn xách theo rất nhiều thứ, chậm rãi đi bộ về nhà.
Trong nhà, lão thái thái và Ngu Ngô thị đã sớm dọn dẹp xong bát đũa, đang cùng ngồi trên giường sưởi.
Mẹ chồng nàng dâu nhìn nhau, nhìn nhau không nói gì.
Ngươi nói vui vẻ sao, vẫn là không vui lên nổi.
Ngươi nói buồn khổ sao, lại nói buồn khổ thì có chút... quá không biết xấu hổ rồi.
Chỉ là hơi mờ mịt, hơi bàng hoàng.
Lão thái thái đưa tay xoa xoa cánh tay của chính mình, nói:
- Con gái à, con nói xem, hai mẹ con chúng ta, đây rốt cuộc là...