Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 1586: BÀI VỊ

Lão thái thái lắc đầu, tiếp tục nói:

- Nhà người khác sao, mong một chàng rể quý còn không được, nhà chúng ta thì ngược lại.

- Mẹ, trong lòng con, có chút trống rỗng.

Người bên gối bỗng nhiên như biến thành người khác. Vậy đêm nay, làm sao còn có thể ngủ chung giường?

Lão thái thái đưa tay nhẹ nhàng xoa bụng của Ngu Ngô thị, nói:

- Đừng nghĩ linh tinh, chồng con là người đàn ông vững vàng, biết gánh vác. Điểm này chẳng nhầm được, bằng không trước kia ta cũng sẽ không cho nó vào cửa nhà mình. Ha ha, có khi cũng không phải, trước kia hình như do con thấy người ta tướng mạo đẹp, mặt mũi tuấn tú, chủ động...

- Mẹ!

Đã là lúc nào rồi, còn nói lời này!

- Ha ha ha!

Lão thái thái cười, nói:

- Con buồn cái gì đây? Mấy năm nay không phải đều trải qua như vậy sao? Nó đối xử tốt với Hổ Tử, đối xử tốt với con, đối với bà già ta đây cũng tốt. Bình thường ta cằn nhằn liên miên, nó cũng ngồi yên chăm chú lắng nghe.

- Nó ấy, không cha không mẹ, nên xem ta như mẹ ruột phụng dưỡng, điều này trong lòng ta chắc chắn. Lại nói, nó là lính canh cổng thành hay người thân cận với Hầu Gia cũng có can hệ gì đến con đâu?

- Những ngày tháng cùng khổ đã qua rồi, làm gì có đạo lý không hưởng thụ nổi cuộc sống giàu sang. Lùi vạn bước mà nói, không phải trong bụng con còn mang đứa nhỏ của nó sao? Con à, an tâm dưỡng thai đi, cuộc sống cứ như thường lệ là được rồi, đừng nghĩ nhiều lo được lo mất vậy, suy nghĩ nặng nề có hại cho cơ thể, đừng để động thai.

- Con gái à, con là người có phúc khí, không, hai mẹ con ta đều là người có phúc khí, ngày tháng hạnh phúc đã đến, vậy cứ an tâm mà sống thôi.

- À, đúng rồi, người đỡ ta hôm nay, là...

Dân gian thích nghe kể chuyện, bách tính Phụng Tân thành đương nhiên thích nghe nhất là chuyện Hầu Phủ. Hầu Phủ không có nhiều nữ nhân, chỉ ba người, cho nên tự nhiên câu chuyện cũng tỉ mỉ hơn chút.

- Nghĩ chắc là Phong tiên sinh.

Ngu Ngô thị suy đoán nói.

- Ồ, là vị Phong tiên sinh được xưng đo cả Tấn Đông, cán cân bên cạnh Hầu Gia trong truyền thuyết đó sao?

Lão thái thái lại xoa xoa cánh tay mình, lập tức như nghĩ ra điều gì, nói:

- Vị kia thân thể hơi nở nang chút, liệu có phải là?

Ngu Ngô thị bỗng nhiên phì cười, nói:

- Mẹ, hôm nay vậy mà con lại đốt bếp cùng công chúa đấy.

- Ha ha ha, mau bé tiếng, bé tiếng!

Lão thái thái vừa nhịn cười vừa ra hiệu cho Ngu Ngô thị nhanh chóng dừng lại, mắng:

- Quý nhân mà con cũng dám cười à? Ha ha ha...

- Mẹ, bà nội, con với cha con trở về rồi!

- Ôi, hai cha con về rồi, con nằm đó đi, ta đi xem xem quà đáp lễ có thỏa đáng không, còn thiếu gì cũng tiện lúc mặt trời chưa lặn, kêu bọn họ đi mua nốt.

Lão thái thái đi ra.

Lưu Đại Hổ đi trước bảo việc vui:

- Bà nội, cha con kêu người của tiệm quan tài ngày mai đến nhà, tới đo áo quan cho bà đó.

- Hả?

Lão thái thái có chút không dám tin nhìn về phía Kiếm Thánh.

Kiếm Thánh gật đầu, nói:

- Chọn cái chất liệu tốt nhất.

- Cái đó không cần thiết, cái đó không cần thiết, bình thường thôi cũng được rồi.

Lão thái thái đã cười đến mặt mày nở hoa.

Lập tức, bà lại nghĩ tới điều gì đó, nói:

- Chỗ ta còn có một chiếc vòng tay, vốn là ông nội nó để lại, không đáng bao tiền, giờ ta đem đi cầm cố, gom ít bạc...

Đóng quan tài, không rẻ chút nào.

Kiếm Thánh cười cười, nói:

- Sau này không cần lo lắng về tiền bạc nữa rồi.

- Thế sao được, cuộc sống cũng không thể...

Kiếm Thánh lên tiếng nói:

- Hầu phủ không thiếu bạc thì nhà ta sẽ không thiếu bạc, được cho nhà mình tiêu tiền, vị Hầu Gia kia còn vui muốn chết, lão thái thái người cứ yên tâm vững dạ đi. Dù sao bản lĩnh lớn bao nhiêu ăn bổng lộc bấy nhiêu, cũng không đến nỗi để Hầu Phủ chịu thiệt.

- Chuyện này...

Lão thái thái cảm thấy, người con rể này của mình không giống trước kia nữa rồi.

Kiếm Thánh lấy năm chiếc bài vị ra, lần lượt mở bao giấy dầu, nói với Lưu Đại Hổ:

- Cầm bút mực đến đây.

- Vâng, cha.

Bốn chiếc bài vị, một cho Tấn Quốc Thái Tổ Hoàng Đế, cũng chính là Tấn Hầu thời kì đầu.

Hai cái cho cha mẹ Ngu Hoá Bình, còn một cái là của đệ đệ hắn.

Lão thái thái ở bên cạnh nhìn, cái thứ nhất, vì chữ viết lên chính là danh hào của Hoàng Đế cho nên bà biết là của ai. Tuy rằng Ngu thị đã suy tàn từ lâu nhưng bên trong miếu thờ ở khắp nơi, tượng thần và bài vị của Thái Tổ Hoàng Đế là không thể khuyết thiếu.

Tất cả những người mang họ Ngu trên Tấn địa đều có chung một tổ tông.

Ba chiếc phía sau, có thể nhìn ra là cha mẹ và đệ đệ.

Trong nhà phải đặt thêm bài vị rồi.

Lão thái thái ở bên cạnh, không có chút phật lòng nào. Bà vốn không có ý chê con rể ở nhà vợ, huống chi, gia đình này chung quy cần dựa vào một người đàn ông làm trụ cột.

Hiện tại người đàn ông ấy dự định sống một cuộc sống đường đường chính chính, đây là chuyện tốt.

Trước kia, lão thái thái chỉ mong người trong nhà được bình an, không bị đói không chịu rét, vậy đã là phúc phận bằng trời rồi.

Lúc này, nhìn chàng rể đang đề chữ lên bài vị, lại nhìn cháu trai ngồi xổm ở bên cạnh tỉ mỉ quan sát, lão thái thái đột nhiên cảm thấy, dường như mình có thể an giấc rồi.

- Mẹ.

- Hả.

- Cha nó, có cần đổi một cái bài vị không?

Lão thái thái vội cười nói:

- Ôi, đây đâu có phải thích đổi lúc nào thì đổi, lại chẳng phải đổi một căn nhà, không đổi, không đổi được.

- Vâng.

Kiếm Thánh đứng dậy, cầm bốn chiếc bài vị lên.

Trong nhà có bàn thờ, vốn chỉ dành cho cha ruột Đại Hổ.

Lúc này, trên bàn thờ, hàng cao nhất đương nhiên là Tần Quốc Thái Tổ Hoàng Đế.

Cái này không phải chọn.

Dưới một hàng tất nhiên là bài vị của cha mẹ Kiếm Thánh.

Lại xuống một hàng chính là đệ đệ hắn và vị "huynh đệ" kia.

Lão thái thái ở bên cạnh nhìn, bà cũng không có một chút nào cảm thấy không phù hợp hay khó chịu khi vị trí mà bài vị con trai mình đang độc chiếm bị phân chia. Hoàn toàn ngược lại, thậm chí bà còn có cảm giác con trai mình không đủ tư cách được đặt ở đây, bà nói:

- Hổ Tử cha nó, vẫn là chuyển bài vị của Ngưu nhi ca sang chỗ khác đi, đặt trong phòng ta nhé?

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!