Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 1587: CÔNG SINH KHÔNG BẰNG CÔNG NUÔI

Kiếm Thánh lắc đầu, nói:

- Mẹ, là người một nhà, vui vẻ bình yên, sống hoà thuận an ổn là tốt rồi, phép tắc cái gì, không cần tính toán nhiều như thế.

Lão thái thái nghe vậy, chỉ biết gật đầu.

Hổ Tử thì cười nói:

- Vậy cha con cũng sẽ không cô đơn nữa.

- Ha ha.

Kiếm Thánh vươn tay xoa xoa đầu Hổ Tử.

Sau đó, ba người cùng quỳ xuống bái lạy.

Vốn lão thái thái không cần bái con trai của mình, nhưng ai bảo Thái Tổ Gia cũng ở phía trên, lão thái thái sao dám không bái?

Tiếp theo, Hổ Tử và lão thái thái đi thu xếp lễ vật vừa mua về, có vài món còn cần bọc giấy đỏ hoặc buộc dây đỏ.

Kiếm Thánh đi vào nhà, ngồi đến bên giường Ngu Ngô thị.

Thực ra, nàng không phải quốc sắc thiên hương gì, cũng không phải kiểu chim sa cá lặn, thậm chí da dẻ còn vì làm lụng quanh năm mà có chút thô ráp.

Nhưng nàng rất ưa nhìn.

Cái gọi là yêu từ ánh mắt đầu tiên, cơ bản đều là thấy sắc nảy lòng tham mà thôi.

Ngu Ngô thị nhìn Kiếm Thánh, thấp giọng nói:

- Thiếp có chút không an lòng.

- Có ta ở đây, con của chúng ta cũng ở đây.

Ngu Ngô thị gật đầu.

- Muốn đổi sang một toà nhà lớn hơn chút không?

Kiếm Thánh hỏi.

Ngu Ngô thị lắc đầu, nói:

- Ngôi nhà này, thiếp rất thích.

Kiếm Thánh cười, nói:

- Ta cũng vậy.

Ngu Ngô thị đưa tay, vuốt ve bụng mình, trên mặt lộ ra ý cười của người làm mẹ.

Kiếm Thánh lập tức nói:

- Bình Tây Hầu nói, hắn sẽ nhận con chúng ta làm con nuôi.

- Hả!

- Nàng đừng sợ, đừng để động thai khí.

Ngu Ngô thị gật đầu, nhìn Kiếm Thánh, nói:

- Chuyện này có thích hợp không?

- Là Hầu Gia xin nhận, không phải chúng ta mặt dày cầu người ta.

- Cha nó này.

- Hửm?

- Chàng phải bình an đấy.

Kiếm Thánh hiểu ra thê tử đang lo lắng điều gì rồi. Thực sự rất buồn cười, làm binh đi lính, lúc trước mình là tốt thủ thành, thời chiến theo quân xuất chinh, thê tử đã quen với chuyện đó. Nhưng lúc này khi biết mình là bảo tiêu bên cạnh Bình Tây Hầu, nàng trái lại lo lắng.

Thực ra, coi như mình không phải Kiếm Thánh, làm thân vệ bên người Bình Tây Hầu khẳng định cũng an toàn hơn so với làm lính quèn nhiều lắm.

Nhưng theo như thê tử thấy, nhận được càng nhiều, đồng nghĩa với việc sẽ phải trả giá càng nhiều.

- Nàng yên tâm, ta chỉ phụ trách bảo vệ Hầu Gia mà thôi.

Dừng một chút, vì muốn thê tử hoàn toàn an tâm, Kiếm Thánh lại bổ sung:

- Thực sự đến lúc có nguy hiểm lớn, ta sẽ chạy, ta chạy nhanh hơn cả hắn.

Ngu Ngô thị muốn cười rồi lại nhịn xuống, nhìn xung quanh, nói:

- Hầu Gia là người tốt.

Kiếm Thánh gật đầu nói:

- An tâm dưỡng thai, những chuyện còn lại không cần để ý, ta hứa với nàng, cả nhà chúng ta sẽ luôn bình an.

- Hôm nay gặp quá nhiều người, nàng cũng mệt mỏi rồi, nghỉ ngơi một lát trước đi.

Thê tử gật đầu, nhắm mắt lại nghỉ ngơi.

Kiếm Thánh ngồi bên giường một lúc rồi đứng dậy ra khỏi phòng ngủ. Trong phòng bếp có nửa bầu rượu còn dư lại hôm nay.

Thực ra, hắn và Trịnh Phàm đều không thích uống rượu, vì thế còn lại rất nhiều.

Hắn cầm bầu rượu lên, lại chọn hai chén rượu, ra khỏi phòng.

Trong sân, lão thái thái còn đang cùng cháu trai sắp xếp vật đáp lễ, liên quan đến quà tặng cho Hầu Phủ, lão thái thái rất cẩn thận.

Kiếm Thánh đi ra, trực tiếp hướng về phía cửa viện.

Lưu Đại Hổ trông thấy, kêu lên:

- Cha, cha đi đâu vậy?

Kiếm Thánh không quay đầu lại, giơ bầu rượu lên, vung tay nói:

- Đến Hầu Phủ đi dạo.

- Ha ha ha.

Lão thái thái tát vào gáy cháu trai mình một cái, cười mắng:

- Thằng nhóc này, gặp ma hay sao?

- Ha ha ha.

Lưu Đại Hổ cười nói:

- Bà nội, bà nghe gì không, cha cháu vừa nói đến Hầu Phủ đi dạo, ha ha ha. Bà nội, bà nói xem, sau này có phải cháu cũng có thể bảo cha dẫn cháu theo sang Hầu Phủ đi dạo không?

- Đó là bản lĩnh của cha cháu, thể diện kiếm được nhờ bản lĩnh của chính mình, mới có Hầu Gia đến nhà, gọi ta là lão phu nhân, cháu muốn được xuất sắc như vậy thì rèn luyện tốt bản lĩnh của mình rồi lại nói. Nhớ kĩ, Đại Hổ, hiện tại cháu vẫn mang họ Lưu, không phải họ Ngu.

- Bà, cháu biết...

- Đứa nhỏ này, bà không có ý đó, không phải nói thế muốn làm cho cháu và cha cháu xa cách. Mà là nói cho cháu biết, cháu không đổi họ theo, trên thực tế chính là hai bà cháu ta nợ cha cháu, cháu đã hiểu chưa?

- Cha cháu, hắn là người tốt, bây giờ nhìn lại, còn là người giỏi giang. Cháu cũng phải không chịu thua kém, chăm chỉ học bản lĩnh. Ta làm người trọng lương tâm, tuy rằng cháu họ Lưu nhưng người cha kia của cháu, Ngưu nhi ca, thực ra thân thể hắn vẫn luôn không ổn, sau khi kết hôn với mẹ cháu có cháu, ngược lại là một gánh nặng.

- Công nuôi chẳng bằng công sinh, nhớ kĩ cho bà.

- Cháu biết rồi, bà.

- Làm người phải biết tiến biết lùi, hiểu rõ đúng mực, không được tham lam, như vậy mới có thể biết phúc, mới có thể tiếc phúc, phúc ấy mới giữ được lâu dài.

...

Kiếm Thánh ra khỏi nhà, đi vào hẻm nhỏ, đến trước cửa hông Hầu Phủ. Cánh cửa này, quanh năm không hề khoá.

Đương nhiên, ở hai bên cửa đều có bảo vệ ngầm, chẳng qua sau khi nhìn thấy là Kiếm Thánh đến, sẽ không ai ra mặt ngăn cản.

Kiếm Thánh đến Hầu Phủ, thật không khác gì về nhà mình vậy.

Hơn nữa, bọn họ hiểu rõ, Hầu Gia của mình ước gì Kiếm Thánh "thường xuyên về thăm nhà".

Vào trong Hầu Phủ, Kiếm Thánh không lên sảnh trước làm khách, cũng không đến hậu viện tìm Trịnh Phàm, mà đi thẳng tới phía sau giả sơn.

Ở đó có một hành lang hướng xuống dưới.

Lúc này, hành lang đang mở, chứng tỏ có người ở bên trong.

Kiếm Thánh đi xuống, từ trong truyền ra tiếng cười của trẻ nhỏ.

Đến khi Kiếm Thánh đi vào mật thất, trông thấy một con mãng xà màu xanh đang bò khắp nơi, dường như cảm giác được có người xuống, thanh mãng lập tức uốn thân bổ về bên này làm cảnh cáo.

Kiếm Thánh đứng ngay trên bậc cuối cùng của cầu thang, nhìn thanh mãng uốn thân, mặt hướng về phía mình.

Sau khi trông thấy là Kiếm Thánh, thanh mãng phun phì phì cái lưỡi rắn rồi yên lặng hạ đầu xuống nằm bẹp trên mặt đất.

Không phải nó không có cách nào phân biệt được trước khí tức của Kiếm Thánh, mà là do cao thủ đẳng cấp như Kiếm Thánh, thu liễm khí tức thực sự chỉ là một loại thủ đoạn tầm thường không thể tầm thường hơn, lúc này mới xuất hiện sự cảnh giác trước đó.

Nhưng sau khi nhận ra Kiếm Thánh, thanh mãng lập tức hiểu rõ, đây là sự tồn tại mà mình không thể trêu chọc vào, nhận sợ cúi đầu, lưu loát một mạch.

Kiếm Thánh đi tới trước thân rắn, đưa chân nhẹ nhàng đá đá.

Mãng xà thu đuôi lại, tránh ra nhường đường.

Kiếm Thánh tiếp tục đi lên phía trước.

Mà lúc này, Thiên Thiên đang chơi đùa ở bên trong đã nhìn thấy Kiếm Thánh tới, lập tức không đùa nghịch nữa, còn chỉnh trang quần áo của mình một hồi, đi tới trước mặt Kiếm Thánh, chắp hai tay lại, khom lưng nói:

- Thiên Thiên thỉnh an Ngu bá bá.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!