Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 1588: TÂM SỰ... CHUYỆN TUYỆT HẬU

Tuy Thiên Thiên là Thế tử nhưng nó thỉnh an Kiếm Thánh, đó là chuyện đương nhiên, tôn xưng hắn làm trưởng bối càng là chuyện nên làm.

Nhớ lại trước kia, nếu không có Kiếm Thánh hộ tống nó còn nằm trong tã lót ra khỏi thành Lịch Thiên thì đã không có Thế tử bây giờ.

Sau lưng Thiên Thiên, hồ ly và mèo đen cùng chơi đùa vừa nãy cũng lập tức nằm rạp xuống, run run rẩy rẩy trước mặt Kiếm Thánh.

Chúng là Yêu Thú, đương nhiên biết rõ người đàn ông trước mặt này rốt cuộc đáng sợ đến mức nào.

Thực ra, cuộc sống thời thơ ấu của Thiên Thiên rất cô đơn.

Trịnh Phàm hay dẫn binh xuất chinh bên ngoài, Ma Vương ở lại canh giữ thường thường ngày nào cũng có một đống lớn công việc.

Nhưng Thiên Thiên rất ngoan ngoãn, lúc chưa biết đi sẽ tự bò tự nô đùa ngay bên trong rào chắn nhỏ. Phạm vi hoạt động lớn hơn một chút thì có thể ở sân sau ngắm nghía khắp nơi.

Sau khi trong nhà có thêm nhiều yêu thú, yêu thú thân cận với nó, nó mới có bạn cùng chơi.

Thật ra, cũng là bởi thân phận của nó quá nhạy cảm, chơi đùa cùng với những yêu thú thoạt nhìn hung tợn giảo hoạt này, ngược lại an toàn hơn chơi với loài người nhiều.

Sau khi đi ra từ nhà Kiếm Thánh, Thiên Thiên dẫn theo mấy con yêu thú trong toà phủ đệ chạy đến chỗ ông nuôi bên này chơi đùa.

Từ nhỏ nó đã sống trên nắp quan tài của Sa Thác Khuyết Thạch, đương nhiên là thân quen không gì sánh được với người ông nuôi này.

Nó không sợ quan tài, cũng không sợ cương thi bên trong. Nó là linh đồng, rất nhạy cảm với thiện ác xung quanh mình.

Mà lúc này, dưới chân Thiên Thiên còn có một khối đá màu đỏ, chính là Ma Hoàn.

Một đứa bé, dẫn theo ba con yêu quái, một con quỷ.

Chơi đùa bên trong "phủ đệ" của một gã cương thi.

Hình ảnh này, rất đẹp.

Kiếm Thánh đi lên trước, mở rộng hai tay.

Thiên Thiên cũng lập tức lộ ra khuôn mặt tươi cười, dang hai tay muốn ôm.

Kiếm Thánh ôm lấy Thiên Thiên, nói với những "yêu ma quỷ quái" kia:

- Để ta yên tĩnh một lúc.

Trong chốc lát, thanh mãng, hồ ly và mèo đen lập tức chuồn ra khỏi mật thất.

Ma Hoàn vẫn đứng yên tại chỗ, giả vờ như mình thực sự chỉ là một tảng đá, mãi cho đến khi ánh mắt của Kiếm Thánh rơi vào trên người nó.

Lúc này Ma Hoàn mới có chút không tình nguyện, thân thể run lên mấy lần, bay ra khỏi mật thất.

Sau đó, Kiếm Thánh đối diện với vị trí đặt chiếc quan tài của Sa Thác Khuyết Thạch, ngồi xuống.

Thiên Thiên ngồi trên đùi hắn, thấy Kiếm Thánh buông bình rượu cùng chén rượu xuống.

Hai cái tay nhỏ mập mạp của Thiên Thiên chống đất đứng dậy, đầu tiên đặt hai chén rượu cẩn thận, sau đó ôm lấy bầu rượu, bắt đầu phụ rót rượu.

Kiếm Thánh cũng không ngăn cản, cứ như vậy nhìn nhóc con bận bịu.

Linh đồng, hiểu chuyện, khôn ngoan, đáng yêu.

Kiếm Thánh lắc lắc đầu, Điền Vô Kính ơi Điền Vô Kính, một đứa con trai tốt biết bao, đáng tiếc, ngươi không thể dẫn theo bên người.

Bởi lẽ bản thân cũng sắp có đứa con thực sự là của mình, hiện tại Kiếm Thánh đã nhận thức được càng thêm sâu sắc về tình phụ tử.

"Ngu bá bá, đây."

Thiên Thiên bưng một chén rượu lên, đưa tới trước mặt Kiếm Thánh.

Kiếm Thánh nhận chén rượu, ánh mắt nhìn về phía chiếc quan tài trước mặt kia.

Thiên Thiên bưng một chén rượu khác lên, muốn thử đặt bên trên quan tài, lại phát hiện ra mình không với tới nhưng không dám nhảy, sợ đổ rượu, chỉ có thể đặt chén rượu trên khoảng đất trước quan tài, sau đó tự mình đi tới, tay nhỏ vỗ vỗ:

- Ông nuôi... Rời giường... Uống rượu rượu.

Quan tài không có động tĩnh gì.

Kiếm Thánh uống một hớp, lên tiếng nói:

- Ta biết ngươi từ lâu rồi, cũng biết Trịnh Phàm thích xuống đây tìm ngươi nói chuyện phiếm, thật ngại quá, hôm nay ta cũng muốn tìm một người nói chuyện.

- Từng nghe nói không ít chuyện về ngươi. Thực ra rất lâu trước kia, ta không hiểu một mình ngươi tới trước cửa Trấn Bắc Hầu Phủ rốt cuộc là để làm gì, lại có ý nghĩa gì. Ích gì cho quốc gia? Lợi gì cho dòng tộc? Toan tính như vậy, bản thân sẽ được sung sướng sao?

Kiếm Thánh chống một tay, thân thể hơi ngửa ra sau, nói:

- Nhưng dần dần, ta bắt đầu hiểu ra. Khi ta chứng kiến đệ đệ mình chết trận. Khi ta nhìn thấy tông miếu họ Ngu ta bị đào bới sạch sẽ. Khi ta thấy dã nhân phá quan, sinh linh đồ thán.

- Giống như Trịnh Phàm nói với ta vậy. Ta, con người này, đời này, cũng có mỗi cái bản lĩnh chơi kiếm. Tự cho là muốn làm một vài chuyện ích nước lợi dân. Nhưng ta nào có năng lực đó?

- Ha ha ha, ha ha ha, ngược lại, ta còn làm cho nước và dân càng thêm nát.

- Ôi, ngươi khi ấy, hẳn là cũng nghĩ như vậy phải không.

- Làm sao bây giờ đây, làm gì được đây. Cho dù nhẫn nhục chịu đựng, mọi chuyện cũng chưa chắc đã có thể trở nên tốt hơn. Hoặc có lẽ là do nửa đời trước của ta đã quen không bị ràng buộc. Tuy nói ta mang họ Ngu, nhưng thực ra ta không được tính là tôn thất gì, ngược lại, vì cha mẹ mất sớm, thời thơ ấu của ta và em trai còn trải qua rất gian nan.

- Nhà nghĩa là gì, không hiểu. Tộc nghĩa là gì, cũng không hiểu. Nhà và tộc, đều không hiểu rõ, năm ấy ta lại còn ngây thơ nghĩ đi xuất kiếm vì quốc gia. Chao ôi, quả thực là dại dột đến nát bét, không thể nhìn nổi nữa.

- Mãi cho đến mùa đông năm đó, đứng trước Tuyết Hải Quan, họ Trịnh hắn để ta đi làm quân tiên phong của mình, theo hắn ra ngoài đàm phán. Nói với ta, chỉ cần ta có thể giết chết tên tướng lĩnh dã nhân kia, hơn nửa Tuyết Hải Quan này coi như được bảo vệ rồi.

- Ta lúc ấy, thật ra vẫn ngơ ngác, bởi ta rất tự trách, luôn rất tự trách, cứ nghĩ đều là do ta hại. Nào ai ngờ tới, Tư Đồ Lôi kia vốn mang dáng vẻ một phái minh chủ, nhưng cuối cùng lại đưa tới dã nhân phá quan.

- Sớm biết sẽ như vậy, năm đó sao ta có thể giúp hắn giết cha hắn? Thật thảm thương, Tấn địa phải nói là cùng thảm. Khi đó ta đã nghĩ, được thôi, giết tên tướng lĩnh dã nhân kia, dù sao cũng coi như có cái để giao phó với chính mình, với Tấn địa. Chí ít, phải bắt đám súc sinh không khác gì chó hoang này đều ở lại Tấn địa, một kẻ cũng đừng hòng chạy thoát.

Trận chiến trước Tuyết Hải Quan ấy, một mình Kiếm Thánh phá ngàn kị binh, chém đầu Cách Lý Mộc Đại Tướng người Tấn dưới trướng Dã Nhân Vương!

- Vốn nghĩ mình phải chết chắc, ai ngờ số may, không chết được, vẫn sống. Vốn nghĩ mình sẽ tàn phế, lại là số may, không phế được, lại dần khoẻ lên.

- Họ Trịnh kia cứ như mở Thiên Nhãn vậy. Chính ta còn cảm thấy mình sắp trở thành một kẻ tàn phế, nhưng hắn lại một mực khẳng định rằng ta có thể khôi phục như xưa. Ha ha ha, ngươi nói xem có buồn cười không? Hại ta nằm trên giường một năm, nợ hắn biết bao ân tình.

- Phiền, thật phiền phức, ân tình của cái tên đó không dễ nợ đâu. Chắc ngươi cũng được trải nghiệm rồi. Hắn tính toán ân tình với ngươi, dùng một nửa rồi lại bù đắp cho ngươi gấp đôi. Ngươi trả tới trả lui mới phát hiện ra, càng trả lại nợ càng nhiều.

- Chậc, trả mãi trả mãi rồi không thấy gốc đâu nữa, cái gì gọi là thả con săn sắt bắt con cá rô, so với hắn đây còn kém xa, kém xa lắm.

- Ha ha ha, ta nghe tiên sinh nào đó nói, lúc trước họ Trịnh kia từng dập đầu trước ngươi đúng không? Nhân tình đó, ghi nợ rồi đấy. Chẳng qua, xét cho cùng, vẫn là họ Trịnh chú trọng cách làm việc, không, không phải làm việc, là làm người.

- Ngươi như vậy, ta như vậy, Điền Vô Kính, không phải cũng là như vậy sao? Trên phương diện làm người, chúng ta đều tin hắn. Ngươi nói xem, một người rèn luyện được bản lĩnh làm người đến mức này cũng thật là không dễ dàng. Ta cảm thấy so với luyện kiếm còn khó hơn nhiều.

- Ôi, thật ngại quá, ta lạc đề rồi.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!