- Ta có nhà, trong bụng thê tử ta có con của ta. Có điều ta vốn đã có một đứa con trai rồi.
- Gia đình, cái gì là gia đình cơ? Mấy năm trước, lúc còn ở thành Thịnh Lạc, ta chỉ xem như vừa mới cảm nhận được chút hương vị. Ở Tuyết Hải Quan lúc ấy, ta cảm thấy, cái gọi là gia đình này, rất dễ chịu, rất tốt.
- Mãi cho tới hiện tại, ta mới thực sự hiểu ra hàm nghĩa của gia đình.
Kiếm Thánh đặt chén rượu trên mặt đất.
Thiên Thiên trước đó ngồi dưới đất mới bò lên, ôm bầu rượu đi tới rót đầy.
Kiếm Thánh lại bưng chén rượu lên, tiếp tục nói:
- Vậy nên lúc này ta đã hiểu ngươi, thực sự hiểu ngươi. Gia đình của ngươi không còn, tộc của ngươi cũng không còn, vì thế ngươi điên rồi. Ta hiểu được cảm xúc của ngươi lúc đó, thật đấy.
- Người, rốt cuộc là thứ gì? Người Tấn, người Yến, ngươi, người Man, dã nhân trên Tuyết Nguyên. Thực tế mà nói, đều là người, nói không giống thì có cái dùng chữ viết không giống, nhưng thực ra có vài thứ chẳng khác gì nhau.
Kiếm Thánh đưa tay, kéo Thiên Thiên vào trong lòng, chậm rãi nói:
- Bé con à, sau này khi con lớn lên rồi, đừng giận trách cha con. Cha con thật ra là người khổ nhất. Hắn so với ta, so với vị nằm trong quan tài này đều khổ hơn. Nhưng cũng đừng đi tìm hiểu về hắn, hắn đáng đời, hắn nên chịu, đúng không.
- Một ngày nào đó nếu hắn chết rồi con hãy đi qua, đứng trước phần mộ của hắn, nhổ một ngụm nước bọt. Còn bia ư, thôi đừng đập, ha ha ha.
Thiên Thiên được Kiếm Thánh ôm có chút không hiểu sao, chỉ tò mò vươn tay sờ sờ Long Uyên kiếm bên hông Kiếm Thánh.
...
Thành Lịch Thiên, Nguyên Tĩnh Nam Hầu Phủ, sân sau có hồ nước.
Còn có một bóng người đang ngồi trên ngưỡng cửa.
Vừa giống như đang trầm tư, vừa giống như đang say ngủ.
Nhưng đúng lúc này, hắn chậm rãi ngẩng đầu lên, tựa như đại mộng vừa tỉnh, lại tựa như vẫn còn tự do trong mộng.
Không phải là ngơ ngác mơ màng, mà là quá mức tỉnh táo.
Chuyện của hắn còn chưa làm xong, cho nên không thể cho phép mình tiếp tục sa đoạ. Loại tỉnh táo này mới là sự dày vò lớn nhất.
Người ở trong hậu viện thành Yến Kinh kia cũng vậy, ngày ngày dựa vào đan dược để lên tinh thần, không cho phép mình mê man với đệm giường, cho dù mỗi ngày đều phải gánh chịu đau khổ khôn nguôi cũng vẫn kiên trì như cũ.
Việc còn chưa làm xong, khổ bao nhiêu, mệt bao nhiêu, muốn né tránh bao nhiêu cũng phải cố chịu.
Điền Vô Kính lắc lắc đầu, vốn định không để ý nữa, nhưng do dự trong chốc lát, hắn vẫn là đứng dậy, đi tới bên hồ nước bị một đống lá rụng che phủ, vươn tay ra.
Gió kéo đến, thổi tan lá rụng, lộ ra một khoảng mặt hồ trong vắt, dập dờn từng đợt sóng gợn.
Trong con mắt Điền Vô Kính tràn ngập vẻ lạnh lùng, ngay lúc đó, đối diện với hồ nước, mở miệng nói:
- Mặt đâu?
...
- Mặt, từ lâu đã không còn nữa rồi.
Kiếm Thánh ôm Thiên Thiên, tiếp tục nói:
- Ngươi nói xem một Kiếm Thánh Tấn địa như ta, hai năm qua lại vẫn luôn ở bên cạnh một Hầu Gia người Yến. Đó không phải chuyện mất mặt nhất, chuyện mất mặt nhất ngươi có biết là gì không? Là mỗi lần gặp phải những kẻ kia, lúc nhìn thấy ta sẽ nói với ta một câu: "Không ngờ rằng Kiếm Thánh Tấn địa vậy mà...".
- Ha ha ha, ngươi có biết sau khi nghe nói như vậy ta có cảm giác gì không? Không phải xấu hổ, thật sự, một chút ý nghĩ xấu hổ cũng không có. Chỉ là chán ngán, chỉ là phiền phức, chỉ như lúc vừa mới bắt đầu rời khỏi sư phụ xông xáo giang hồ, nhìn thấy mấy tiểu tử huênh hoang đắc ý, muốn chém hắn một kiếm.
- Ta vốn tưởng rằng mình đã nhìn thấu, ngươi hiểu không, nhưng ta không hề. Ta vốn cảm thấy nước, nhà, những thứ đó chẳng liên quan gì đến ta. Hiện tại mới nhận ra, không đúng, là do ta hiểu sai. Ta trước kia thực chất chưa từng có chúng. Ta vốn tưởng rằng đời ta, một thanh kiếm là đủ để theo ta đến tận cùng. Lúc này mới rõ ràng, người phải sống trong đời người. Kiếm sao, thực ra chẳng khác gì dao mổ lợn, gậy cời lửa đem gắp xỉ than, đòn gánh treo sọt trúc. So với lọ thuốc mũi, với cây búa trong tay thợ rèn cũng không có gì khác biệt cả.
- Trước đây quá coi trọng kiếm là bởi vì, ta chẳng tìm được thứ gì đáng coi trọng hơn nó.
...
Điền Vô Kính tiếp tục nhìn hồ nước, nhìn khoảng gợn sóng.
Trước đó, trong trận cháy lớn ở Dĩnh Đô, hắn từng nói cho Kiếm Thánh nghe về tâm đắc khi tiến vào Nhị Phẩm.
Hiện tại, Kiếm Thánh cuối cùng cũng đi tới bước đó.
Tuy rằng hắn từng đánh thắng Kiếm Thánh, nhưng không ai có thể nói Kiếm Thánh đã yếu đi.
Tuy rằng hắn nắm giữ được năng lực mở ra Nhị Phẩm sớm hơn Kiếm Thánh, nhưng Kiếm Thánh cũng không phải là không thể sóng sau xô sóng trước.
Bởi, hắn là Kiếm Thánh, hắn là... kiếm khách mạnh nhất trong số những người cùng đẳng cấp.
Có lần Trịnh Phàm đã từng hỏi Điền Vô Kính, mình nên luyện đao như thế nào?
Điền Vô Kính trả lời: Đao, còn cần luyện ư?
Lúc này, trên gương mặt hắn, hơi thoáng qua một chút coi thường.
Rõ ràng đã sớm nói cho ngươi biết đường biết lối, vậy mà còn nghĩ lâu như thế, tìm lâu như thế.
Điền Vô Kính mở miệng nói:
- Ngươi, đã tìm thấy chưa?
...
- Ta tìm thấy rồi, kiếm là một phần của đời người, nhưng không phải toàn bộ, ha ha...
Kiếm Thánh cười, nói với quan tài:
- Thực ra, từ lâu lắm rồi, Điền Vô Kính đã nói cho ta biết vì sao hắn có thể mở ra Nhị Phẩm đến mấy lần. Trước đó ta mở một lần, suýt chút nữa đến xác cũng không còn.
- Ngươi không phục cũng không được, trên đời này, thực sự có thiên tài trong những thiên tài. Vậy nên ta mới càng thêm cảm khái...
Kiếm Thánh cúi đầu, vươn tay bóp bóp má Thiên Thiên:
- Cha con, làm gì mà không được, lại đi lên con đường đó, ôi.
Kiếm Thánh giơ ly rượu lên, kính quan tài đối diện, nói:
- Nhị Phẩm có ý nghĩa gì, Nhị Phẩm thực ra rất đơn giản, ta vẫn luôn cho rằng bởi Điền Vô Kính hắn là một kẻ võ phu, dựa vào thể phách có thể cưỡng ép chống đỡ mở ra gánh nặng Nhị Phẩm.
- Nhưng thực sự không phải. Chẳng qua là đồ đi mượn mà thôi. Tiện tay có thể mượn, mượn xong thì ném, mất rồi thì lại mượn. Vật vô chủ trong đất trời, không cần trân trọng, không cần nâng niu, lấy đến, lại lấy đi, tuỳ ý, tuỳ tâm. Tại sao ta lại phải dùng thân thể của chính mình đi gánh chịu?