- Ha ha ha, có điều Điền Vô Kính hắn không phải cũng là mỗi lần đều lấy toàn thân ra cưỡng ép chống đỡ đó chứ?
- Dùng nắm đấm, hay dùng chân? Ngươi từng đánh với hắn, phải không, ngươi nói xem, toàn thân hắn đã cùng tiến vào Nhị Phẩm sao? Không phải, khẳng định là không phải. Gánh nặng đó, không chỉ đặt trên thể phách, trên tinh thần của ngươi, nghiền ép linh hồn ngươi.
- Cho nên, Nhị Phẩm ư, không phải chỉ là Nhị Phẩm thôi sao. Trời sắp mưa, tiện tay tìm một cái chậu ra hứng là được.
Kiếm Thánh một hơi uống cạn rượu trong chén.
Mà lúc này, trên chén rượu Thiên Thiên đặt trước quan tài vừa nãy dâng lên một tia sương trắng, đi qua giữa khe hở quan tài, đó là hương rượu bị hút đi.
Tương đương với cùng uống sau khi chạm chén.
Tiếp theo, Kiếm Thánh bế Thiên Thiên đi ra khỏi mật thất.
Bên ngoài đã là hoàng hôn.
- Bé con, lại hỏi con lần nữa, có muốn theo ta học kiếm không!"
...
Điền Vô Kính đưa tay, chỉ về phía hồ nước, chậm rãi nói:
- Mở.
Trong phút chốc, hồ nước chia làm hai. Không phải tách ra hai bên, cái đó đối với cao thủ chân chính mà nói, không khó. Nhưng hồ nước trước mặt vậy mà phân tầng trên dưới. Điền Vô Kính nhắm mắt lại, nói:
- Ta không luyện kiếm, không mượn được kiếm ý của ngươi, nhưng có thể mượn ngươi một thứ khác...
Từ từ, Điền Vô Kính lần thứ hai mở mắt, khoé miệng lộ ra vẻ khinh thường, tiếp tục nói:
- Chẳng đáng gì.
...
Thiên Thiên đang ôm cổ Kiếm Thánh lần thứ hai nghe được vấn đề này, nó lập tức kiên định lắc đầu, nói:
- Không muốn, con muốn luyện đao, kiếm, chơi không vui.
Hôm nay, Kiếm Thánh lần thứ hai bị từ chối không cảm thấy chút thất bại và mất lòng nào, trái lại cất tiếng cười to:
- Kiếm là một món đồ chơi hay đấy chứ.
Ngón tay chỉ lên không trung, Long Uyên lần thứ hai ra khỏi vỏ.
Rồng gầm hướng trời.
Trong giây lát, phảng phất như có một luồng hào quang được tiếp dẫn đến thân kiếm Long Uyên, kiếm khí mạnh mẽ phát ra tiếng hí chói tai trên không trung Hầu Phủ, như cầu vồng trên trời được thế gian tiếp đón.
Thiên Thiên nhìn đến trợn tròn cả mắt, miệng cũng há hốc, sau đó hưng phấn vỗ hai bàn tay nhỏ mập mạp.
Gào gào gào!
Kiếm Thánh cúi đầu, nhìn bé con trong lòng:
- Chơi vui không?
Thiên Thiên gật gật đầu, nở nụ cười.
Hôm nay, cao thủ của Hầu Phủ trong Phụng Tân thành đã bị kinh động hai lần.
Hôm nay, Hầu Gia một lần đang uống trà thì bị doạ sặc, một lần đang ăn cơm thì bị doạ nghẹn.
Hôm nay, mấy ngàn dặm quanh Hầu Phủ Lịch Thiên thành có mưa bay lất phất.
Hôm nay, Kiếm Thánh Tấn địa Ngu Hoá Bình, lại vào Nhị Phẩm!
Trong khu quân bảo tiếp giáp sơn mạch Thiên Đoạn, A Minh đang cưỡi ngựa, cả người mặc lễ phục màu đen, thỉnh thoảng lại rút một tấm khăn ra, nhẹ nhàng lau mồ hôi mà căn bản là không thể nào tồn tại trên trán.
Ở sau lưng hắn có một đội dân phu đẩy mấy chiếc xe đẩy theo, cùng nhau đi về phía trước. Trên xe nhỏ chất toàn là hoa đủ loại kiểu dáng.
Những đoá hoa này đều được hái từ sơn mạch Thiên Đoạn, mà bên ngoài quân bảo, có một tên to con như toà tháp sắt đứng ở đó, một thiếu nữ đang ngồi trên bả vai hắn.
Trên người tên to con mặc áo choàng ngắn màu trắng, quần dài màu đen, chân đi một đôi giày vải kích cỡ đặc biệt lớn, diễn giải đến vô cùng thông suốt thế nào là quê mùa.
Thiếu nữ thì một thân váy dài màu tím, trong tay cầm một thanh kiếm.
A Minh trông thấy đôi một lớn một nhỏ chồng chất lên nhau ở đằng trước, không khỏi lắc đầu, phất tay ra hiệu cho dân phu phía sau tiến vào quân bảo, mình thì giục ngựa ra ngoài, đi tới trước mặt bọn họ.
- Đang chờ ta?
A Minh hỏi.
Phiền Lực gật gật đầu.
Kiếm Tỳ mở miệng nói:
- Chúng ta vốn đang ở gần đây truy tìm lưu phỉ, quân bảo truyền tin, biết được mấy ngày trước ngươi mới vừa từ đây đi vào trong núi, nghĩ thấy hẳn là sắp trở về rồi bèn dự định đợi ngươi hai ngày, đến nay mới đợi có một ngày thì ngươi đã quay lại.
A Minh nhìn Kiếm Tỳ, nói:
- Không biết lớn nhỏ.
Kiếm Tỳ nghiêng người qua, toàn thân gần như từ trên vai Phiền Lực nằm ngang ra, có thể nói là động tác có độ khó cao.
Đưa tay, từ trong cái sọt lớn sau lưng Phiền Lực, lấy ra một túi nước.
Ngồi thẳng dậy, ném túi nước về phía A Minh.
A Minh đón lấy, rút nút túi ra, bên trong sóng sánh hương rượu trái cây thơm như thấm vào gan ruột.
Hắn yêu máu, cũng mê rượu, bình thường là không ăn uống gì rồi.
Kiếm Tỳ nói:
- Rượu trái cây bầy khỉ ngâm ở một nơi trong rừng.
Đây chính là thứ quý.
A Minh uống một hớp, gật gật đầu, dùng một câu dung tục để miêu tả thì chính là rượu thơm ngát mang theo hương vị của tự nhiên.
Nhưng chính xác là uống ngon.
- Thứ cho ngươi bất kính.
Sau đó A Minh cất túi nước cẩn thận rồi hỏi:
- Có chuyện gì?
Công trình Phụng Tân thành xây dựng thêm cùng với công trình mới mà Hầu Phủ thi công đã hoàn thành, Đội trưởng đội kiến trúc Phiền Lực rốt cuộc được rảnh rỗi, mà Kiếm Tỳ cuối cùng cũng đến tuổi nên luyện kiếm, do đó dứt khoát dẫn Kiếm Tỳ đi rèn luyện.
Cái gọi là rèn luyện ư?
Chính là rửa mũi kiếm.
Vũ nương trong hồng trướng múa kiếm cũng có thể vui mắt vui tai, nhưng mũi kiếm chân chính lại cần máu người để rửa.
Nói một cách đơn giản là Phiền Lực dẫn Kiếm Tỳ đi giết người rồi. Mục tiêu săn giết cũng rất dễ tìm.
Bởi nhu cầu về khai hoang và các hạng mục công thành, rất nhiều sản nghiệp dưới thế lực của Hầu Phủ đều cần nhân thủ gấp. Trước đó vì phải canh chừng kho dự trữ khoai tây cho nên nhân khẩu bị thiếu hụt nghiêm trọng một thời gian.
Hiện tại, mắt thấy đã sắp thu hoạch vụ thu, giai đoạn gian nan nhất đã qua, cũng bởi vậy, vấn đề về dùng người khai hoang lần thứ hai lộ ra, đã hạn chế nghiêm trọng lên sự phát triển của Tấn Đông.
Khiến người ta bất đắc dĩ chính là sau khi Hứa Văn Tổ đã sớm dự định xong xuôi mục tiêu của mình, bắt đầu tập trung tinh lực lên những khu vực cai quản, để người dân trở về quê cũ, an cư lạc nghiệp, chữa lành những vết thương gây ra bởi chiến loạn và sưu thuế đè nặng.
Điều này khiến cho Hầu Phủ bên đây muốn tiếp tục dùng phương pháp thu nhận dân lưu vong từ phía Đông Vọng Giang cũng không được.
Thứ nhất, dù sao chăng nữa dân chúng cũng khó xa cố thổ, trừ khi thực sự không còn cách nào khác, bằng không sẽ chẳng chọn con đường chuyển nhà xa quê này.
Thứ hai, dựa trên quan hệ giữa Hầu Phủ và Hứa Văn Tổ, hung hăng đục khoét chân tường trên địa bàn của người ta, giả sử quan hệ hai bên bị phá vỡ, không tránh khỏi cái được chẳng bù cho cái mất.
Có điều cũng may Tấn Đông bên này còn có một gã hàng xóm nghèo, đó chính là Tuyết Nguyên.
Dưới sự vận hành thao túng của hai lão tham lam Hạt Tử và Dã Nhân Vương, một thứ tội ác từng xuất hiện trong thời không là buôn bán nô lệ đã giáng xuống bằng một hình thức tương tự.
Điều Hầu Phủ cần làm chính là gây nên tranh chấp giữa một vài bộ tộc trên Tuyết Nguyên, đơn giản mà nói, là khiến cho bọn họ đánh nhau.
Về mặt này, có Dã Nhân Vương ở đó, phải nói là dễ dàng thôi.
Sau đó, lại lấy tơ lụa, lá trà, châu báu cùng với các loại hàng hoá khác trừ đồ sắt ra để tiến hành thu mua tù binh.
Không thể không nói, kể từ sau khi Dã Nhân Vương đời thứ nhất “phục hưng” thất bại, thứ mà dã nhân trên Tuyết Nguyên mất đi là tinh hoa của cả một thế hệ, thậm chí là hai thế hệ.
Những quý tộc thủ lĩnh còn lại, hoặc là nhát chết như chuột, hoặc là tầm nhìn nông cạn.
Nói chung, hết nhóm nọ đến nhóm kia nô lệ dã nhân, bắt đầu bị buôn vào Tuyết Hải Quan, làm giàu thêm cho từng sản nghiệp của Hầu Phủ.