Trước đây, bởi Hầu Phủ chưa thiết lập, lại thêm vào thời cuộc căng thẳng, các dân tộc địa phương mâu thuẫn kịch liệt, nên ban đầu phương thức đối đãi với tù binh dã nhân chính là ép buộc lao động, sau một loạt những công trình quân sự trùng tu Tuyết Hải Quan, phía dưới tường thành tích luỹ lên thế nhưng là chồng chất xương trắng của dã nhân.
Hiện tại, Hầu Phủ lấy hình thức nhập hộ khẩu để tiến hành thu nhận, những thanh niên trai tráng hoặc người giỏi cưỡi ngựa bắn cung trong đó, một phần được tuyển chọn vào tiêu hộ để làm gương cho những nô lệ dã nhân khác.
Phần lớn những nô lệ dã nhân bị bán vào phát hiện ra, ở Tấn Đông tuy rằng mệt thì quả là có mệt chút, nhưng được trải qua cuộc sống dường như còn tốt hơn so với quê cũ trên Tuyết Nguyên. Cho nên tổng thể mà nói, cảm xúc rất ổn định.
Lại liên tục trông thấy những binh lính tộc dã nhân đã sớm gia nhập vào Hầu Phủ, trong lòng bọn họ nhen nhóm lên rất nhiều hi vọng.
Nhưng chẳng có gì là tuyệt đối, luôn có vài người quá yêu quê hương, hoặc là một số quý tộc của bộ tộc dã nhân chiến bại bị bắt, bọn họ không chịu nổi cuộc sống của “người bình thường” này, lựa chọn chạy trốn.
Tuyết Hải Quan bên đó không thể đi, cũng không qua được, chỉ đành chui vào sơn mạch Thiên Đoạn, dù sao cứ một đường đi về phía Bắc, giả sử vượt thác băng đèo không bị chết đói giữa núi hay bị thú hoang cắn chết, thể nào cũng trở về được Tuyết Nguyên.
Loại người này bị Hầu Phủ gọi là “lưu phỉ”, là đối tượng tấn công săn giết.
Mà Phiền Lực chính là dẫn Kiếm Tỳ đi tìm những lưu phỉ đó rửa mũi kiếm.
Đối diện với sự dò xét của A Minh, Kiếm Tỳ lên tiếng:
- Vốn đã dự định quay về rồi nhưng vừa khéo phát hiện ra tung tích của một nhóm lưu phỉ, nhân số không ít, phải đến hai mươi, ba mươi kẻ, trong đó còn có hai, ba tên dã nhân cao thủ, trước đó khi bị tóm đến đây đã cố tình che giấu thực lực. Sau đó trong lúc làm việc ở xưởng đã giết chết hai binh lính trông coi rồi trốn thoát.
Thông thường mà nói, trong đám nô lệ, những kẻ có chút sở trường sẽ vội vã nhanh nhảu chủ động báo ra ngay khi mới bắt đầu thẩm tra để nhận được đãi ngộ càng tốt hơn.
Trấn của Cẩu Mạc Ly kia tuy rằng không có nhiều chính binh tiêu chuẩn, nhưng dưới sự ngầm đồng ý của Trịnh Hầu Gia đã cho phép bên đó tiến hành lựa chọn trước trong số nô lệ dã nhân được giao dịch qua đây.
Mà nhóm này lại cố tình che giấu thực lực, cũng có nghĩa là ngay sau khi bị bắt làm tù binh mang đi giao dịch, bọn họ đã lên kế hoạch chạy trốn bất cứ lúc nào.
Chạy trốn trong lúc lao dịch khẳng định dễ dàng hơn so với việc chạy trốn khi còn trong quân doanh.
- Giết thì đi giết đi, đợi ta làm gì?
A Minh hỏi.
Kiếm Tỳ cười nói:
- Ta cảm thấy không vững lòng, nếu ngài đã ở gần đây, vậy thì chờ ngài cùng đi.
- Ta không rảnh.
A Minh đưa tay chỉ vào những dân phu đẩy xe ở phía trước:
- Ta phải trở về nghiên cứu chế tạo loại nước hoa mới.
Nói xong, A Minh lại nhìn Phiền Lực nói:
- Trực tiếp điều động một số binh sĩ từ phụ cận quân bảo đi theo cùng tiêu diệt là được rồi.
Phiền Lực lắc đầu đáp:
- Đây là rèn luyện.
Đã dẫn binh theo thì còn rèn luyện thế nào?
A Minh nghe nói vậy, gần như là giận đến bật cười, nói:
- Mang theo một con nhóc, cầm một thanh kiếm, đi giết hai mươi lưu phỉ, trong số lưu phỉ có vài kẻ thân thủ cũng không tệ lắm. Ngoài ra đương nhiên còn có một kẻ cầm đầu. Chuyện này giống như cái gì nhỉ? A Lực, ngươi rảnh rỗi đến phát chán, đang làm nhiệm vụ tân thủ thôn sao? Sau khi giết chết mục tiêu sẽ rớt kim tệ hay là đợi về Phụng Tân thành chỗ Kiếm Thánh trả nhiệm vụ?
Kiếm Tỳ nghe không hiểu đoạn này.
Phiền Lực thì vẫn lời ít ý nhiều, hỏi:
- Có đi hay không?
A Minh nở nụ cười:
- Kẻ ngu mới đi.
- Vẫn còn rượu trái cây.
- Ồ.
- Một chum.
- Ta rất lo cho các ngươi.
...
Dọc theo sơn mạch Thiên Đoạn bên này có một con đường thông thương, không ít thương lữ từ nơi đó tới đây, đến chợ trao đổi của Tuyết Hải Quan một chuyến, sau đó sẽ đi Trấn Nam Quan, lúc trở về lại qua Phụng Tân thành.
Buôn bán loại hàng khác nhau, tự nhiên cũng sẽ đi con đường khác nhau.
So sánh qua lại mà nói, khu vực này xem như một vùng trống trong phạm vi thế lực của Hầu Phủ.
Bởi ở giai đoạn hiện tại, khu vực mà Hầu Phủ khai phá và khống chế thực tế nằm vào vị trí bao trùm tam giác ba điểm Phụng Tân thành, Trấn Nam Quan, Tuyết Hải Quan.
Những nơi khác, tạm thời còn chưa có lòng đi khai phá và khôi phục, chỉ có điều sẽ bố trí một số quân bảo thường xuyên phái vài đội ngũ kị binh canh gác lại đây quét qua, tuyên bố phạm vi thế lực một hồi.
Nơi quan phủ không quản lý tới, nhìn có vẻ như tự do, nhưng thực ra sẽ diễn giải thành một hình thức cá lớn nuốt cá bé khác.
Một số thế lực giang hồ chiếm giữ ở đây, có vài kẻ khó tránh khỏi tay chân không sạch sẽ, trộm cắp vặt thì cũng thôi đi, thậm chí còn có thể làm ra những hành vi giết người cướp của. Nhưng vì sức chấn nhiếp của Hầu Phủ vẫn còn đó nên chưa từng xuất hiện chuyện gì quá đáng.
Phần lớn nhân sĩ giang hồ ở đây vì được người ta thuê làm bảo tiêu cho đội buôn.
Tình huống tương tự thực tế đã xuất hiện ở Hổ Đầu thành lúc trước, chính Phiền Lực từng nhận lời mời dẫn đội buôn đi vào hoang mạc.
Để thực hiện tiến thêm một bước trong việc kích thích thương nhân mua bán trao đổi, Hầu Phủ không hề cấm người từ Tuyết Nguyên, từ đội buôn Sở Quốc đi vào, cũng không cấm đội buôn trong địa bàn của mình đi sang khu vực của hai bên kia. Đương nhiên, khẳng định là phải đánh thuế.
Đồng thời, nếu như ngại phiền phức, cũng có thể lấy giá tiền thấp hơn, trực tiếp chuyển hàng hoá đến chỗ Hầu Phủ. Tự thân Hầu Phủ cũng có hãng buôn lớn nhất phụ trách về mậu dịch ở hai nơi này.
Mặt khác, việc kinh doanh yêu thú từ Thiên Đoạn sơn mạch và sản xuất một số sản vật cũng nhờ chiến loạn chấm dứt mà một lần nữa được khôi phục.
Đơn giản mà nói, khu vực này dựa vào Thiên Đoạn sơn mạch, lại cách xa Phụng Tân thành, rất gần với Vọng Giang, tạm thời thuộc loại khu vực không ai quản lý.
Những nhân sĩ giang hồ đó ở đây nhận việc, giống như có phần mang hình thức “lính đánh thuê hoá”.
Đương nhiên, bọn họ không đần độn mà thành lập thôn trấn, ổ bảo gì ở đây, như vậy mục tiêu sẽ quá mức bắt mắt. Hơn nữa giang hồ dân gian có tự cao tự đại, cũng sẽ không ngốc đến mức khuấy nước đục trên địa bàn của vị Bình Tây Hầu Gia uy danh hiển hách kia.
Cho nên nơi này tuy rằng cũng có khách điếm, cũng có kiến trúc, nhưng khoảng cách tới nhau đều rất xa.
Thôn trấn không giống như thôn trấn, ngược lại giống như từng khu từng khu trạm dịch rải rác.
Lúc này, A Minh, Phiền Lực cùng với Kiếm Tỳ, ba người đang đứng trước toà “Báo Môn Khách Điếm”.
- Cũng may không phải gọi là Long Môn Khách Điếm.
A Minh cười nói.
- Bằng không mấy hôm nữa nhất định phải viết tín điều binh đến san bằng.
Bởi nếu gọi là Long Môn Khách Điếm thì đã xâm phạm vào bản quyền của các Ma Vương và Chủ Thượng. Trước đây lúc nói chuyện phiếm, mấy người hở ra là kích động lật bàn, tìm một nơi không ai quen mở một Long Môn Khách Điếm mới.
- Ôi, khách quan ở trọ hay là dùng cơm?