Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 1592: QUY CỦ

Điếm tiểu nhị là một người gù, ra cửa chào mời, vẻ mặt cười lấy lòng.

Phiền Lực đưa tay, lấy từ trong cái sọt sau lưng ra chiếc rìu của mình, dứt khoát chém xuống tên điếm tiểu nhị này.

Điếm tiểu nhị lập tức nghiêng người tránh qua.

Vù!

Rìu chém hụt.

- Vị huynh đệ này có ý gì đây!

Điếm tiểu nhị lưng gù mắt lộ hung quang.

Phiền Lực nhìn Kiếm Tỳ ngồi trên vai mình một cái, lại nghiêng mặt sang nhìn A Minh bên cạnh, nói:

- Đã đoán ngay là biết võ công.

Trong hoàn cảnh này, một toà khách điếm khá vắng vẻ, điếm tiểu nhị lưng gù với nụ cười nịnh nọt.

Chiêu trò kinh điển.

Cho nên Phiền Lực muốn chứng minh suy đoán của mình, sau đó hắn bèn cầm rìu chém.

Quả đúng thế, điếm tiểu nhị biết võ công đã né được.

Đương nhiên, nếu như điếm tiểu nhị không biết võ công, Phiền Lực đoán sai, vậy thì đầu của điếm tiểu nhị kia lúc này hẳn là đã bị chém như dưa rồi.

Nhưng ai mà để ý cơ chứ?

A Minh lườm Phiền Lực một cái, tên này bình thường trông có vẻ như thật thà chất phác nhất, nhưng không ai dám thực sự coi hắn là người thật thà. Người thật thà đã chẳng làm ra được cái chuyện lấy di thể của đại biểu trụ cột quốc gia đi múa Ương Ca trước mặt người Sở.

- Ở trọ.

A Minh móc từ trong ngực áo ra một thỏi bạc, ném về phía điếm tiểu nhị.

Điếm tiểu nhị ước lượng bạc trong tay một chút, nhanh chóng bồi thêm khuôn mặt tươi cười, cứ như thể sự việc vừa nãy hoàn toàn chưa từng xảy ra, lập tức làm cho cái lưng vốn đã gù của mình lại cong thêm mấy phần, nói:

- Ba vị khách quý, mời vào trong.

Khách điếm rất lớn, nhưng đồng thời khách điếm cũng rất đơn sơ.

Rường cột chạm trổ không tồn tại, chi tiết tinh tế cũng không tồn tại luôn.

Lầu một là sảnh lớn, có một đao khách đang ngồi đó uống rượu một mình, bên người đặt một cây đại đao.

Quần áo của đao khách rất nát, có dải băng chân, đao được bao vải bọc lại, chỉ lộ ra phần chuôi đao.

Hắn ngồi ở bên đó, rất không gây chú ý.

Phiền Lực lại im lặng định vươn tay về phía sau mò cái sọt.

A Minh đưa chân đạp một cái vào bắp chân Phiền Lực.

Phiền Lực khẽ nhíu mày, tay đã thu lại nhưng dường như vẫn cảm thấy chưa thăm dò được, rất không dễ chịu.

Sau quầy có một người phụ nữ đang ngồi, tuổi chừng ba mươi, trên mặt có một nốt ruồi, không thể xem như phong thái còn nguyên, nhưng cũng thuộc vào dạng trong hồng trướng không lo khách quay đầu.

Trời hơi nóng, quần áo trước ngực nàng lộ ra không ít khoảng trắng. Lúc nhìn thấy A Minh đi tới, mặc dù không lên tiếng gọi, nhưng lại vươn lưỡi, liếm liếm khoé miệng mình.

Được đấy.

Động tác này, A Minh cũng hay làm.

- Ba vị khách quý, mời lên trên.

Tiểu nhị lưng gù dẫn theo ba người A Minh lên lầu.

- Ba vị cần mấy gian phòng?

- Một gian phòng.

Kiếm Tỳ nói. Nói xong, Kiếm Tỳ đặc biệt đưa mắt nhìn A Minh bên cạnh và Phiền Lực dưới thân, nói:

- Nữ nhi giang hồ hành tẩu giang hồ, không cần để ý những việc nhỏ nhặt không đáng này.

A Minh “Ồ” một tiếng.

Con nhóc này trước kia được Viên Chấn Hưng dắt theo, sau khi Viên Chấn Hưng bị Chủ Thượng nhà mình hạ lệnh bắn thành con nhím ở bên bờ Biện Hà vẫn luôn theo đám người mình sinh hoạt.

Nàng thì biết cái quái gì về giang hồ.

Vào phòng, tiểu nhị lưng gù đang định hỏi có cần chuẩn bị cơm nước không, lại bị A Minh trực tiếp hất tay ra một thỏi vàng làm cho hoa mắt.

Đồng thời bị kinh ngạc còn có Kiếm Tỳ.

A Minh trực tiếp lên tiếng hỏi:

- Có một nhóm dã nhân, có phải cũng ở trong tiệm của các ngươi?

Tiểu nhị lưng gù cầm lấy thỏi vàng, cắn cắn rồi gật đầu nói:

- Đúng, ở đây. Có điều bọn họ ở chuồng ngựa phía sau, tiệm chúng ta cung cấp đồ ăn, hẳn là đang đợi người nào đó tới tiếp ứng. Có lẽ đang chờ đội buôn dã nhân từ Tuyết Hải Quan bên ấy đi vào thì phải.

A Minh lại tung ra một thỏi vàng, hỏi:

- Bao nhiêu người?

- Mười tám người, đều có đao.

A Minh lại tung ra một thỏi vàng, hỏi:

- Có cái gì phục vụ không?

Tiểu nhị lưng gù trợn mắt nhìn.

A Minh lại đưa tay thò vào ngực áo.

Tiểu nhị lưng gù vội nói:

- Khách quý, khách quý, ngài đừng lấy ra nữa, ngài ném ra càng nhiều càng thoải mái, hoặc là chứng minh đại gia ngài thực sự giàu đến nứt đố đổ vách, không lọt mắt chút vật tục này, hoặc là do ngài có niềm tin tuyệt đối ngày sau sẽ ép được tiểu nhân nôn ra hết những gì ăn vào hôm nay, dù sao chính là để tiểu nhân giữ hộ mấy ngày, ngài không tiếc rẻ.

A Minh cười cười.

Tiểu nhị lưng gù cầm hai trong ba thỏi vàng trước đó thả về trên bàn, chỉ giữ một thỏi còn lại, nói:

- Đại gia, một thỏi này là được rồi. Đêm nay ta sẽ bỏ thuốc vào trong cơm canh bữa tối của bọn họ, trúng thuốc ngã hết rồi, đến lúc đó tuỳ ngài xử trí.

Kiếm Tỳ: “...”

A Minh lại đẩy một trong hai thỏi vàng trên bàn đến trước mặt tiểu nhị, nói:

- Khối này, ngươi gọi thêm một vài người, sau khi bỏ thuốc đánh ngã thì trói lại, chúng ta đỡ phải mất công nữa.

- Đại gia, ngài muốn người sống?

A Minh lắc đầu, nói:

- Trói lại dễ giết.

Kiếm Tỳ: “...”

- Đại gia, ngài khách khí rồi, được, tiểu nhân gánh hết, thực ra tiểu nhân cũng nhìn không vừa mắt đám dã nhân kia từ lâu rồi. Ngài đợi một lát, ta sắp xếp chút đồ ăn mang tới cho ba vị trước, đến tối ngài cứ đợi sau khi việc thành tiểu nhân đến báo tin là được.

- Đúng rồi, ba vị muốn ăn gì?

Phiền Lực lên tiếng:

- Bánh nang.

- Được được.

Tiểu nhị lưng gù đi xuống, Kiếm Tỳ thở phì phì nói:

- Ngươi thế này gọi là kiểu hành tẩu giang hồ gì, uổng phí rượu trái cây ta vất vả lắm mới tìm được.

A Minh liếc Kiếm Tỳ, nói:

- Đây mới là dáng vẻ chân chính của giang hồ.

- Đây không phải, đây chắc chắn không phải, trước kia khi ta và sư phụ ta hành tẩu giang hồ...

- Sư phụ ngươi là một kẻ nghèo rớt.

Kiếm Tỳ: “...”

A Minh chậm rãi xoay người, nói:

- Giang hồ có rất nhiều quy củ, nhưng chín mươi chín phần trăm quy củ là vì nghèo.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!