Kiếm Tỳ cắn răng, chỉ vào thỏi vàng còn lại trên bàn nói:
- Đạo lý hành tẩu giang hồ không lộ ra tiền của, ngươi cũng không biết? Ngươi có tin không đêm nay tên điếm tiểu nhị kia sẽ không đi xuống tay với đám dã nhân mà là xuống tay với chúng ta?
A Minh cười cợt nói:
- Lật thỏi vàng lên nhìn xem.
Kiếm Tỳ đưa tay lật thỏi vàng kia lên, có triện bốn chữ: Bình Tây Hầu Phủ.
A Minh ngáp một cái nói:
- Đây là một mẻ vàng thỏi Hầu Phủ mới chế tạo, cái ta lộ ra không phải tiền, là quyền. Ngươi xem xem chưởng quỹ và tiểu nhị của tiệm này có dám có ý đồ với chúng ta hay không.
Kiếm Tỳ bĩu môi, rất tức giận!
Nàng u oán nhìn A Minh, trách móc nói:
- Hết dựa vào tiền lại dựa vào quyền, ngươi biến giang hồ của ta trở thành vô vị rồi, ngươi trả giang hồ cho ta, trả giang hồ của ta đây, ngươi biết rõ ta chờ đợi cơ hội này bao lâu rồi, chờ đợi bao lâu rồi!
Phiền Lực vươn tay xoa xoa đầu Kiếm Tỳ, nói:
- Hắn nói đúng.
- Không, ngươi nói bậy, To Con, ngươi nói bậy, đây hoàn toàn không phải, giang hồ chân chính phải giống như sư phụ Kiếm Thánh của ta, tiêu dao tự tại không sợ quyền quý...
Phiền Lực hỏi:
- Nhà sư phụ ngươi ở đâu?
Kiếm Tỳ: “...”
Nhà sư phụ, sát vách Hầu Phủ.
Phiền Lực lại nói:
- Giang hồ, chính là mùi vị này.
Trong phòng ngủ, A Minh ngồi ở ghế, hai chân vắt lên bàn, hai tay đặt chồng trước bụng, ngủ ngon lành.
Kiếm Tỳ nằm sấp trên giường, thỉnh thoảng nức nở nghẹn ngào.
Phiền Lực ngồi ở cạnh bàn, từng miếng lớn gặm bánh nang.
Viên Chấn Hưng đã có lúc nói với Kiếm Tỳ, giang hồ là cái gì? Giang hồ là hào khí quyết không khom lưng trước năm đấu gạo, là hiệp khí đánh mạnh giúp yếu, thêm nữa, là ngạo khí tiêu dao tự tại.
Kiếm Tỳ cảm thấy sư phụ đầu tiên của mình nói không sai.
Nhưng ông ấy chết rồi.
Tuy vậy, giấc mộng giang hồ vẫn luôn chôn giấu trong thâm tâm nàng, cuối cùng, nàng đã từ một bé gái lớn lên thành một thiếu nữ, được phép ra ngoài du ngoạn.
Kết quả là, ngay trong cái khách điếm tồi tàn này, gã đàn ông đáng chết da dẻ so với mình còn trắng hơn kia, đã cứng rắn giẫm nát giấc mộng của nàng!
Không, nếu là giẫm thì đã tốt, hắn không làm thế, hắn lại vẩy mực lên giấc mộng của mình.
Nhưng cố tình.
Hết lần này tới lần khác mình lại không có cách nào phản bác được hắn!
Chỉ có thể nói, A Minh không biết nuôi trẻ, hoặc là nói, hắn coi thường việc nuôi trẻ.
Lý do hắn đi theo, một là bởi số hầu tửu kia, hai là bởi mới từ trong sơn mạch Thiên Đoạn đi ra, chưa biết chừng đợt tới lại phải cùng Chủ Thượng vào kinh, tranh thủ lúc còn được rảnh rỗi đi giải sầu, cũng không tồi.
Giấc mộng của trẻ con, hắn không rảnh quan tâm tới.
Hơn nữa, chính giống như cách mà Phiền Lực thăm dò tiểu nhị lưng gù lúc trước, bản tính của Ma Vương, không thể nói là tàn nhẫn, nhưng tuyệt đối là lạnh nhạt.
Bên ngoài, mặt trời bắt đầu xuống núi.
Trong đại sảnh huyên náo một trận, có lẽ là một nhóm khách vừa vào đến, đang ăn cơm, trong đó còn chen lẫn tiếng cười hào sảng mà duyên dáng của bà chủ.
A Minh ngủ một lúc, lại tỉnh một lúc, lại ngủ, lại tỉnh, nhưng dù sao cũng chính là một tư thế bất động.
Hắn quen với việc ngủ trong quan tài, tướng ngủ đương nhiên là khỏi phải nói.
Vừa nãy nghe thấy tiếng ồn ở phía dưới, trong đầu A Minh không khỏi tưởng tượng đến trước kia khi còn ở Hổ Đầu thành.
Mình lại bị ép ăn tiết luộc, ôi, thực sự là nghĩ tới vẫn còn sợ.
Nhắc đến mới nói, sau này có khi nào nhóm người mình cũng sẽ đi mở một khách điếm?
Không biết được, chí ít đến thời điểm này, mọi người còn chưa chơi đủ.
Thế gian có rất nhiều rượu ngon, rượu ngon phương Đông, hơn nửa ở Càn, rượu ngon Càn Quốc, hơn nửa ở Giang Nam.
Nhưng Chủ Thượng nhà mình cố tình lại mang thân phận đó, vô duyên vô cớ rời đi sẽ dẫn đến cục diện xảy ra vấn đề gì tạm chưa nói, coi như thực sự rồng giả làm cá đến Giang Nam dưới Càn Quốc chơi hoa khôi, đạo thơ diễn vai kẻ văn nhã, người hưng phấn nhất có lẽ không phải những văn nhân thi sĩ, cũng không phải các cô nương mắc bệnh lãng mạn kia, mà là Ngân Giáp vệ.
Buồn.
Quá buồn...
Vốn vào lúc này, nếu con dơi nhỏ cướp được từ chỗ Vu Chính Sở Quốc vẫn còn, ngược lại có thể trêu đùa nó cho vui.
Nhưng con dơi đó hồi trước bị Tiết Tam mượn qua làm thí nghiệm, đánh chết rồi.
Xác dơi còn bị Phiền Lực cầm đi nướng ăn.
Không còn đồ chơi nữa.
...
Đêm đã khuya.
Ồn ào bên dưới dần dần lắng lại.
Nghĩ thấy nên ăn thì đã ăn rồi, mọi người cũng phải đi nghỉ ngơi thôi.
Cửa phòng cho khách, có tiếng gõ cửa nhẹ nhàng từ bên ngoài:
- Đại gia, là ta.
Giọng nói của tiểu nhị lưng gù.
A Minh thả chân xuống, Kiếm Tỳ bò dậy, Phiền Lực gặm xong bánh nang.
Cửa mở ra.
Tiểu nhị lưng gù vô cùng cung kính nói:
- Đại gia, khoảng mười tên dã nhân kia đã bị đánh ngã, lúc này đều trói lại rồi, mời ngài.
A Minh gật đầu, vẫy tay ra hiệu cho Phiền Lực và Kiếm Tỳ đi theo.
Bốn người xuống lầu, xuyên qua đại sảnh, đi ra đằng sau khách điếm. Phía sau là một vùng lưng chừng núi, không gian rất rộng, cách thật xa đã ngửi thấy mùi phân ngựa.
Đuốc chỉ có hai cây nhưng có thể trông thấy bảy tám người cầm đao cầm kiếm đứng ở đó, trước mặt bọn họ là hơn mười dã nhân đang nằm.
Toàn bộ hôn mê, còn bị trói tay trói chân.
Khách điếm này là một cái hắc điếm.
Nhưng quả thực phục vụ khá tốt, có đủ tiền, hơn nữa, đủ tiền cộng thêm bối cảnh của ngươi cũng đầy đủ, bọn họ sẽ cung cấp cho ngươi sự phục vụ tận tâm nhất.
Phiền Lực đi tới kiểm tra một chút, tướng mạo của dã nhân so với người Hạ vẫn có chút khác biệt, quan trọng nhất chính là kiểu tóc không giống nhau.
- Ừm.
Phiền Lực gật đầu, xác nhận không có gì sai sót.
A Minh bấm bấm cổ tay mình, đồng thời nói với Kiếm Tỳ bên cạnh:
- Rửa mũi kiếm được rồi đấy.
Kiếm Tỳ có chút tức giận nói:
- Giết người như vậy thì có ý nghĩa gì.
Còn không bằng giết lợn, lúc giết lợn con lợn nó còn biết liều mạng giãy giụa!
A Minh nghiêng đầu qua, nhìn về phía Kiếm Tỳ, sau đó hắn lấy từ trong túi ra một cái găng tay trắng, đeo lên tay trái của mình.
- Sao ngươi lại chỉ đeo có một cái găng tay?
Kiếm Tỳ hỏi.
- Sư phụ ngươi là muốn ngươi ra ngoài rèn luyện.
A Minh nói.
- Đúng, nhưng không phải rèn luyện theo cách này.
Kiếm Tỳ đáp.
- Ồ, Kiếm Thánh đã nói cụ thể nên rèn luyện như thế nào sao?
- Cái này... thực ra thì chưa.
A Minh gật đầu, tay trái đã được đeo găng trắng, thúc giục:
- Giết đi.
- Vô vị, To Con, ngươi giết bọn chúng đi.
Chát!
Một cái tát của A Minh, đánh lên mặt Kiếm Tỳ.
Phiền Lực đứng ở đó, cười ha ha hai tiếng.
Kiếm Tỳ ôm má phải của mình, nhìn A Minh.
A Minh đặt bàn tay mang găng ở trước mặt, ngắm nghía kĩ, còn thổi phù phù, không nhanh không chậm nói:
- Ngươi bị chiều hư rồi, thật đấy.
Kiếm Tỳ cắn môi, nhìn A Minh chằm chằm.
- Giang hồ, có thể mang rất nhiều dáng vẻ, nhưng tuyệt đối không được kén cá chọn canh. Bọn chúng là đối thủ của ngươi, bọn chúng còn sống cho nên ngươi đến là để giết chết bọn chúng.
- Có lẽ sẽ hơi nhàm chán, có lẽ sẽ hơi vô vị, có lẽ cũng hơi... không đặc sắc bằng những gì ngươi mong muốn.
- Nói thế nào đây, lúc nên khác người ta sẽ khác người, cuộc sống này ấy mà, nếu không còn ai lập dị nữa thì như là nấu ăn mà không nêm muối vậy, chẳng còn mùi vị gì nữa.
- Nhưng lúc không nên khác người thì tuyệt đối đừng có một mảy may nào như vậy.
A Minh khom người, nhìn Kiếm Tỳ hỏi:
- Hiểu chưa?