Kiếm Tỳ gật đầu, nàng không phải thiếu nữ có trái tim thuỷ tinh, nàng biết lúc nào nên cúi đầu.
Chát!
Lại một cái tát đánh vào mặt.
Kiếm Tỳ lần thứ hai che má phải của mình, không thể hiểu nổi nhìn A Minh.
- Cho ngươi ấn tượng sâu sắc thêm chút.
Nói xong, A Minh tháo găng trên tay trái xuống, đi tới chỗ chậu than ở chuồng ngựa phía trước, ném găng tay vào trong, nhìn nó bị đốt cháy.
Phiền Lực thì đến bên một chậu thức ăn, những dã nhân kia hẳn là ăn phải thức ăn bị bỏ thuốc trong này.
Phiền Lực sờ sờ bụng mình, hít một hơi.
Kiếm Tỳ rút kiếm của nàng ra, đi tới bên người những dã nhân đã bị đánh ngất kia.
Nâng kiếm, đâm, chết.
Nâng kiếm, đâm, chết.
Nàng không sợ máu, cũng không sợ người chết, lúc giết người còn rất nhanh nhẹn.
Thiên phú của nàng vô cùng tốt, Kiếm Thánh vừa thấy đã lập tức thu nàng làm đồ đệ. Có lẽ vấn đề nằm ở chỗ theo Hầu Phủ sinh hoạt lâu ngày, chính là gần mực thì đen gần đèn thì rạng, nàng bị nhiễm một số tật xấu mà chỉ Chủ Thượng mới có.
Nhưng khổ nỗi nàng còn nhỏ, chưa đủ tỉnh táo.
Bình thường đám trẻ con gặp phải tình huống như thế này, nguyên nhân căn bản là do... thích ăn đòn thôi.
Chẳng thế, không phải bây giờ ổn rồi sao.
Kiếm Tỳ tiếp tục chém giết, tựa như một cỗ máy thu hoạch sinh mệnh không có tình cảm.
Tiểu nhị lưng gù phất tay một cái, những người giang hồ kia toàn bộ đều lui xuống.
Sau đó, hắn đi tới bên cạnh A Minh, lấy ra một chiếc hộp, cung kính nâng hộp bằng hai tay, dâng lên.
A Minh không dùng tay nhận mà nói:
- Tự mình mở ra.
Sợ bẩn.
Tiết Tam từng chế giễu A Minh, nói hắn bình thường mười ngón tay không dính nước mùa xuân, dáng vẻ sạch sẽ tinh tươm, vậy mà lúc hút máu người lại trực tiếp dùng răng cắn vào cổ người ta, rồi hút từng ngụm từng ngụm, lúc ấy không chê nữa sao?
Trên thực tế, quả thật là như vậy.
Tiểu nhị lưng gù mở hộp ra, bên trong đặt hai thỏi vàng lấy đi từ chỗ A Minh lúc trước, ngoài ra còn nhiều thêm hai thanh vàng.
- Làm việc cho khách quý là vinh hạnh của chúng tiểu nhân, là phúc phận tu ba đời. Sau này nếu ngài có chuyện gì, cứ trực tiếp dặn dò, chúng tiểu nhân coi như cược cái mạng này cũng sẽ làm tốt mọi việc vì ngài.
A Minh không nhận cái hộp mà phẩy phẩy tay, nói:
- Cho ngươi thì ngươi cứ cầm lấy.
Sắc mặt tiểu nhị lưng gù có chút khó khăn.
- Chuyện lần sau, lần sau lại nói.
Biểu cảm của tiểu nhị lưng gù cuối cùng cũng giãn ra.
Bên kia, Kiếm Tỳ rốt cuộc đâm xong mỗi kẻ một lần.
A Minh nhắc nhở:
- Lại chém thêm mỗi kẻ một kiếm.
Kiếm Tỳ không nói lời nào, chỉ gật đầu, tiếp tục dùng kiếm điểm danh lần lượt từng người.
Thấy tiểu nhị lưng gù vẫn đứng ở cạnh mình, A Minh hơi nhíu mày.
Tiểu nhị lưng gù lập tức khép hộp lại, nói:
- Chúc ngài an khang.
A Minh không muốn nói thêm gì nữa.
Cuối cùng, vòng điểm danh thứ hai của Kiếm Tỳ kết thúc.
- Quý khách, ngài yên tâm, chỗ này tiểu nhân sẽ phụ trách thu dọn.
A Minh mang theo Phiền Lực và Kiếm Tỳ, không trở về khách điếm mà trực tiếp rời khỏi.
Đợi khi ba người đi rồi, tiểu nhị lưng gù ôm hộp quay lại gian phòng mé bên đại sảnh.
Trong phòng, bà chủ ngồi ở đó, còn có một vòng nhân sĩ giang hồ.
- Người đi rồi?
Bà chủ hỏi.
Tiểu nhị lưng gù gật đầu, đặt hộp lên trên bàn.
- Người ta không cần?
Bà chủ lại hỏi.
Tiểu nhị lưng gù lần thứ hai gật đầu.
Thân thể bà chủ hơi nghiêng về phía sau, nói:
- Thân phận đó hẳn là không thấp.
Thời buổi này, có thể trực tiếp ném hai thỏi vàng ra chẳng khác gì tát nước như vậy, không thể nào là người bình thường.
Lúc này, một tên chột mắt ngồi bên cạnh lên tiếng:
- Nếu là người của Hầu Phủ, tốt nhất chúng ta đừng trêu chọc vào.
Bà chủ liếc nhìn người chột mắt đó, giận dữ nói:
- Con mắt còn lại của ngươi cũng mù rồi hay gì, ta đây là đang trêu chọc ư? Ta đã sắp nằm ra đất liếm lên rồi, cho dù đêm nay vị đại gia kia điểm danh muốn ta hầu ngủ ta cũng đi ngay.
Đại hán chột mắt cười nói:
- Ta thấy là ngươi ước mà không được, vị đại gia kia tướng mạo không xoàng.
Bà chủ thở dài, quả thật có chút thương tâm.
Thời buổi này, nam tử tuấn tú chân chính, so với nữ nhân xinh đẹp càng khó tìm hơn.
Rất rõ ràng, bà chủ đã phải lòng A Minh.
Tiểu nhị lưng gù thì mở miệng nói:
- Đám dã nhân ở chỗ chuồng ngựa chết hết rồi, đợi lát nữa phải qua dọn dẹp một chút.
- Được rồi, được rồi.
Bà chủ vỗ vỗ tay.
- Hầu Phủ chúng ta không chọc vào nổi, nhưng cũng may tên gù được việc, cuối cùng coi như ứng phó qua, hôm nay tính ra hữu kinh vô hiểm.
Người chột mắt gật đầu nói:
- Phải đấy, bảo đảm an toàn của lão tổ mới là quan trọng nhất.
Đúng lúc đó, người chột mắt như là nghĩ tới điều gì đó, nhìn về phía tiểu nhị lưng gù, hỏi:
- Tên gù, thuốc mê kia ngươi lấy từ đâu ra?
Thuốc mê thế nhưng là hàng hoá cao cấp.
Trên thực tế nó rất quý giá, tuyệt đối không phải cái gì mà trang bị bắt buộc có để hành tẩu giang hồ, bởi phần lớn nhân sĩ giang hồ trang bị không nổi.
So sánh với nhau mà nói, độc dược hay xuân dược, rẻ hơn thuốc mê rất nhiều.
Tiểu nhị lưng gù nói:
- Ta trích chút máu từ trên người lão tổ đó.
- Ngươi!
Người chột mắt lập tức bật dậy, trừng mắt nhìn tiểu nhị lưng gù, mắng:
- Sao ngươi dám!
- Làm sao, làm sao!
Tiểu nhị lưng gù cũng cố gắng hết sức dựng cái cổ của mình lên, hung hăng nói:
- Ta đi đâu tìm được nhiều thuốc mê như vậy, coi như tìm được bỏ vào đồ ăn, cái đám dã nhân đó ăn lại không nhận ra vị hay sao? Phải biết, trong đám dã nhân thế nhưng cũng có vài tên thân thủ giỏi.
- Quý nhân của Hầu Phủ kia lại yêu cầu kì quặc, cứ phải cởi quần đánh rắm, để cho con nhóc kia tự mình dùng kiếm giết. Ta biết làm thế nào, ta biết làm thế nào!
- Không may náo loạn lên, mấy người chúng ta một khi thực sự ra tay, ngươi không sợ bị người ta nhận ra chiêu thức võ công sao?
- Ha ha, chẳng qua là mượn dùng một chút máu của lão tổ mà thôi, bên ngoài còn có mười tám cái xác vừa chết kìa, vẫn nóng hôi hổi, kéo xuống bồi bổ cho lão tổ là được rồi.
- Lại nói, miễn bàn lúc này lão tổ đang ngủ say, cho dù lão tổ có tỉnh, khẳng định cũng sẽ cho phép ta làm như vậy.
- Được rồi được rồi!
Bà chủ đứng lên, quát lớn nói:
- Đều đừng ầm ĩ nữa, A Bưu, ngươi dẫn người qua dọn dẹp chỗ chuồng ngựa một lần đi. Tên gù, ngươi ra trông nom cửa hàng, còn mấy vị khách vẫn chưa đi không phải sao, ngươi lại đến thăm dò nội tình.
- Hả, đêm nay vẫn muốn động thủ sao?
Tiểu nhị lưng gù có chút bất ngờ.
Đen ăn đen, tự nhiên là trạng thái bình thường của hắc điếm.