Bà chủ lắc lắc đầu, nói:
- Không phải, tên đao khách bần hàn đến hôm nay, ta cứ cảm thấy có chút không bình thường, phải chú ý nhiều thêm.
- Được, ta hiểu rồi.
Bà chủ xoay người, khom lưng xuống, phía dưới có một ngăn ngầm, nàng kéo khuyên cầm lên, bên trong xuất hiện một lối thông.
Nàng bưng một ngọn đèn, đi xuống.
Không gian phía dưới không rộng, toả ra một làn hương hoa ngào ngạt.
Một cái chum nước, một chiếc giường, trên mặt tường bốn bên có rãnh lõm, lại treo đủ loại kiểu dáng xương người cùng với một ít vật trang trí.
Bà chủ đi đến trước chỗ chum nước, phía dưới chum nước còn có một tầng máu loãng.
Nàng dùng gáo múc một gáo lớn đổ vào trong bát, đi đến bên chiếc giường đằng kia.
Trên giường, có một ông già đang nằm.
Ông già rất béo, sắc mặt hồng hào, hai mắt nhằm nghiền, không nhúc nhích.
Bà chủ đặt bát trên lồng ngực lão, từ từ đổ máu ra.
Trong phút chốc, khoé miệng ông già chậm rãi mọc ra hai cái răng nanh, đồng thời hai bên thân thể ông ta, cũng chính là vị trí của cánh tay, vậy mà mọc ra hai cái cánh dơi nho nhỏ.
Máu tươi đổ vào trên người lão cũng không chảy đi, mà là lấy tốc độ có thể quan sát bằng mắt thường bị lỗ chân lông trên cơ thể lão hấp thu. Nói là lỗ chân lông cũng không quá chính xác, bởi lỗ chân lông này thực sự quá rộng, như là từng dãy hố nhỏ lít nha lít nhít do dùng kim bạc thô to đâm vào tạo thành.
Đổ hết máu, những hố nhỏ này cũng khép kín lại, không thấy đâu nữa.
Cánh dơi trên cánh tay ông già cũng theo đó thu trở về.
Sắc mặt ông ta nhiều thêm một chút đỏ hồng.
Bà chủ thở phào nhẹ nhõm, an tâm lại.
Đặt bát xuống, quỳ gối bên giường, cung kính dập đầu với ông già trên giường.
- Lão tổ, chúng ta chờ ngài thức tỉnh.
...
Dưới màn đêm, Kiếm Tỳ đi ở phía trước, vừa đi vừa khóc như rải đậu.
Nàng cũng không ngồi trên vai Phiền Lực.
- Đừng khóc nữa nào.
Phiền Lực nói.
- Ha ha.
A Minh cười.
Kiếm Tỳ lau lau nước mắt, nói:
- Ta hiểu được thế nào là giang hồ, ta cũng biết cái gì nên làm cái gì không nên làm rồi, điều các ngươi nói, thực ra ta cũng hiểu. Lúc trước đại sư phụ cũng từng nói, ông ấy hiểu tại sao Bách Lý Kiếm muốn vào thành Thượng Kinh nhận chức quan.
- Nhưng ta cảm thấy giang hồ thật sự không nên là như vậy. Phải, Kiếm Thánh sư phụ lúc này đang ở ngay cạnh Hầu Phủ, nhưng cũng không phải do Kiếm Thánh sư phụ ham muốn phú quý của Hầu Phủ. Là bởi vì Hầu Gia quản lý khu vực rất tốt, cho nên hắn mới ở lại đó.
- Bằng không, thiên hạ rộng lớn, Kiếm Thánh sư phụ đi đâu mà chẳng được?
- Vinh hoa phú quý, dựa vào bản lĩnh của hắn, hắn còn thiếu sao?
Kỳ thực, Kiếm Tỳ nói cũng đúng.
A Minh lên tiếng đáp:
- Không có việc gì là tuyệt đối. Trong Tứ Đại Kiếm Khách, ngoài sư phụ ngươi vẫn khá hơn một chút ra, ba người còn lại đều không được tự do.
Muội muội của Bách Lý Kiếm là Ngân Giáp vệ, bản thân hắn là thầy dạy võ của Thái Tử.
Lý Lương Thân phải nghe lệnh quân.
Tạo Kiếm Sư Sở Quốc trong hồi chiến sự trước đó, có thể nói là chạy ngược chạy xuôi, bận rộn triền miên.
Bọn họ tự nhiên đã đứng ở đỉnh giang hồ, nhưng không một hiệp khách nào có được sự tiêu sái tự tại.
A Minh lại nói:
- Tự tại chân chính ư, có chứ, đợi ngươi trở thành Kiếm Thánh rồi nói sau.
- Ta hiểu rồi.
Kiếm Tỳ đáp.
- Ha ha.
Kiếm Tỳ dừng bước chân, quay đầu lại nhìn về phía A Minh, nói:
- Đợi kiếm của ta luyện thành, trước tiên ta sẽ giúp các ngươi giết vài người, báo đáp công ơn nuôi dưỡng. Sau đó, đâm hay không đâm Hầu Gia tạm chưa nói, nhưng ta nhất định sẽ trả lại cái tát kia cho ngươi đầu tiên.
A Minh giơ hai ngón tay lên, nhắc nhở nói:
- Là hai cái tát.
Kiếm Tỳ dùng sức lau nước mắt của mình một hồi, quật cường nói:
- Chỉ có một cái, cái tát thứ nhất là ta nên chịu.
A Minh nghe vậy sửng sốt một lát rồi gật gù.
Thiếu nữ này, quả thật có chút thú vị.
Bấy giờ Kiếm Tỳ đã hết tức giận, quay đầu nói với Phiền Lực:
- To Con, ta đói rồi.
Ban ngày nàng chỉ lo hờn dỗi, toàn nằm trên giường nghẹn ngào, cũng chẳng ăn gì cả.
Phiền Lực cười cười, đặt cái sọt mình đang cõng xuống.
Kiếm Tỳ tới gần tìm đồ ăn theo thói quen, kết quả lại trông thấy một chậu cơm lớn.
- Sao ngươi còn mang theo cái này nữa!
Phiền Lực vò vò đầu.
A Minh đi tới, liếc mắt nhìn chậu cơm lớn trong cái sọt, nói với Phiền Lực:
- Ngươi mang cái này ra là muốn đánh thuốc mê nàng sao? Nàng vẫn còn là trẻ con đấy.
Mặt Kiếm Tỳ bỗng nhiên đỏ lên.
Phiền Lực vò đầu tập hai, chỉ chỉ cơm rau bên trong chậu cơm, nói:
- Mùi vị, có gì đó không đúng.
- Ngươi nếm thử rồi?
A Minh hỏi.
Phiền Lực gật đầu:
- Nếm thử bằng một móng tay, hơi choáng váng chút.
- Ngươi thần kinh à, ha ha, mùi vị gì.
- Có hơi chua.
- Thiu rồi?
- Khá là giống...
- Giống cái gì?
- Mùi vị của một người.
- Ai?
- Ngươi.
A Minh nhìn Phiền Lực, nhìn mãi sau, hắn cũng duỗi một ngón tay ra, móc một chút từ bên trong chậu cơm, đưa đến bên miệng, ăn vào một chút.
Lập tức, mắt A Minh sáng lên, sau đó, hắn cười.
Cười đến rất khoa trương.
Cười đến mất hết hình tượng quý tộc.
Cười đến hai tay cũng bắt đầu run rẩy.
- Mang hiệu quả gây tê liệt dẫn đến ảo giác, là mùi vị huyết dịch của quỷ hút máu cao cấp.
Nhìn thấy A Minh cười, Phiền Lực cũng nở nụ cười, còn cố ý học theo dáng vẻ của A Minh, kéo ra độ cong khoé miệng, vô cùng âm trầm.
Kiếm Tỳ có chút không hiểu sao, nhưng lúc này, không ai có thời gian giải thích cho nàng.
- Tươi mới, A Lực.
Phiền Lực dùng sức gật đầu:
- Phải.
- Điều này chứng minh, cơ thể sống, ở ngay gần đây, ở ngay trong nhà đó, trong khách điếm.
A Minh há miệng, giống như muốn hát kịch, gần như sắp không thể kiềm chế được nữa ngân nga lên:
- A Lực, ngươi có hiểu, một con quỷ hút máu cao cấp chân chính, đối với ta mà nói, có ý nghĩa như thế nào không?
Phiền Lực tập trung suy nghĩ, trả lời:
- Máu uống ngon.
- Không, không không!
A Minh nhấn mạnh ba lần liền, xua xua tay nói:
- Không chỉ là vấn đề máu uống ngon hay không ngon. Cơ thể sống này nếu như để ta mang theo bên mình, có nghĩa là, có nghĩa là...
Trong ánh mắt của A Minh, lộ ra lửa nóng hung tàn:
- Nghĩa là, ta sẽ có một kho máu có thể lấy ra dùng bất cứ lúc nào. Rất nhiều những năng lực hiện tại ta đang bị hạn chế không thể nào sử dụng, thậm chí là ma pháp Huyết Tộc, nay có thể thông qua cơ thể sống đó truyền máu để tiến hành sử dụng.
- Chúng ta trước kia, vẫn luôn nghiên cứu làm thế nào để thoát khỏi ràng buộc của Chủ Thượng. Đây, chính là phương pháp, phương pháp, thuộc về ta!
A Minh cúi người xuống, nhìn Kiếm Tỳ, vươn tay nhẹ nhàng vuốt ve mặt Kiếm Tỳ, dịu dàng nói:
- Bây giờ ngươi có thể tát lại rồi đấy.
Kiếm Tỳ không đánh, A Minh trong trạng thái này làm cho nàng rất sợ hãi.
- Ha ha ha ha...
A Minh nở nụ cười u ám, cảm khái nói:
- Hiện tại, ta thực sự là yêu chết cái giang hồ này rồi.