Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 1596: BỐ CỤC

Lúc này A Minh rất kích động.

Nhưng bao trùm phía dưới thứ kích động đó, là một loại bình tĩnh tuyệt đối.

- A Lực.

- Ừm.

- Vốn tưởng rằng chúng ta ở tầng thứ hai, không ngờ tới, trong Báo Môn khách điếm kia là ở tầng thứ ba, là ở tầng thứ năm.

- Nói tới ta lại đói.

- A Lực.

- Ừm.

- Ta không biết thứ kia hiện tại rốt cuộc có ý thức hay không, đang đứng hay là nằm, thậm chí, cũng không biết hiện tại đến cùng hắn có thể phát huy mấy tầng thực lực.

Nhưng, giúp ta một việc, giúp ta, bắt thứ đó về.

- Ừm.

A Minh vươn tay, Phiền Lực ngồi xổm, để các hạ A Minh cao quý đặt bàn tay chí cao vô thượng kia của hắn lên trên bả vai bên phải của mình.

- Chúng ta, sẽ không nói những lời như ai nợ ai nhân tình, giả dối.

- Ừm.

- Lần sau, ngươi có việc, cứ nói thẳng. Đương nhiên, ngoại trừ chuyện chặt đầu chủ thượng xuống ra.

- Hả?

Phiền Lực cau mày, dường như không được hài lòng lắm với cái điều kiện tiền tố này.

Nhưng, thân là Ma Vương, thực tế bọn họ có nghĩa vụ phải giúp những Ma Vương khác tìm ra phương pháp “Phá Cục”.

Dưới điều kiện tiên quyết không có “Nhất”, nhiều Linh hơn nữa đều là vô dụng, mà các Ma Vương trước đó chính là đang khổ sở chờ đợi một cái “Nhất”.

Đúng lúc đó Kiếm Tỳ lên tiếng nói:

- Cho nên, người trong khách điếm kia cũng không đơn giản?

- Đúng, do chúng ta nghĩ là bọn họ đơn giản. Bọn họ không dám bại lộ, là đang ứng phó với chúng ta.

- Tiếp theo, chúng ta hiện tại phải quay lại?

A Minh gật đầu:

- Đúng, quay lại, tìm thứ ta muốn.

- Có khi nào sẽ... gặp nguy hiểm?

- Sẽ gặp, cực kì nguy hiểm.

- Vậy chúng ta còn đi?

Kiếm Tỳ hỏi.

A Minh mở miệng nói:

- Đây chính là giang hồ, người trong giang hồ, thân bất do kỷ.

Kiếm Tỳ: “...”

- Chúng ta đã đánh rắn động cỏ rồi.

A Minh bổ sung nói:

- Trong tình huống như vậy, ta không thể chịu đựng đau khổ và đánh đổi mất đi nó, cho nên, dù là gặp nguy hiểm, ta cũng nhất định phải đi.

Đây không phải là vấn đề tính toán trước hay không tính toán trước, cũng không phải vấn đề có nguy hiểm hay không nguy hiểm.

Thuần tuý là, vật kia, ta không thể không có.

Lấy điều này làm tiền đề, bất cứ chuyện gì phía sau đều không đáng nhắc tới.

- Ta cảm thấy hành tẩu giang hồ, có thể chắc chắn thì tốt nhất là cứ chắc chắn một chút. Hầu Phủ chúng ta... à không, bang chúng của chúng ta, dẫu sau cũng có gần mười vạn.

Lúc ban đầu, cảm giác giang hồ mà Kiếm Tỳ muốn là đối mặt với đám lưu phỉ dã nhân chạy trốn kia. Tuy rằng có lẽ sẽ có chút vướng tay, chẳng qua độ khó vừa đủ.

Nhưng hiện tại, Kiếm Tỳ nhìn biểu hiện của A Minh, tuy rằng nàng không biết cái thứ gì gọi là “Quỷ hút máu cao cấp”, nhưng nhất định sẽ cực kì nguy hiểm, đã vượt qua phạm trù giang hồ tầm thường rồi.

A Minh gật đầu, nói:

- Ngươi nói đúng.

Kiếm Tỳ nở nụ cười, ngày hôm nay cuối cùng cũng được khen ngợi một lần, mấy cái tát trước đó dường như đều không còn đau đớn như vậy nữa.

A Minh từ bên hông cởi xuống một tấm lệnh bài, ném về phái Kiếm Tỳ.

Kiếm Tỳ vươn tay đón được.

- Đây là...

- Ngươi đến quân bảo phụ cận, hoặc là đi tìm trú quân phụ cận Hầu Phủ. Lệnh bài này, Hạt Tử đã nói, lệnh bài này hẳn là có thể điều động một ngàn binh mã trở xuống.

- Ngươi phụ trách điều binh đi.

- Ta?

A Minh gật đầu:

- Trọng trách của ngươi rất nặng.

Kiếm Tỳ cảm thấy rất hoang đường.

Sau đó, A Minh cùng Phiền Lực bắt đầu đi về phía sau.

Ban đầu đi, sau đó, cả người A Minh gần như bay bổng lên, Phiền Lực cũng dạt chân ra bắt đầu chạy băng băng.

Theo Kiếm Tỳ thấy, như là hai đứa trẻ phấn khích đến không gì sánh được khi trông thấy món đồ chơi mới.

Nàng cúi đầu, lại nhìn tấm lệnh bài vừa nhận được từ chỗ A Minh, ngắm nghía bốn bên.

Trước đây nghe tiên sinh kể chuyện kể chuyện xưa, dường như phải đợi đến thời khắc chuẩn bị vấn trảm, mới có người hô “hạ đao lưu người”.

Cho nên, Kiếm Tỳ cảm thấy, cảm thấy sứ mệnh của mình rất nặng, mơ hồ như ở trước mắt nàng đã hiện ra hình ảnh A Minh và Phiền Lực trọng thương bị khống chế, sau đó, nàng dẫn một đội kị sĩ xung phong tới, giải cứu bọn họ.

Nhắm mắt lại, hít thật sâu, lại mở mắt ra.

Cắt ngang hình ảnh tưởng tượng gây thương nhớ, tay trái Kiếm Tỳ nắm chặt lệnh bài, tay phải cầm kiếm, chạy băng băng về một phương hướng khác.

...

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!