Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 1597: CÓ KẺ CHEN NGANG

Báo Môn khách điếm.

Thi thể ở chuồng ngựa đã được xử lý xong, vết máu cũng bị cọ rửa sạch.

Hạt Tử từng trêu đùa, nói nữ nhi trong giang hồ này, một khi thiên hạ thái bình, giang hồ không còn gì để lăn lộn nữa, đi làm nghĩa trang là không thành vấn đề cũng là chuyên nghiệp sẵn có, dẫu sao, huỷ thi diệt tích là chuyên môn của bọn họ.

Mặt của A Minh, chậm rãi từ bạt cây xanh tốt bên trên sườn núi đối diện khách điếm chui ra.

Ở bên cạnh hắn, Phiền Lực nằm đó, đang bện mũ rơm, bện rất nhanh, đội lên trên đầu mình, còn vươn tay chọc chọc A Minh, để hắn nhìn tay nghề của mình một cái.

A Minh đang quan sát tình huống, lúc này lại không thể không phân tinh thần ra ứng phó với tên khờ này.

Ngươi còn không thể mắng hắn, bằng không chẳng may hắn phủi mông bỏ đi, A Minh sợ thì không sợ, một mình hắn cũng dám xông vào chém giết, thế như vấn đề là, thiếu đi sự trợ giúp của Phiền Lực, xác suất có thể đắc thủ của hắn sẽ thấp đi.

Tên quỷ hút máu cao cấp kia cũng không thể nào nằm trên giường không nhúc nhích, cứ thế đợi hắn đến lấy dùng chứ?

- Nhìn đẹp, tuyệt vời.

A Minh có lệ, lập tức lại nói:

- A Lực, ta nghĩ ra một biện pháp rất hay.

- Ừm.

- Ngươi đánh tới từ phía trước đi, ta từ cửa sau tuỳ thời lẻn vào. Biện pháp này rất khéo léo có phải không?

Phiền Lực trợn tròn mắt, nhìn A Minh.

A Minh hỏi:

- Ngươi cảm thấy không thích hợp?

Phiền Lực mở miệng nói:

- Không có giáp đâu.

Trước kia lúc xông pha chiến đấu, hoặc là công thành rút trại, Phiền Lực đều sẽ khoác thêm giáp sắt Tiết Tam chế tạo cho mình, giống như một con cự thú chiến tranh, sức phòng ngự mười phần.

Trong hoàn cảnh ở trên chiến trường kia, bốn phía còn có sĩ tốt của mình, tuy rằng Phiền Lực là mục tiêu bắt mắt, nhưng trừ khi hắn bị vây công, bằng không thường thường sẽ không gặp nguy hiểm quá lớn. Nhưng lúc này, trên người hắn không có giáp trụ, từ cửa chính xông vào, lập tức sẽ đối mặt với sự vây công của một đám cao thủ giang hồ.

Đến lúc đó, cận chiến đánh vào góc chết của mình, ám khí ám tiễn xung quanh “vèo vèo vèo” bắn ra. Phiền Lực nhìn như có chút khờ, nhưng cũng không có nghĩa là hắn ngu, khác hẳn với Lý Nguyên Bá bị lừa đến ngày mưa gió đi mắng ông trời.

- Nếu không, ngươi tới cửa hô mấy tiếng?

A Minh nói xong tự mình lắc đầu:

- Không giữ chân được người của bọn họ, bọn họ có lẽ sẽ lập tức tiến hành thay đổi vị trí.

Đúng lúc đó, trong Báo Môn khách điếm bỗng nhiên truyền đến tiếng la hét chém giết.

A Minh và Phiền Lực lập tức bị kinh động quan sát về phía khách điếm.

Tiếng la giết vô cùng kịch liệt, còn kèm theo tiếng kêu thảm thiết, thậm chí có một tấm ván cửa trực tiếp bị đánh mở, vậy hẳn là cục diện do kiếm khí hoặc đao cương bắn ra ngoài tạo thành.

- Nguy rồi, có người muốn nhanh chân đến trước.

A Minh liếm liếm môi.

Vốn dĩ hắn còn có một biện pháp cực đoan nhất, đó chính là đánh cược với đám người trong khách điếm này, trong vòng một ngày sẽ không rời đi, sẽ không chuyển chỗ, hắn và Phiền Lực cứ ở ngay chỗ này canh chừng, đợi Kiếm Tỳ điều binh mã tới.

Khi đó, cứ bao vây khách điếm này lại, sự việc to tát hơn nữa cũng có thể dàn xếp.

Bây giờ xem ra là không thể chờ đợi cực đoan nữa. Bởi trước nửa đêm người giữ thỏi vàng của Hầu Phủ là hắn vừa rời đi, khách điếm này cứ coi như là một toà hắc điếm cũng sẽ trở nên nề nếp, không thể nào lại làm ra chuyện bắt mắt như vậy.

Dẫu sao sức uy hiếp của Bình Tây Hầu Phủ ở Tấn Đông vẫn là không gì sánh được.

- A Lực, tình hình này ngươi xem đó mà làm. Không nhất định phải tự mình chống cự nhưng có thể quấy cho nước đục hơn. Vẫn là ngươi đi vào cửa trước, ta đi từ cửa sau, chia nhau ra hành động.

Phiền Lực gật đầu nói:

- Được, chia nhau ra hành động.

Vốn là đã dự định lỗ mãng, trải qua một lượt đắn đo suy nghĩ trù tính kĩ càng cộng thêm sự kiện bất ngờ xảy ra.

Cuối cùng, vẫn là phải lỗ mãng.

Phiền Lực phóng về phía cửa chính.

A Minh thì bắt đầu vòng ra sau.

Trước tiên quan sát từ góc nhìn của Phiền Lực, Phiền Lực hít một hơi, giương hai lưỡi rìu, vọt tới cửa lớn của Báo Môn khách điếm.

Cửa lớn đã bị khoá, nhưng bên cạnh cửa lớn đã bị phá tan một tấm.

Phiền Lực đặt mắt vào gần chỗ khe cửa, theo dõi tình hình bên trong.

Trong đó, có người đang đánh nhau, đây đúng là lời thừa, nhưng vấn đề nằm ở chỗ là một đám người đang vây công một người.

Trong đám người đó, có tiểu nhị lưng gù còn có bà chủ cũng thích liếm môi giống như A Minh kia.

Người đang đối phó cục diện vây công lại là một gã đao khách. Chính là vị ngồi ăn cơm một mình hồi sáng, lúc nhóm người hắn vào khách điếm hắn đã trông thấy!

Phiền Lực thở dài, quả nhiên là biết võ công.

Đáng tiếc, hồi sáng hắn đã định thăm dò, kết quả là bị A Minh ngăn cản.

Tên đao khách kia võ công rất cao, đối mặt với sự vây công của một đám người, vẫn tản bộ nhàn nhã.

Hơn nữa, cách mỗi một khoảng thời gian sẽ lại hạ sát thủ, chém chết một người.

Bên bị vây công như gã thợ săn.

Bên vây công thì lại giống con mồi chủ động xếp hàng dâng tới cửa hơn.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!