A Minh nhìn về phía lão giả.
Mặt mũi lão giả, thực sự có chút kỳ quái.
Người lớn tuổi, sẽ bị thoái hóa, không chỉ là thân thể sẽ từ cao lớn biến thành gầy nhỏ, cái đầu sẽ trở nên thấp đi, khuôn mặt cũng sẽ từ từ hóp lại lộ ra góc cạnh, không còn tươi trẻ như lúc thanh niên trai tráng nữa.
Ví dụ như lão giả trước mắt, tóc của lão đã sớm rụng sạch, cả người, trên mặt hiện ra sắc vàng như nghệ một cách bệnh tật.
Nhưng ngươi vẫn có thể từ các chi tiết nhìn ra, có vẻ lão không phải người phương Đông.
Mà nếu như là đến từ phương tây, vậy thì thú vị, rất thú vị.
Chuyện này có nghĩa là, phương Tây của thế giới này, giữ gìn được tương đối hoàn chỉnh rõ ràng văn hoá và... truyền thừa của Huyết tộc
Điều này còn làm cho A Minh động lòng hơn cả rượu ngon Càn Quốc Giang Nam.
Nếu như chuyện này có thể xác định được, như vậy dã tâm vọng tưởng của Hạt Tử (Người mù Bắc) là tạo phản, sáng lập ra một vương triều mà hắn đứng ở hậu đài, Trịnh Phàm đứng ở phía trước, còn A Minh, thì sẽ là người đầu tiên sau khi vương triều này được thành lập nên, hô to “Tây chinh, Tây chinh, Tây chinh!”.
Lão giả hé miệng, nói:
- Ta tới từ sâu trong linh hồn tổ tiên!
Lời này đối với quỷ hút máu mà nói thì rất chuẩn xác.
Nhưng đối với A Minh mà nói, đây không phải đáp án hắn muốn.
Chỉ tiếc, kiểu giao lưu này, không thể nào tiếp tục tiến hành một cách lãng phí, nguyên nhân chủ yếu do hoàn cảnh bên ngoài không cho phép.
Đặc biệt, bên trên lại truyền tới một trận nổ vang, rõ ràng, giao đấu bên trên đã tiến vào gay cấn tột độ.
Nhưng bất luận bên trên rốt cuộc đang xảy ra chuyện gì, bản chất của nó hẳn vẫn là vì lão giả bên dưới này.
A Minh mở miệng nói: “Tuỳ tùng của ta, ta sẽ cho ngươi chứng kiến huy hoàng chân chính của tổ tiên.”
Lão giả nở nụ cười, nói:
“Ta cũng nghĩ như vậy.”
Cuộc trò chuyện tan rã.
Nhớ lúc đầu, một Tế Tự Man Tộc tế luyện ra hai bộ Hoạt Thi, Lương Trình có thể dựa vào tiếng gầm từ sâu trong linh hồn phản công điều khiển ngược lại bọn chúng. Nguyên nhân là áp chế huyết mạch, thực ra do hai con Hoạt Thi kia vẫn còn trong trạng thái ngơ ngơ ngác ngác.
Cái đó giống như là khi dân chúng bình thường trông thấy dòng dõi Thiên gia, sẽ không kìm lòng được cảm thấy kính trọng, đi quỳ bái.
Nhưng đại lão trên triều đình, bề ngoài sẽ là như vậy, nhưng thực chất, bọn họ biết rõ sự hoang đường của Hoàng đế và Hoàng tử, biết rõ dục vọng của bọn họ. Quỳ lạy là lễ nghi, nhưng thâm tâm, thậm chí đã nghĩ ta có thể thế chỗ vào đó.
Lão giả cảm nhận được sự bất thường của kẻ cùng tộc A Minh, nhưng lão cũng không có nhiều kinh ngạc, cũng không quỳ phục xuống dứt khoát tuyên thệ trung thành. Bởi kẻ cùng tộc này, bản thân mang khí tức cũng không tính là quá mức mãnh mẽ.
Vù!
Lão giả có động, lão nhe răng năng ra, nhào xuống phía dưới.
Thân hình A Minh lùi ra sau, né tránh được một lần.
Nhưng lão giả linh hoạt hệt như một con rắn dài vậy, thân thể dán vào mặt đất, lần thứ hai xoay người đánh tới.
A Minh mở hai tay ra, giữa mười ngón tay, móng tay mọc dài.
Lão giả há miệng, trong cổ họng phát ra tiếng gào thét.
A Minh nhắm chặt mắt lại, không nhìn thẳng vào quấy rối nhằm vào tinh thần của đối phương.
Ầm!
Song phương va chạm đến cùng một chỗ.
Lão giả không nhìn vết thương, chỉ muốn dùng răng nanh của lão cắn về phía cổ A Minh.
Mà A Minh lại là dùng quyền, cánh tay, chân vân vân các phương thức tiến hành đánh trả và cản đòn, mục đích chủ yếu chính là né tránh đối phương muốn dùng răng nanh tập kích.
Hai người là đồng loại của nhau, cho nên cách thức giao chiến không cần bí mật gì.
Cũng bởi vậy, trận giao chiến này từ lúc mới bắt đầu đã có vẻ rất khó coi.
Không giống như cuộc quyết đấu giữa các quý tộc, mà giống như hai tên cao to say khướt đang giằng co.
Bịch bịch!
A Minh và lão giả đồng thời ngã xuống đấy.
Vào lúc đó, từ cổ họng lão phát ra một loạt những âm tiết tối nghĩa.
Tiếp theo, từng vệt hào quang màu máu từ trên người lão giả loé lên, như từng cái bóng đánh lên người A Minh.
Đây là ma pháp Huyết tộc!
Thân thể A Minh đã bị hạn chế, dòng máu trong cơ thể hắn trở nên chậm chạp, bởi vậy mang đến cảm giác cứng đờ trên cơ thể.
Lão giả cuối cùng cũng có thể thuận thế leo lên trên người A Minh, có thể đến hưởng thụ bữa thịnh yến của mình.
Nhưng thân thể của A Minh ngay lúc đó lại cử động, tuy rằng có vẻ hơi cứng nhắc, đại khái động tác hệt như con rối, lấy khớp xương làm trục đứng, mất đi độ mềm mại.
Nhưng ở khoảng cách gần như vậy đã đủ để làm ra rất nhiều chuyện.