Đầu tiên, A Minh nghiêng đầu gối, cẳng chân nện vào vị trí bụng dưới của lão giả, tiếp đó hai cánh tay của A Minh lật ra, mười móng tay đâm vào cổ lão già một cách tự nhiên.
Quá hiểu rõ, cũng quá mức quen thuộc.
Có lẽ đối với người ngoài mà nói, thần chú thật tối nghĩa khó hiểu, nhưng trong tai A Minh lại quen thuộc đến thực sự chỉ như: Fine, thank you, and you?
Cho nên, A Minh trước đó đã tự mình đông lại dòng máu ở vị trí khớp xương, giúp cho bản thân trong khi chịu đựng ma pháp Huyết tộc... Phong Cấm Huyết Dịch, vẫn có thể giữ lại hoạt động cơ giới hoá thân thể.
Hắn đã thành công.
Kinh nghiệm chiến đấu của lão ta, nói một cách chính xác, kinh nghiệm chiến đấu của kẻ cùng tộc, hẳn là cực kỳ khuyết thiếu, điều này khiến cho dù lão đang chiếm ưu thế, lại lập tức bị phản công.
Mười ngón tay của A Minh, cứ bấm ở trên cổ ông ta, như là một miếng não heo trong quán bán xiên xướng, bị xiên vào mười cây xiên bằng trúc một cách điên cuồng.
Nhưng lão giả phản ứng rất nhanh, trong con ngươi lão bắt đầu nhanh chóng bốc lên màu máu, đây lại là một đòn Ma Pháp.
Trong phút chốc, máu tươi trong cơ thể lão bắt đầu chảy ròng ròng, xuôi xuống theo móng tay và ngón tay A Minh, giống hệt như axit sunfuric, bắt đầu ăn mòn móng tay, thân thể A Minh.
Cùng lúc đó, da thịt và cấu trúc ở cổ lão già bắt đầu điên cuồng tái sinh, không chỉ làm đầy vết thương, mà là một kiểu mở rộng thân thể ra bên ngoài. Da thịt gân mạch, xương cốt, bắt đầu theo móng tay A Minh dựng cho lão một cái giá, bắt đầu sinh trưởng về phía thân thể A Minh. Song phương với nhau một khi thực sự chạm phải, kết quả đại khái chính là hoà vào làm một.
Đây là một thứ ma pháp Huyết tộc rất ghê tởm, coi mình như một cái thùng rác, bình chứa, cưỡng ép bọc lại, ăn thịt đối phương.
Cho dù bên bị tấn công còn lại cũng là Huyết tộc, loại bao trùm mạnh mẽ này cũng nhất định sẽ ăn không chừa cái gì.
Trong mắt A Minh, toát ra một chút nghi hoặc.
Cấp độ huyết thống của đối phương không thấp, nhưng không cao bằng hắn, có điều tích luỹ của đối phương phong phú hơn hắn.
So sánh một chút, hắn là chén bạch ngọc tinh xảo, nhưng rất nhỏ nhắn.
Đối phương là ly thủy tinh, không đáng giá bằng hắn nhưng dung lượng lại rất lớn.
Cho nên vấn đề nằm ở chỗ, nếu ngươi đã có thể sử dụng ma pháp như vậy, tích luỹ lại phong phú như vậy, tại sao còn phải lẩn trốn ở nơi này, để những người ở phía trên kia yểm hộ cho bản thân?
Nếu như ngươi thực sự khoẻ mạnh, không có khuyết điểm, tại sao không tự do một chút?
Cái chum lớn kia lại như là cái máng để nuôi heo, lão thực sự lại càng giống một con heo được chăm nuôi. Đây không phải trạng thái sinh hoạt Huyết tộc có khả năng chấp nhận, nếu như không phải bất đắc dĩ, kiểu sinh hoạt này, bọn họ tình nguyện lựa chọn lấy cái chết làm sự giải thoát.
Lực ăn mòn và lực mở rộng bắt đầu đồng thời kéo đến gần A Minh.
Móng tay bắt đầu hoà tan, da thịt bắt đầu nứt ra, đây là một loại ma pháp Huyết tộc không được xem như có bao nhiêu cao, nhưng trong thời điểm nguy cấp lại rất tiện dụng, cũng rất dứt khoát.
Lúc này nếu đứng ở bên cạnh nhìn xem, có thể trông thấy tình hình như thế này:
Thân thể của lão giả như đang trình diễn cách thức tuyến dịch limpha điên cuồng tăng sinh và xương khớp phì đại.
Còn A Minh thì như một con heo đang bị nướng trên huyết dịch nóng bỏng trong dung nham.
Không chỉ là móng tay cùng cánh tay, vị trí toàn bộ lồng ngực A Minh, da thịt cũng đã bị nóng nứt ra, trong không khí tràn ngập thứ mùi vị thịt nướng sôi trào.
Đáng tiếc Phiền Lực đang ở phía trên chém giết, bằng không nhìn thấy tình hình này, tên khờ kia nói không chừng trước khi cứu người, sẽ rắc lên một ít thì là, ngũ vị và lá quế, nhìn xem liệu có thể chế ra món kho hay không.
A Minh không hề hoang mang, không hề kêu gào, cũng không hề la hét, hắn đang tập trung dòng máu trong cơ thể mình, dùng phương thức tiêu hao tiến hành chống trả.
Dù có cách chống cự này hắn vẫn chiếm thế yếu. Nếu không có gì bất ngờ xảy ra, hắn sẽ từng bước từng bước rơi xuống vực sâu.
Nhưng, A Minh cũng cảm thấy mình thất bại.
Tứ Nương cùng Trịnh Phàm từng đồng thời phân tích đặc điểm của các Ma Vương, bỏ qua một bên ràng buộc sức mạnh do hạn chế thực lực đến từ bản thân chủ thượng, không thể phát huy ra đỉnh phong, thực tế, Ma Vương chân chính mạnh mẽ ở tâm cảnh của bọn họ.
Tâm cảnh ở đây bao hàm kinh nghiệm.
Suy nghĩ của A Minh rất đơn giản cũng rất rõ ràng. Ta cứ kéo dài thời gian, mà ta tin chắc, lão già lọm khọm ngươi, khẳng định cơ thể có vấn đề!