Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 1603: HỢP TÁC

Khi da thịt bắt đầu lột ra từ vị trí cổ A Minh, tình thế đã ở ngàn cân treo sợi tóc, lão già bỗng nhiên há to miệng, bắt đầu điên cuồng hít thở bằng phương thức khò khè bệnh tật. Nhưng vẫn như cũ không thể hít vào bình thường, thân thể cũng bắt đầu co cứng lên, da thịt đã gần như hợp lại từ nơi lồng ngực A Minh bắt đầu nhanh chóng thu hồi, nhiệt độ huyết dịch cũng nhanh chóng trở lạnh.

Ma pháp gây ra trên người A Minh cũng theo đó giải trừ.

A Minh đã khôi phục tự do.

Sau đó, A Minh ngồi dậy, thương thế của hắn rất nghiêm trọng, bởi vì đây không chỉ là bị thương ngoài da, đồng thời còn phải đối mặt với huyết dịch nhiễm bẩn.

Chuyện này so với lúc làm thí nghiệm ở trong xưởng xảy ra sự cố dẫn đến làn da của hắn bị những thứ bẩn thỉu như vụn tro bao phủ còn làm A Minh cảm thấy phiền phức hơn. Bởi vì đám huyết dịch ngoại lai này nếu như không được bài trừ hết và làm sạch hẳn, gây ra ô uế huyết dịch thực sự, sẽ ảnh hưởng đến độ tinh khiết huyết thống của bản thân, cuối cùng dẫn đến huyết thống của bản thân bị giáng cấp.

Nói cách khác, ngày sau coi như chủ thượng có ăn thuốc đại bổ, cảnh giới tăng vút lên, tam phẩm, thậm chí mở ra nhị phẩm, những Ma Vương khác sau khi ăn ké thành công vui mừng khôi phục đỉnh phong, còn A Minh hắn, do dính phải lần nhiễm bẩn này, vĩnh viễn không thể trở lại trạng thái lúc toàn thịnh ban đầu.

Bởi vì đây không phải quỷ hút máu chủ động đi hút máu nên trước đó A Minh tương đương bị phá tất cả phòng ngự, cưỡng ép dung hợp.

Khác nhau ở chỗ, ngươi cầm một túi huyết tương uống cùng truyền máu, hai khái niệm này có giống nhau không?

Nhưng A Minh hiện tại cũng không đặc biệt quan tâm những vấn đề này.

Hắn ngồi dưới đất, không nhìn diện tích lớn da bị bỏng của mình. Ánh mắt lại rơi vào người lão già cuộn mình trên mặt đất, há to miệng hô hấp.

- Ngươi không phải quỷ hút máu thuần khiết, ngươi là người nhận được sơ ủng.

- Chủ nhân của ngươi có lẽ đã chết, không, không chỉ là chết, chủ nhân của ngươi, hẳn là trước khi chết đã đụng phải nguyền rủa cực mạnh, thậm chí, lời nguyền rủa này còn bị phân chia đến trên người ngươi.

- Chẳng trách ngươi lại lẩn trốn, chẳng trách ngươi lại né tránh, nội hạch của bản thân ngươi, đã xuất hiện vấn đề từ lâu rồi.

- Ngươi căn bản là không có sức giải quyết vấn đề nội hạch tự thân, cho dù ngươi hấp thu nhiều dòng máu hơn nữa, cũng chỉ có thể giúp cho ngươi nhìn như mạnh mẽ, thực ra, không đáng nhắc tới.

Lão ta nhìn chằm chằm A Minh đang ngồi phân tích từng bước từng bước trước mặt bằng ánh mắt ác độc. A Minh nói đúng.

Nhưng đây lại là sự thực lão ta không muốn đối mặt nhất.

Lão là một con chó mất chủ, chủ nhân của lão bị đóng trên cây thánh giá, trước khi bị xử quyết bằng cách thiêu sống, còn phải chịu đựng “Quang Minh Chúc Phúc”.

Rất vinh hạnh, hắn là “nô lệ Huyết tộc”, được phân chia chúc phúc.

Nhưng sự chúc phúc này, lại làm cho lão sống không bằng chết.

Lão không dám tiếp tục ở lại phương Tây, bởi lão phải đối mặt với sự truy sát của Kỵ Sỹ Thánh Điện, chỉ có thể dẫn theo tuỳ tùng của mình, từ phương Tây trốn sang phương Đông.

Trong quá trình, tuỳ tùng đã đổi mấy tốp. Nhưng cuối cùng lão vẫn đến được đây. Lão đến đây còn có một bí mật, là bí mật trước khi chủ nhân của lão bị bắt đi đã nói cho lão biết.

Nhưng điều khiến lão tuyệt vọng chính là, phương Đông quả thực không có kỵ sĩ Thánh Điện, thế lực của phương Tây thậm không qua nổi hoang mạc Man tộc ngăn cách. Bởi từ sâu trong thâm tâm bọn họ có một loại sợ hãi gần như là bản năng khi đứng trước hoang mạc, bắt nguồn từ trăm năm trước, một trận Tây chinh khủng khiếp của Vương Đình Man tộc về phương Tây.

Hơn nữa, người phương Tây cũng biết, ở phương Đông, có một quốc gia gọi là đế quốc “Yến”, bọn họ ngự trị bên trên Man tộc, trấn áp Man tộc rất nhiều năm.

Mà mấy chục năm qua, đội buôn phương Tây, sứ đoàn vân vân một loạt hoạt động giao lưu, sau khi vượt qua hoang mạc, thứ đầu tiên mà bọn họ tiếp xúc đến là sự khủng bố và mạnh mẽ của Trấn Bắc Hầu Phủ.

Nhưng, ở bên phương Đông cũng có người nhận ra được lão, đuổi giết tới.

Thậm chí, không phải kẻ cùng tộc trước mắt này.

Lão giả cuộn mình trên đất, yếu ớt đáng thương và bất lực.

Chẳng qua, lão cuối cùng không thở khò khè nữa, chỉ là nhìn chằm chằm A Minh đang quan sát:

- Ngươi cũng không chạy thoát... Ha ha ha... Ngươi cũng không chạy thoát... Người kia vốn chỉ định bắt một mình ta... Hiện tại... Có hai...

Lúc này, khuyên nắp hầm lần thứ hai bị lôi lên, đao khách trên người mang thương tích, kéo một thanh trường đao, chậm rãi đi xuống.

Ánh mắt của hắn, trước tiên rơi vào trên người lão già, sau đó, lại rơi vào người A Minh, khi hắn nhìn thấy da dẻ trên người A Minh đang lấy tốc độ bằng mắt thường cũng có thể thấy được phục hồi như cũ, khoé miệng đao khách lộ ra một nụ cười bất ngờ mà thoả mãn.

A Minh cảm thấy, nếu hắn đã xuống, Phiền Lực kia đại khái là thấy thực sự đánh không lại nên bỏ chạy rồi.

Đao khách đã tới, thợ săn chân chính, đã tới.

Lão giả cười điên cuồng:

- Hai chúng ta... Đều là con mồi... Rồi... Đều là con mồi rồi...

A Minh lắc đầu, hắn không nhìn đao khách tiếp tục áp sát bước đến nữa, mà đứng dậy, vác lão giả lên, để lão nằm rạp trên lưng mình.

Đao khách trông thấy động tác này, sửng sốt một chút.

Đến ngay cả bản thân lão cũng rất sửng sốt, bởi lão rõ ràng đao khách mạnh cỡ nào, càng rõ ràng, cõng kẻ cùng tộc là mình lên, cũng không phải dự định dẫn theo mình phá vòng vây chạy trốn.

Giọng nói bình tĩnh của A Minh truyền đến:

- Hoặc là đồng thời biến thành con mồi.

Dừng một chút, câu tiếp theo:

- Hoặc là cho ta mượn máu của ngươi.

- Ta đưa ngươi đi săn thú.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!