Đây là uy hiếp?
Ồ không.
Đây không phải uy hiếp, chí ít theo A Minh thì không tính là uy hiếp.
Đây là một lựa chọn, một sự hỗ trợ đến từ kẻ cùng tộc thân thiện.
Huyết tộc có tính kiêu ngạo thuộc về chính mình, đồng thời, cũng có sự tán đồng cùng tộc, bọn họ cho rằng sinh mạng của bản thân cao cấp hơn loài người, đồng thời, coi loài người là nguồn cấp dinh dưỡng của mình, là kho máu của mình, tương đương với... đồ ăn.
Đồng thời, vào lúc này, không cần thiết đi phân tích lợi và hại, một là thời gian không cho phép, hai là không nhất thiết phải thế.
Tên đao khách trước mắt này là ai, A Minh không biết, nhưng hắn cảm thấy, lão giả hẳn là biết một chút.
Nhưng, dù sao đều là bị bắt đi, có lẽ, kết quả đều là bị giam vào trong lồng.
Nhưng nếu là bị A Minh giam vào lồng, đồng thời hắn còn có thể cho lão một cái chén đẹp đẽ, bên trong rót rượu vang thơm ngon, cùng nhau chạm chén một cách sang trọng.
Cho nên, lựa chọn tên đao khách trước mặt này hay là lựa chọn rượu vang đây?
Lão giả đưa ra đáp án.
Dù cho lúc trước hai người còn đang quyết đấu sinh tử, dù cho vừa nãy lão suýt chút đã có thể dung hoà kẻ cùng tộc trước mắt này, nhưng lúc này trong tình huống cục diện đột nhiên xoay chuyển như hiện giờ, tất cả mọi thứ trái lại có vẻ thuận nước theo dòng.
Lão giả phát ra tiếng cười, lão dùng móng tay đầu tiên đâm rách lòng bàn tay của mình sau đó lại đâm thủng phần da thịt vừa mới tự hồi phục lại như cũ của A Minh, dán vết thương của người vào nhau.
- Tộc nhân xa lạ mang gương mặt phương Đông, ta thừa nhận, ta từ trên người ngươi ngửi được một thứ mùi vị đặc biệt tinh tế, nhưng ta vẫn như cũ muốn nhắc nhở ngươi, người trước mắt này, cũng không phải đối thủ ngươi có năng lực đối phó.
- Đương nhiên, có máu tươi của ta bổ sung cho ngươi, ngươi có thể chịu thêm mấy đao. Đây là sự ấm áp và quan tâm cuối cùng giữa những người đồng tộc ta có thể cho ngươi.
- Ôi, cái giọng phiên dịch đáng chết này.
A Minh cất lên một tiếng cảm thán, tiếp tục nói:
- Thế nhưng khiến cho ngươi nhớ nhung đến vậy.
Khuôn mặt đao khách bắt đầu trở nên vô cùng lạnh lùng, lạnh lùng đến mức như đắp lên một lớp da người chết.
Hắn giơ đao lên, nhưng không chủ động xông lên, mà là bắt đầu súc lực. Một tầng cương khí bắt đầu tích tụ, xoay chuyển trên thân đao của hắn.
Không gian của hầm cũng không lớn, hắn dường như cũng hiểu rõ cách thức chiến đấu của quỷ hút máu, giằng co ở khoảng cách gần, thường thường sẽ giúp cho đối phương chiếm được thêm càng nhiều ưu thế, đấu pháp lấy thương đổi thương là cách bọn họ am hiểu nhất cũng làm được vui tai vui mắt nhất.
Cho nên, hắn định dùng biện pháp ổn thỏa nhất, mãnh mẽ dùng cương phong để từ từ oanh tạc, làm hao mòn.
Huyết tộc bất tử cũng không phải là sống mãi mãi thực sự về mặt ý nghĩa, mà là cách chết của bọn họ có chút khác biệt so với người bình thường mà thôi. Nguồn dinh dưỡng của bọn họ đến từ máu tươi mà không phải nội tạng các loại bộ phận quan trọng đó. Bỏ qua một bên tử huyệt là đầu óc, những vị trí khác trên thân thể, đều có thể lấy dùng phương thức tái sinh để chống đỡ, nhưng, đơn giản thôi cứ giết nhiều thêm mấy lần là được.
- Tộc nhân có gương mặt phương Đông, dưới giường trong hầm, còn có một lối đi.
Lão giả dùng âm thanh nhỏ đến mức gần như không thể nghe thấy truyền đạt tin tức này.
Ánh mắt của A Minh thì căn bản không hề nhìn về phía bên kia.
Trên người hắn lúc này tương đương đang cõng một cái túi máu.
Ừm, còn dùng cách thức miêu tả mà Phiền Lực yêu thích thì chính là tương đương với nhiều thêm một thanh máu.
A Minh, cuối cùng cũng có thể tìm về một phần vinh quang thuộc về năm xưa.
Trốn ư?
Không thể trốn.
Lúc này hắn ước còn không được có một đối tượng luyện tập xuất hiện trước mặt mình, chẳng sợ hắn mạnh, chỉ lo là quá yếu.
Đối phương bắt đầu súc lực, hai tay A Minh cũng đặt ở trước người, trong cổ họng phát ra âm thanh trang nghiêm.
Mới ban đầu, lão giả nằm rạp trên lưng A Minh thực ra đã sớm không còn ôm hy vọng gì với cục diện này nữa, nhưng khi A Minh bắt đầu niệm thần chú, lão giả lại bị chọc đến bật cười:
- Ngươi vậy mà lại niệm cấm chú? Ha ha ha... Ha ha ha... lúc đối mặt với tử vong... Ngươi đã chịu không nổi như vậy sao...
A Minh không để ý tới lão, tiếp tục tiến hành thần chú và ma pháp tiến hành.
Sau một khắc, dưới chân A Minh xuất hiện một quầng sáng sao sáu cánh màu đen.
Lão giả luống cuống, bởi lão cảm nhận được máu tươi trong cơ thể đang đang điên cuồng tuôn vào cơ thể A Minh!
- Đáng chết... Đáng chết... Đáng chết... Ngươi lại phát động được cấm chú ư... Làm sao có thể... Làm sao có khả năng...
Mà đao khách đối diện đang nén đao cương vào trường đao, đến lúc này, trong ánh mắt cũng toát ra một vẻ ngạc nhiên nghi ngờ.
Bởi cảm giác kẻ trước mắt này đang chuẩn bị khiến cho hắn cảm nhận được sự uy hiếp cực lớn.