Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 1605: KHÔNG THỂ NÓI THẬT RA

- Không... Dừng lại... Dừng lại... Chuyện này rốt cuộc là như thế nào... Tại sao ở phương Đông có thể xuất hiện một kẻ cùng tộc biết được cách sử dụng ma pháp cấm chú Huyết tộc...

Ông ta cảm thấy thế giới quan của bản thân sụp đổ rồi.

Phải biết, ở phương Tây, coi như Ma pháp sư tam phẩm, cũng không cách nào sử dụng cấm chú đơn độc không dựa vào ngoại lực.

Ma pháp cấp bậc cấm chú, cơ bản đều là một vài phương thức đoàn thể hoặc là phương thức dùng quyển trục ma pháp thượng cổ để phát động.

Có thể dùng sức một người sử dụng cấm chú, tương đương với kiếm khách võ giả phương Đông đơn độc mở ra nhị phẩm.

Tuyệt đối là hiếm như lá thu trong hiếm như lá thu!

Nhưng lão giả rõ ràng, đây là ma pháp dạng đoàn thể sao?

Tuy rằng, thêm cả lão vào là hai người, nhưng lão được tính người sao?

Bản thân lão chỉ phụ trách vận chuyển huyết dịch mà thôi, hơn nữa, lão giả cũng thấy rất rõ ràng, trên người kẻ cùng tộc dưới thân lão có khí tức quỷ hút máu đặc biệt tinh tuý, hắn còn chưa lấy ra bất kì quyển trục hay công cụ ma pháp nào.

Hắn chỉ là đơn thuần liên kết mười ngón tay, đơn thuần niệm thần chú.

Sau đó, sắp đơn thuần phóng cấm chú này ra.

Cái cảm giác này, như là một người đọc qua Tứ Thư Ngũ Kinh một lượt sau đó lập tức đến trường thi Càn Quốc, đạt được Đại Tam Nguyên.

Mà tiếp theo, âm thanh của A Minh, khiến cho hô hấp của lão giả trong lúc này cũng đã ngừng hẳn lại.

Trong con mắt A Minh toát ra một vẻ lạnh nhạt đối với sinh mạng, đối với tự nhiên, đối với tất cả sự vật.

Nhẹ giọng nói:

- Cấm Tử Hà.

Hào quang sao sáu cánh dưới chân bắt đầu phóng to, từ dưới chân A Minh xuất hiện một luồng sáng mà máu, dương như khu vực dưới chân này đã mở ra về cõi U Minh, mà giữa hai giới, chỉ cách nhau có một lớp gạch lưu ly.

Lão giả cúi mắt xuống, có thể nhìn thấy bên trong màu máu, có vong hồn không kìm được ló đầu ra, vươn cánh tay, đang điên cuồng gào thét, muốn đi sang nơi dương gian này!

- Đây là... Huyết tộc ma pháp... Ký kết... Vong linh ma pháp... Song hệ... Song hệ cấm chú!

- Ồ?

A Minh đáp lời nói:

- Ta vẫn cảm thấy chỉ là một ma pháp Huyết tộc khá gây nghiện mà thôi.

- Ha ha ha...

A Minh cúi người xuống, ngồi xổm trên mặt đất, lão giả cũng thuận theo bị hạ thấp xuống.

A Minh ngồi xổm trên mặt đất, dường như bị huyết sắc và vong linh vờn quanh, vong linh bên dưới đang điên cuồng kêu gào hắn mở xiềng xích ra, được giáng lâm nhân gian ăn uống no nê!

Chỉ là biển máu này có chút nhỏ.

Có lẽ căn bản không thể xưng là biển, cũng không thể gọi là ao máu.

Chỉ có thể được gọi là, vũng máu?

Hết cách rồi, A Minh không dám vừa lên đến đã dùng đại chiêu chân chính, cũng không thể đơn thuần vì sảng khoái mà trực tiếp làm ra một khung cảnh hoành tráng.

Bằng không, máu của lão giả không đủ dùng. Còn bản thân hắn, khả năng cũng sẽ bị hút vào sạch sẽ, trở thành Ma Vương đầu tiên “tự đùa chết chính mình”.

Nhưng, cảm nhận được khí tức bốn phía vờn quanh minh, mơ hồ như khi còn nhỏ sau khi tắt đèn đối mặt với bóng tối xung quanh, đã từng chui vào trong chăn quấn kín thân mình, đạt được cảm giác tuyệt đối an toàn.

Cái cảm giác này, lâu chưa thấy lại.

A Minh rất cảm động,

Cảm động đến muốn rơi nước mắt.

Chỉ tiếc, hắn không thể có thứ gọi là nước mắt đó, giống như việc hắn cũng không thể toát mồ hôi vậy.

Lúc này, trong đầu hắn hiện ra cảnh tượng ở khách điếm Hổ Đầu thành, hắn đối mặt với một chậu tiết đông.

Nhất thời thổn thức không gì sánh được.

Hiện tại, hắn cuối cùng đã lấy lại được... một chút xíu.

- Rốt cuộc ngươi là ai... rốt cuộc ngươi là ai... Không thể... Không thể...

Lão giả tràn đầy khiếp sợ.

Có lẽ do người nằm trên giường lâu, đầu óc dễ bị ngu đi, hoặc thuần tuý là xuất phát từ một kiểu lập dị của Huyết tộc.

Vấn đề vốn không nên hỏi vào lúc này lại không ngừng líu ra líu ríu.

Đáng tiếc, A Minh không thể đối xử với lão quá mức lạnh nhạt, bởi hắn còn phải dựa vào máu tươi của lão, chống đỡ kéo dài cái cấm chú tầm thường này.

- Theo ta, ta sẽ ban cho ngươi, vinh quang chân chính.

Bánh nướng cứng ngắc, học tập dáng vẻ của chủ thượng, tạm ném ra như vậy đi.

Lão giả cau mày, lập tức lộ ra mặt cười thê thảm, nói:

- Máu của ta, sắp hết rồi.

Mặc dù chỉ là một cấm chú tầm thường trong tầm thường.

Nhưng dẫu sao nó cũng là cấm chú.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!