Lão giả lúc này lấy tốc độ bằng mắt thường cũng có thể thấy được, từ mập mạp lúc trước đã biến thành gầy gò.
A Minh gật đầu, đáp:
- Mạng của hắn, cũng sắp hết rồi.
Vù!
Một khắc sau, đao cương của đao khách bổ ra!
A Minh nhấc tay trái lên, một luồng vong hồn từ phía dưới bị móc ra ngoài đón đỡ đao cương, hai bên va chạm, trực tiếp nổ tung.
Sau đó, tay phải A Minh phất một cái, lại một luồng vong hồn bị lôi ra, lấy tốc độ khủng khiếp vọt thẳng về phía đao khách.
Sau khi đao khách phóng đao cương ra, thuận thế hoành trường đao ở trước người ngăn đỡ, nhưng vong hồn lại không nhìn đao của hắn, dứt khoát xuyên qua, trực tiếp xuyên thấu thân thể hắn.
Một luồng khói đen từ trên người đao khách bốc lên thoát ra, bên trong, mơ hồ có một gương mặt mang theo hoảng sợ khủng khiếp.
Vù vù.
Trong hầm không có gió, nhưng luồng khói vẫn bị tản đi.
Rầm!
Xác của đao khách ngã xuống đất.
- A!
Thân thể lão giả triệt để nằm rạp trên lưng A Minh, hai tay theo bản năng ôm chặt lấy cổ A Minh.
Hào quang huyết sắc dưới chân A Minh tiêu tan, thân thể hắn cũng chìm vào cơn choáng váng. Tuy nói là mượn dùng của của lão giả, nhưng vốn liếng của hắn cũng không thể nào không bị đụng tới.
Cảm giác mệt mỏi bắt đầu kéo đến nhanh chóng.
Nhưng trong lòng, kỳ thực là một cảm giác thoả mãn cực kỳ đầy đặn.
Rất thú vị, chơi cũng rất vui.
Giống như cậu ấm nhà giàu đã từng vung tiền như rác xa hoa truỵ lạc, sau khi khuân vác ở bến tàu bao nhiêu năm, lần thứ hai được thưởng thức một chén rượu ngon quý giá.
Ngươi nói vốn nên nhìn thấu, nhưng ta thực sự nhìn không thấu, ta vẫn là yêu thích bản thân mình chân chính năm xưa.
- Song hệ cấm chú... Ngươi rốt cuộc là ai... Từ lúc bắt đầu... Ngươi đã cho ta một cảm giác xa lạ mà quen thuộc...
Lão giả yếu ớt hỏi, thực ra lão mới là người kiệt sức nhất.
- Đã đánh xong, có thể bỏ móng vuốt của người cách xa ta một chút rồi.
A Minh đứng lên.
Lão giả từ trên lưng hắn ngã xuống, sõng xoài trên mặt đất. Tình cảnh này rất không nhân đạo, hệt như thằng con bất hiếu sau khi ép kiệt tích luỹ của cha mình lập tức vứt bỏ.
Lão giả cười cười, về việc này, lão không cảm thấy có chút ngoài dự đoán nào.
Đây mới là mùi vị chân chính của Huyết tộc, chuyên thuộc về quý tộc, đặc biệt giả dối.
- Ngươi biết...Tên đao khách kia... Là ai không?
- Ta cảm thấy, chúng ta sau này sẽ còn rất nhiều thời gian để từ từ tán gẫu. Ta có thể cho ngươi một chiếc quan tài, cũng có thể tiếp cho ngươi huyết dịch tươi mới không gián đoạn, nhiệm vụ của ngươi chính là ngoan ngoãn nuôi bản thân mập trở lại.
Dù sao, hầm băng của Hầu Phủ đối với những người khác mà nói đơn giản là nơi cung cấp đồ uống những ngày mùa hè, nhưng đối với A Minh mà nói, đó lại là nhà của hắn.
Nội thất, đồ đạc, đồ ăn thức uống của hắn, vốn đã chuẩn bị sẵn. Hiện tại, đơn giản là nhiều thêm một người đồng bạn, rất thuận tiện.
Lão giả lại ho khan một tiếng, nói:
- Ta có phải là... Nên nằm rạp... Ở dưới chân ngươi ... Hôn lên... Giày của ngươi...
- Nếu như ngươi hiện tại còn sức lực có thể làm được thì ta không ngại.
Lão giả nở nụ cười,
Cùng lúc ý cười của lão xuất hiện, đao khách lúc trước linh hồn đã bị chôn vùi ngã xuống đất, không còn biểu hiện của sự sống, vậy mà lại một lần nữa bò dậy.
A Minh nghe được động tĩnh, quay đầu lại nhìn qua, tuỳ tiện nói:
- Bạn hữu cùng tộc thân yêu của ta, lại đến thời điểm chúng ta nên kề vai chiến đấu chứng minh tình hữu nghị rồi.
- Ha ha ha...
Đao khác lần thứ hai đứng lên, không hề đi nhặt lại thanh đao bản thân đã đánh rơi, mà là lấy một tư thế cực kỳ khó chịu, duy trì cân bằng thân thể.