A Minh nhìn kỹ hắn, mở miệng nói:
- Linh hồn đã bị chôn vùi mới phải.
Tiếp tục dùng loại cấm chú cấp thấp và trung, trong lúc đối phương không hề phát giác, hoặc là căn bản không biết phải chống đỡ như thế nào, chôn vùi linh hồn của đối phương nhìn chung không thành vấn đề. Dù sao mục tiêu chỉ có một.
Lão giả lại mở miệng nói:
- Hắn giống như một... một con trùng... có thể ngửi thấy mùi vị của ta... truy đuổi ta... rất lâu rất lâu.
- Trùng?
Mắt A Minh lộ ra vẻ suy tư, nói:
- Là con rối, nuôi cổ, hoặc là trong cơ thể hắn đang nuôi dưỡng một thứ gì đó tương tự như cổ trùng?
Sau đó, A Minh mở miệng hỏi:
- Ngươi không phải từ hoang mạc đi tới Yến Quốc rồi đến Tấn địa, đúng không? Ngươi đi qua Càn Quốc, Càn Quốc... Tây Nam.
Tây Nam Càn Quốc có Thổ Ty, bên trong Thổ Ty có Thánh Nữ, Thánh Nữ có sở trường nuôi cổ.
Tương truyền, Thứ Diện tướng công năm đó đã từng bị hạ cổ, nhưng vị Thánh Nữ hạ cổ thành công Thứ Diện tướng công kia lại bị Thứ Diện tướng công hấp dẫn, trở thành thị thiếp của hắn.
Về sau Thứ Diện tướng công vào Xu Mật Viện, bị người mưu hại, chết ở trong tù.
Người thị thiếp xuất thân Thánh Nữ thổ dân kia tự thiêu cùng gia đình, tuẫn tình vì phu quân.
- Đúng... Ta đi qua Càn Quốc...
- Cho nên, ngươi đi qua đó làm cái gì?
Ông ta từ phương Tây đi ra là vì trốn tránh truy sát.
Kết quả lại tự mình dính vào thứ thị phi này ở Càn Quốc.
Lão giả trả lời:
- Càn Quốc... Có rượu ngon...
A Minh hé miệng, hít một hơi, hắn đương nhiên không cách nào phản bác, bởi vì ngay ngày hôm qua, hắn cũng từng cảm khái rốt cuộc khi nào mới có thể quang minh chính đại đến Giang Nam Càn Quốc thoả thích hưởng thụ rượu ngon.
Nhưng A Minh vẫn rất tức giận.
Đao khách đã chết, nói một cách chính xác, người vốn là đao khách này, hắn chết rồi.
Hắn còn chưa kịp khai báo tông môn họ tên của mình đã tiêu đời.
Nhưng thứ chết đi chỉ là linh hồn của hắn.
Vào lúc này, dường như linh cảm được chủ nhân đã chết, cổ trùng vốn dĩ ký túc trong cơ thể hắn bắt đầu từ từ khống chế thân thể này, nói một cách chính xác, thân này vì lúc trước gặp phải chính là tấn công bằng ma pháp linh hồn cho nên xác thịt vẫn duy trì rất tốt.
Đao khách đứng lên, mấy cái xúc tu từ hai lỗ tai cùng với lỗ mũi và miệng thò ra.
A Minh kiểm tra thân thể của bản thân một chút, phát hiện ra lúc này hắn có thể đứng thẳng duy trì phần thể diện này đã là rất không dễ.
Về phần tiếp tục chiến đấu, miễn cưỡng có thể khuỳnh tay ra đập hai quyền, nhưng không có ý nghĩa gì cả.
Đương nhiên, đao khách khẳng định cũng không còn là đao khách lúc trước. Hắn hiện tại đơn giản là một con rối bị bọn tu hú sẵn tổ điều khiển, sức chiến đấu có thể sử dụng ra, rốt cuộc có lên đến bát phẩm hay không còn nhiều nghi vấn.
Đáng tiếc, đây chính là đổi quân, bài bên mình đều đã đánh hết rồi, nhưng đối phương còn giữ lại một con tiểu tứ.
Lão giả mở miệng nói:
- Ngươi... đáng tiếc quá... Ta có thể cảm nhận được... sự vĩ đại của ngươi...
Người sắp chết thường nói lời thiện.
Nhưng sau đó, ông lão lại yếu ớt cười nói:
- Cho nên... Có thể cùng kẻ đồng tộc vĩ đại tiêu vong... Cũng là vinh hạnh của ta...
Đúng.
Tiêu vong.
Sau khi cổ trùng bên kia chiếm được thân xác đao khách, nó không thể bắt trói không thể truy tìm người sống, chỉ có thể theo bản năng giết chết mục tiêu mang theo ác niệm.
A Minh có chút bất đắc dĩ,
Hắn thử cất bước, theo bản năng hơi phát lực muốn tăng tốc độ, nhưng bắp thịt trên người nói một cách chính xác, là sự trống rỗng của huyết dịch, khiến cho thân hình hắn trực tiếp lảo đảo một cái, suýt chút nữa trực tiếp quỳ xuống đất.
Hắn lúc này, như là một tờ giấy trắng, không phải chỉ sự ngây ngơ, mà là mỏng manh.
- Ngươi tin vào Thượng Đế không?
A Minh đột nhiên hỏi.
Lão giả như là nghe được chuyện gì rất buồn cười.
- Mấy tên... Hồng Y Đại Giáo Chủ kia... tự mình có khi cũng không tin... Lẽ nào... ngươi tin?
A Minh gật đầu:
- Nếu như ngài có thể phù hộ cho ta mà nói, ta sẽ tin.
- Thực sự là... người phương Đông sống thực tế... Không có tín ngưỡng... Kẻ cùng tộc vĩ đại...
Kẹt kẹt!
Đúng lúc đó, nắp hầm phía trên bị mở ra.
Theo đó mà đến là một tiếng quát khẽ:
- Ta đến đây!
Dũng tướng xung phong số một của Bình Tây Hầu Phủ, tướng quân thủ vệ Phụng Tân thành kiêm đệ nhất dũng sĩ dưới trướng Ma Vương kiêm kiêm Thượng Đế - Phiền Lực, từ bên trên ló cái đầu to của hắn xuống.
Đúng, suy đoán trước đó của A Minh không sai. Khi trận chém giết phía trên lắng lại, khi đao khách đi xuống, A Minh cũng không đau buồn vì Phiền Lực, bởi hắn không cho rằng Phiền Lực sẽ tử chiến đến cùng để yểm hộ cho mình.
Vì chủ thượng, cái đó còn có thể. Bởi nếu chủ thượng chết, mọi người có lẽ sẽ đồng thời nổ chết, ngươi không chết trận vì chủ thượng thì cũng phải đi chết thôi, còn không bằng chết trận.
Cho nên, Phiền Lực giống như suy đoán của A Minh, hắn bỏ chạy.
Mà đao khách, không có thời gian đuổi theo, hắn đi xuống hầm.
Phiền Lực đã bỏ ra ngoài lại chạy ngược về nguyên nhân là bởi hắn cảm nhận được khí tức khủng khiếp của Ma Pháp từ Báo Môn khách điếm lúc trước truyền ra.
Vậy là, sự kiện cưỡng ép quỷ hút máu đồng liêu ở bên kia thành công rồi?
Sau đó, Phiền Lực nhân danh Thượng Đế, quay trở lại.
Nhưng, lúc Phiền Lực thò đầu xuống, vừa khéo đao khách cổ trùng đứng ở phía dưới cũng ngẩng đầu lên.
Song phương, đối diện nhau.
Hắn vẫn chưa chết!
Tên quỷ hút máu kia, vậy mà thất thủ rồi!
Phiền Lực phát ra một tiếng gầm khẽ phẫn nộ.
Rầm!
Một lần nữa đóng cái nắp hầm lại.
Cách nắp hầm, truyền đến một giọng nói:
- Quấy rầy rồi.