A Lực vừa đến, A Lực lại đi rồi.
Đi thật ung dung đi rất thẳng thắn, không có nửa phần hổ thẹn, đi một cách rất Phiền Lực.
Có điều, A Minh cũng không hề đau buồn gì, ngay cả ông già “gầy gò” nằm trên mặt đất kia cũng không mở miệng châm chọc thêm nữa.
Nguyên nhân là bởi họ không rảnh.
Nguyên nhân không rảnh nằm ở chỗ, IQ của cổ trùng có lẽ quả thực có hơi thấp, khi Phiền Lực mở nắp hầm ra, sau đó lại đóng nắp hầm, giá trị cơn giận của nó hẳn là bị Phiền Lực hấp dẫn một cách hoàn mỹ, cũng có thể là dưới cái nhìn của nó, Phiền Lực to con cùng với khí huyết dồi dào kia mới là thứ nó yêu thích nhất.
Cho nên, đao khách bị cổ trùng chiếm thân thể giành được quyền điều khiển, hắn đi lên cầu thang, mở toang cái nắp, đuổi theo Phiền Lực, chạy ra khỏi hầm.
Cuối cùng, ông già không nhịn được cảm khái nói:
- Ôi... Sứ giả của Thượng Đế thân yêu... Sự xuất hiện của hắn thật là đúng lúc quá thể... Cứ như là vẫn luôn ngồi xổm ở góc tường sát vách vậy...
- Ừm.
A Minh cũng có chút dở khóc dở cười, nhưng không thể phủ nhận là Phiền Lực thực sự đã cứu được hai người mình.
Hắn đi tới cầu thang dẫn xuống hầm, một lần nữa đậy cái nắp lại.
Ông già có chút khó khăn nhổm dậy, nhìn A Minh ngồi trên bậc thang, hỏi:
- Không rời khỏi đây?
- Rời đi cũng không có nghĩa là sẽ an toàn.
- Ta nói rồi... dưới gầm giường... còn có một lối đi...
- Toàn là lừa ta. Nếu như có, lúc ngươi phát giác ra ta trước đó hẳn là đã chạy trốn một mình rồi.
- Xin lỗi... Ta cho rằng lúc đó chúng ta đều sẽ chết... Cho nên muốn trước khi chết... giúp ngươi được vui vẻ một lát...
- Rất tốt.
- Ngươi là đang đợi cứu binh sao... Ngoại trừ tên ngốc to con phía trên ra...
- Đúng.
Ông già đưa tay xoa xoa cổ họng mình mấy lần. Dường như cảm thấy nói chuyện như vậy quá mệt mỏi, còn bất tiện, cho nên bắt đầu bò về hướng chum nước.
Đến lúc tới vị trí chum nước, ông già khó khăn bò dậy, cầm muôi uống máu.
- Ngươi không làm chút à?
Ông già hỏi A Minh.
- Ta có cất giữ máu tươi còn tốt hơn nhiều.
A Minh nói:
- Máu của người bình thường mang một thứ mùi chua thối.
- Cuộc sống của ngươi trải qua thật dễ dàng.
Ông già có chút ước ao:
- Không giống ta, trốn đằng Đông nấp đằng Tây, ngươi ở đây, có thế lực sao?
Có thể ở đây chờ cứu viện mà không phải vội bã dẫn theo mình chạy trốn, rõ ràng là có chỗ dựa rất lớn.
- Bình Tây Hầu phủ, đã từng nghe nói qua chưa?
- Từng nghe nói qua, đương nhiên nghe nói qua, Tân Hầu Phủ của Đại Yến. Ở phía Đông Vọng Giang, chỉ có hắn có tiếng nói.
- Ừm.
- Chẳng lẽ...
- Ừm.
- Chủ nhân của ngươi là Bình Tây Hầu Gia?
A Minh: “...”
Tuy rằng lời ông già nói chính là sự thật, tuy rằng bình thường cũng quen gọi Trịnh Phàm là “Chủ Thượng” rồi, nhưng khi bản thân vừa mới phóng thích cấm chú, rất có cảm giác “Thanh xuân của ông đây đã trở lại” chắn ngay miệng.
Bỗng nhiên xưng hô và nhận định như vậy, trong lòng, thật là có chút không dễ chịu.
Chẳng qua, không dễ chịu thì không dễ chịu, A Minh vẫn gật đầu một cái, nói:
- Phải.
- Trời ạ, người cùng tộc phương Đông thân yêu, ngươi thế nhưng nắm giữ được một chỗ dựa khổng lồ như vậy? Nhìn con mắt của ta đi, ngươi có đọc ra sự tràn đầy ao ước chưa?
A Minh không tỏ rõ ý kiến.
Không bao lâu sau, bên ngoài truyền đến tiếng vó ngựa.
Mà lúc này, nắp hầm lần thứ hai bị gõ vang lên, A Minh không đi ra mở.
Phía trên, truyền đến âm thanh của Phiền Lực:
- Thiên Vương Cái Địa Hổ!
A Minh không trả lời, ngay sau đó, bên trên truyền đến âm thanh của Kiếm Tỳ:
- Ở phía dưới sao?
Lúc này A Minh mới mở nắp ra.
Bên ngoài, có một đám quân sĩ đang đứng.
A Minh đi lên, rồi nhờ Phiền Lực xách ông già ra.
Thi thể đao khách bị đập nát ở cửa, do Phiền Lực đập nát.
Có lẽ là bị đao khách đuổi đến độ thực sự không chạy thoát được nữa, Phiền Lực rốt cuộc xoay người lại giơ tay đập một phát, sau đó đập nát đao khách.
Lúc này mới hiểu ra, đao khách đã không còn là đao khách lúc trước nữa, quá yếu ớt.
Sau khi ra ngoài, A Minh nhìn về phía người giáo uý đến tiếp ứng, hỏi:
- Ngươi tên là gì?
- Bẩm Minh tiên sinh, ty chức họ Tiêu, gọi Tiêu Hành.
- Ừm.
A Minh cũng không hỏi “Hành” trong cái gì hành, hắn chỉ là tuỳ tiện hỏi, sau đó sẽ tuỳ tiện quên đi, cho giáo uý trẻ tuổi này một chút niềm vui và mong đợi.
Ngay sau đó, A Minh hạ lệnh:
- Về Hầu phủ.
...
Hầu Phủ, mọi chuyện như thường.
Các bộ tộc Tuyết Nguyên vô cùng an phận, bận bịu tranh đấu với nhau, trao đổi hàng hoá, mua bán nô lệ.
Sở Quốc bên kia cũng mở ra cánh cửa lợi ích, chỉ cần chiến mã có thể được giao dịch sang, vị đại cữu ca kia đối với Hầu Phủ sẽ không đề cập gì đến cấm vận muối sắt.
Đương nhiên, cách làm này của Bình Tây Hầu Phủ nhất định vẫn giữ mức độ thù địch, nhưng song phương thực tế đều là vì phát triển, cũng là tuỳ theo nhu cầu mỗi bên.
Ngày hôm nay, trong đình Hạnh Hoa Uyển Nhi, Liễu Như Khanh đang đánh đàn, có một con trâu ngồi đối diện, trâu họ Trịnh.