Tiếng đàn hay dở, tài nghệ cao thấp, Trịnh Hầu Gia không thể nói là một chữ cũng không biết, nhưng cũng chỉ có thể nói nghe được đại khái. Hắn chủ yếu là tay cầm đồ uống lạnh, vừa nhâm nhi từng ngụm từng ngụm nhỏ vừa thưởng thức người đẹp phong thái trước mặt.
Bình thường Tứ Nương rất bận rộn. Công chúa thực tế cũng rất bận rộn, một chốc phải đến giúp Tứ Nương việc khó, một chốc phải tự mình đi ứng phó với sứ đoàn đến từ Sở Quốc.
Lúc Trịnh Hầu Gia nhàn rỗi rất yêu thích ngâm nga trong viện của Liễu Như Khanh.
Bởi nữ nhân này rất dịu ngoan.
Dịu ngoan đến mức giống hệt như hắn ở trước mặt Tứ Nương.
Tuy đã chung chăn gối với hắn rất nhiều lần, nhưng vẻ thẹn thùng kia lại chưa từng rút đi chút nào, che giấu dưới đôi mắt đẹp động lòng người là dục cự hoàn nghênh say đắm.
Tòng thử quân viên bất tảo triều, thực sự là có chuyện đó.
Cũng may, đầu óc Trịnh Hầu Gia rất tỉnh táo, hơn nữa hắn càng rõ ràng, gió mưa đã thổi vào lầu, ngày tháng mình phải rời khỏi Hầu Phủ vào Kinh càng ngày càng tới gần rồi.
Công tác chuẩn bị trên mọi phương diện, thực ra đã tiến hành được bảy tám phần mười.
Liễu Như Khanh đàn hết một khúc, đứng dậy châm trà cho Hầu Gia, lại bị Trịnh Hầu Gia vươn tay kéo lại, ôm vào trong ngực.
Ban ngày ban mặt, sáng rõ càn khôn.
Liễu Như Khanh ngượng ngùng không gì sánh được nhưng không cách nào lại càng không dám thoát khỏi vòng tay hắn, cuối cùng chỉ đành thẳng thắn nhào vào người Trịnh Hầu Gia, môi đỏ thổi gió lên vành tai hắn, nhẹ giọng gọi:
- Thúc thúc à...
Trịnh Hầu Gia có chút hưng trí.
Liễu Như Khanh cắn cắn vành tai Trịnh Hầu Gia, thủ thỉ nói:
- Thúc thúc, tha cho chất nữ đi...
Trịnh Phàm cảm giác mình uống say rồi, xương cốt cũng mềm ra.
Thế nhưng đúng lúc đó, bên ngoài truyền đến tiếng bẩm báo của Tiếu Nhất Ba:
- Hầu Gia, Minh tiên sinh cầu kiến.
Trong phút chốc, đầu óc tỉnh táo.
Trịnh Phàm buông tay ra, Liễu Như Khanh từ trên người hắn bò xuống.
Đứng dậy, dang hai tay, Liễu Như Khanh tiến lên giúp Trịnh Phàm chỉnh trang tỉ mỉ y phục.
Sau khi chỉnh trang xong, Liễu Như Khanh chậm rãi lui về phía sau vài bước.
Trịnh Phàm cười cười rời khỏi tiểu viện.
Trong tiền thính, A Minh và Phiền Lực đang ngồi.
Ở dưới cùng còn có một cái rương, rương bị mở ra. Lúc Trịnh Phàm đi qua chỗ ấy, nhìn thấy một ông lão mặc trang phục màu đen đang cuống cuồng nhìn bốn phía, vẻ mặt lo lắng.
Khi trông thấy Trịnh Phàm, ông già lập tức mở miệng nói:
- A, ta ngửi thấy khí tức cao quý chân chính, là chỉ dẫn dành cho ta từ sâu trong huyết dịch. Ngài hẳn là Thủ Hộ Giả nơi Tấn Đông, chủ nhân của kẻ cùng tộc phương Đông của ta, Bình Tây Hầu Gia vĩ đại và chí cao vô thượng có phải không?
- Xin Hầu Gia nhận lấy sự tôn kính và quỳ bái của ta, đến từ người hầu trung thảnh của ngài, Cahill.
Trịnh Phàm nhìn về phía A Minh, nói:
- Giọng điệu này, cũng thật là lâu rồi chưa gặp.
A Minh không trả lời, Phiền Lực giành trước gật đầu:
- Phải, ta cũng cảm thấy thế.
Trịnh Phàm ngồi xuống chủ toạ, chỉ chỉ cái rương kia, hỏi:
- Không phải ngươi đi vào Thiên Đoạn sơn mạch hái hoa cỏ tươi sao?
- Hồi bẩm chủ thượng, trên đường thuộc hạ trở về gặp được hai người A Lực...
A Minh kể lại một lần toàn bộ sự việc, không có mảy may che giấu.
Bởi nghĩ tới nghĩ lui, đều không thấy cần thiết phải giấu giếm.
Sau khi nghe xong, Trịnh Phàm lập tức nắm bắt được trọng điểm:
- Ngươi nói, ngươi dựa vào hắn, có thể sử dụng cấm chú?
- Vâng, chủ thượng.
Trịnh Phàm gật đầu, nói:
- Vậy ông già này, còn là một bảo bối.
Về phương diện thăng cấp thực lực này, đừng xem thường Trịnh Hầu Gia suốt ngày tìm Liễu Như Khanh nghe đàn, hắn thực sự chưa từng lười biếng. Mỗi ngày đều sẽ luyện đao, đồng thời trong khoảng thời gian này, cũng đã đi ra ngoài rèn luyện mấy lần.
Nhưng cảnh giới lục phẩm, vẫn chưa buông ra.
Theo cách nói của Kiếm Thánh thì là, từ lục phẩm đến ngũ phẩm, ngoại trừ động tác võ thuật và rèn giũa khí huyết ra, còn phải bồi dưỡng nên một loại khí chất tuyệt đối khác biệt.
Lời này, Trịnh Hầu Gia nghe thì hiểu đấy, chẳng những là nghe hiểu, hắn còn có thể căn cứ vào chủ đề hay nói cách khác là tư tưởng trọng tâm này, biên tập ra cho ngươi thêm nhiều cách giải thích chuẩn xác và ví dụ cụ thể, đảm bảo so với lời nói của Kiếm Thánh còn làm cho người ta cảm thấy giác ngộ sáng rõ hơn.
Thế nhưng cố tình lại không làm được.
Cảnh giới đáng chết này.
Cho nên nói, A Minh dựa vào ông già này có thể phóng thích cấm chú, mặc dù là cấm chú tầm thường trong tầm thường nhưng không thể nghi ngờ cũng là một chiêu thức.
Thế nhưng, phải chăng A Minh sẽ dựa vào ông già này, tìm ra biện pháp giải thoát cho mình; mặt khác liệu có hình thành một lỗ hổng nào đó để các Ma Vương hoàn toàn không còn chịu ràng buộc của mình nữa, thậm chí, cuối cùng sẽ gây nên phản loạn gì đó.
Trịnh Phàm hoàn toàn không suy nghĩ hướng về phương diện nào trong đó.
Bởi vốn không cần mơ mộng xa xôi, hiện tại thực tế mọi người đều đang đi làm những chuyện mình cảm thấy hứng thú, đều đang chơi bời. Bản thân hắn làm một chủ thượng, cũng là ngồi trên vị trí được bọn họ tán đồng.
Ai muốn đi, vậy thì cứ đi thôi, cũng sẽ không có người thực sự ngăn cản.
Trong tình cảnh như vậy, ngoài trừ Ma Hoàn ra, các Ma Vương còn lại thực ra đều không có tính năng động chủ quan loại giết chủ thượng kia.
À, còn có một tên...