Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 1610: CÓ TIN QUAN TRỌNG

Ánh mắt Trịnh Phàm rơi xuống trên người Phiền Lực.

Phiền Lực hàm hậu gãi gãi đầu.

- A Minh, dàn xếp cẩn thận cho lão.

- Vâng, chủ thượng, thuộc hạ đã rõ.

- Ôi, Bình Tây Hầu Gia vĩ đại chí cao, xin cho phép kẻ thấp kém này lần thứ hai biểu thị lòng cảm kích vô hạn với ngài, trở thành...

Trịnh Phàm khẽ cau mày.

Phiền Lực đứng dậy, đi lên phía trước.

Rầm!

Đậy nắp rương lại.

- Lão đó giờ luôn thích dùng cái giọng điệu đó nói chuyện sao?

Trịnh Phàm hỏi.

A Minh trả lời:

- Thực ra khi thuộc hạ sử dụng cấm chú, lão ở bên cạnh, ban đầu là khinh thường, đến không tin, lại tới khiếp sợ, cuối cùng không ngừng hít khí lạnh. A, cái cảm giác đó, khá tuyệt.

Trịnh Phàm đưa tay chỉ A Minh, nói:

- Khiên tốn chút.

A Minh cười, gật đầu nói:

- Nhưng quả thực là thoải mái.

- Ha ha ha ha.

- Ha ha ha ha.

Trịnh Phàm và A Minh đồng thời cười ầm lên.

Cười xong, Trịnh Phàm mở miệng nói:

- Đợt này có không ít dã nhân và Sở nhân lưu vong, ngươi qua bên kia thông báo một lần. Huyết dịch tươi mới hẳn là không thiếu, ngươi bồi bổ nhiều vào, tiện thế cũng chăm sóc ông ta cẩn thận. Lần này vào kinh, đưa lão theo cùng.

- Chủ thượng, cách ngày xuất phát không còn xa, có lẽ lão không kịp khôi phục đâu.

- Vậy thì làm riêng cho lão một chiếc xe ngựa, nuôi trên xe ngựa. Ta không tin ở trên đường sẽ không đụng phải sơn tặc lưu phỉ hoặc là đụng phải các nghĩa sĩ Tấn địa.

- Vâng, chủ thượng, thuộc hạ đã rõ. Chỉ là, lần này vào kinh, chủ thượng cảm thấy sẽ có biến động lớn sao?

Lúc này, Phiền Lực ở bên cạnh bỗng nhiên bật cười.

- Ha ha ha ha!!!

Ánh mắt của Trịnh Phàm cùng A Minh đồng loạt đưa tới trên người Phiền Lực.

Phiền Lực cười mãi không ngừng lại được, chỉ vào cái rương kia, không ngừng hít khí lạnh, sau đó lại tự giỡn cho mình vui vẻ, không nhịn được lần thứ hai phì cười.

Trịnh Phàm lắc lắc đầu, nói:

- A Lực.

- Hả, chủ thượng, có ta.

- Nếu ngươi có thể phân một ít sức lực để giả ngu ra đi làm việc, nói không chừng đến pháo ma tinh cũng có thể sửa xong rồi.

Phiền Lực: “...”

Trịnh Phàm lần thứ hai nhìn về phía A Minh, nói:

- Ta cứ có một dự cảm, lần này vào kinh sẽ không yên ổn. Nhưng binh mã lại không tiện điều động.

Thứ nhất là Hầu Phủ bên này, quân binh vốn dĩ chỉ đủ dùng.

Ngươi lâm thời điều đi mười ngàn, hai mươi ngàn kị binh để làm việc gì đó, cái này không đáng kể. Nhưng ngươi muốn điều hai mươi ngàn kị binh đi Yến Kinh, căn cứ bên này sẽ trở nên mỏng yếu.

Thứ hai, coi như có đủ binh mã, đúng lúc này ngươi lại dẫn binh vào Yến Kinh là muốn làm gì?

Vừa nghĩ đã biết, được phong Hầu không phải ý ta, muốn là muốn ngồi long ỷ?

Trịnh Hầu Gia vẫn luôn có một thói quen rất tốt, giống như sóc tích cóp quả thông trước khi mùa đông đến vậy.

Lúc không có cao thủ thì dồn binh mã.

Lúc có binh mã thì chiêu mộ cao thủ.

Nói chung, làm thế nào để an toàn thì làm.

Lần này đi Yến Kinh, nếu binh mã đã không thể mang theo, vậy cao thủ, đương nhiên là càng nhiều càng tốt.

Thậm chí, ngay cả vị đao kiếm song tu giả từ trên Ôn Minh Sơn xuống, hiện tại vẫn đang bị nhốt trong địa lao Từ Sấm kia, Trịnh Phàm cũng dự định cho hắn một cơ hội giành lấy tự do.

- Cục diện ở Yến Kinh, khẳng định là lấy duy trì ổn định làm chủ, ai cũng không thể điều động đại quân đi làm gì. Nhưng trong lòng ta lại một mực mang tâm trạng bất an.

- Loại tâm trạng này, khi vào Yến Kinh lần trước, căn bản là không có.

- Giác quan thứ sáu của chủ thượng, thuộc hạ vẫn luôn tin tưởng.

- Ừm, lần này đi, người mù, Lương Trình và Cẩu Mạc Ly ở lại giữ nhà, còn lại các ngươi, đều theo ta cùng đi.

- Thuộc hạ tuân mệnh!

- Ta tuân mệnh!

- Ừm.

Phiền Lực giúp A Minh gánh rương đi xuống hầm băng rồi.

Còn Trịnh Phàm một mình ở lại tiền thính ngồi thêm một lát, vươn tay, tự nhàng bóp bóp mi tâm.

Từ sớm nhất, tên thương nhân gọi Winter cùng với thuộc hạ của hắn tên Husky trong Hồ Đầu Thành kia.

Lại tới lão quỷ hút máu Cahill hiện tại.

Một bức tranh đến từ phương Tây đã từ từ trở nên lập thể trước mặt Trịnh Hầu Gia.

Giờ phút này, thâm tâm Trịnh Phàm từ từ nhen nhóm lên một tâm tình khát vọng đối lập khác. Trước đó, hắn muốn đến Giang Nam Càn Quốc thăm thú, nhưng hiện tại, có thêm một cái, muốn đến phương Tây thăm thú.

Không phải đi để ngắm gái đẹp phương Tây.

Chỉ thuần tuý là muốn đi xem một vài phong tục nơi đó.

Có lẽ do hiện tại bản thân thực sự ở trên địa vị cao, cho nên mới càng ngày càng hiểu rõ những câu nói trước kia.

Ví dụ như câu:

Ta đi, ta gặp, ta chinh phục.

Chinh phục xếp ở cuối cùng, bởi vì nó thật sự chỉ là phụ thêm.

- Chủ thượng.

Lúc này, người mù đi vào.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!