- Ừm, người mù, ngươi để lỡ mất chân ái A Minh mang về rồi.
- Ha ha, thuộc hạ có nghe nói một chút. Nhưng thuộc hạ bên này còn có chuyện quan trọng hơn muốn bẩm báo với chủ thượng ngài.
- Nếu là tài vụ kế toán hay là sổ sách gì đó thì ngươi và Tứ Nương cứ quét qua một cái rồi quyết định là được rồi. Ta không xem nữa đâu.
- Không phải, là tin đến từ Yến Kinh.
- Tin của Tiểu Lục Tử?
- Đúng, nhưng không chỉ có vậy.
- Ồ, còn có của ai nữa?
- Tổng cộng có bốn phong thư gửi tới. Tin của Tiểu Lục Tử gửi về qua lộ tuyến đội buôn của chính hắn. Ba phong còn lại, được gửi qua trạm dịch.
Qua trạm dịch, khẳng định là không an toàn, bởi Mật Điệp Tư sẽ tiến hành điều tra với một vài thư tín. Trên đó cho dù ngươi niêm phong cẩn thận cũng vô dụng. Trong Mật Điệp Tư đương nhiên có cao thủ làm giả, phục hồi y nguyên lại cho ngươi.
Đồng thời, coi như ngươi phát hiện ra thư tín của mình bị tra xét, ngươi cũng có thể làm gì được đây?
Đi dâng thư, kết tội Nguỵ Trung Hà dưới sự lãnh đạo của Mật Điệp Tư xâm phạm quyền riêng tư của ngươi sao?
Thực ra, không chỉ khi Hầu Phủ đã thành lập, lúc trước ở Tuyết Hải Quan, vẫn còn là Phủ Bá Tước, thông tin bên trong toà phủ đệ và bên ngoài tới cũng đã rất nhiều. Mà sau khi Hầu Phủ thành lập, càng là đạt đến một mức đỉnh điểm.
Xử lý tin tức nội bộ, khu vực Tấn Đông này, bàn về mỗi tụ điểm cư dân định cư, các lộ trú quân, từ dân sinh đến thương mại, lại tới quân sự sau đó là các loại phương diện văn hoá, công văn mỗi ngày đều có thể chồng chất như núi.
Trịnh Hầu Gia biết xử lý, lúc trước bị lão Điền nhấc qua ném vào soái trướng, cũng có thể cử lý các mục sự vụ một cách ngay ngắn rõ ràng. Nhưng khi ở nhà, hắn hoàn toàn uỷ quyền hai người người mù, Tứ Nương đi làm.
Ngoài ra, còn có tin tức đến từ rất nhiều bộ tộc Tuyết Nguyên cùng với triều đình Sở Quốc và các thế lực lớn ngầm trao đổi tình báo, cộng thêm quan chức Tấn địa, quan chức triều đình Yến Quốc, đủ loại phương diện thông tin...
Cho nên, những thứ này cần những người cực kỳ ưu tú trong ban phụ tá đến giúp hắn xử lý, cũng may, Trịnh Phàm có.
- Chủ thượng, một phong là của Tiểu Lục Tử, một phong là của Nguỵ Trung Hà, một phong là của Triệu Cửu Lang, một phong... là của Hồng Lư Tự Thiếu Khanh Lục băng vừa mới chuyển nhậm.
- Chủ thượng, trước tiên đọc phong nào?
Của Nguỵ Trung Hà, lại không phải Nguỵ Trung Hà tự tay viết, mà là Mật Điệp Tư lấy phương thức công văn tiến hành liên hệ với Hầu Phủ. Cùng nguyên lý, Triệu Cửu Lang lấy danh nghĩa nội các, Lục Băng lại là lấy danh nghĩa Hồng Lư Tự.
Nhưng ba phong, đồng thời đến, hiển nhiên mang ý nghĩa tạo thế cục trước cơn giông lớn.
- Nghe tin của Tiểu Lục Tử trước đi.
- Chủ thượng trọng tình trọng nghĩa.
Người mù nịnh nọt.
- Chẳng qua cảm thấy thư của tên này là không quan trọng nhất.
- Ha ha, chủ thượng nói đúng, trong thư, đều là chuyện nhà, nói chuyện vợ hắn sinh được hai đứa nhỏ cùng với cuộc sống của hắn hiện tại. Khiến thuộc hạ bất ngờ nhất chính là, lần này không có ám dụ.
- Có lẽ, không có ám dụ chính là ám dụ tốt nhất có thể. Ý muốn nói, nên thu lại những tâm tư khác, không cười cười nói nói nữa, chuẩn bị... lưỡi đao sắc nhất cuối cùng rồi.
Ba nhà khác thì sao?
- Ý tứ của nội các là muốn trưng cầu ý kiến của Hầu Phủ trong việc chọn phái quan viên đến hỗ trợ xử lý Tấn đông. Mật Điệp Tư thì yêu cầu chúng ta gia tăng lượng nước hoa tiến cống, đặc biệt là tinh dầu. Hồng Lư Tự lại hơi có ý chỉ trích chúng ta, không nên âm thầm gặp gỡ sứ giả Sở Quốc, chí ít nên giữ thể diện cho Hồng Lư Tự, đi qua bên đó một lượt.
Trịnh Phàm gật đầu, nói:
- Đây là đang nhắc nhở ta, bọn họ luôn chú ý đến ta ư.
- Thuộc hạ cũng cho rằng là như vậy.
Trịnh Phàm cười ha ha, nói:
- Vừa khéo, bản hầu cũng vẫn chưa quên bọn họ.
...
Vĩnh Bình năm thứ tư.
Ngày mùng Bốn tháng Bảy.
Tiết Xử Thử.
Cổng Tây Phụng Tân Thành mở ra.
Hộ vệ nghi trượng mở đường, bách tính xếp hàng hai bên đưa tiễn.
Bình Tây Hầu Gia, phụng chiếu Thiên Tử.
Khởi hành vào kinh!