Đoạn đường quen thuộc, lộ trình quen thuộc, nhưng tâm tình đã khác xưa cùng với phong cảnh không còn như trước.
Chẳng qua là một vòng xuân hạ, Ngọc Bàn Thành so với năm ngoái đông đúc hơn, lại càng thêm náo nhiệt.
Bắt mắt nhất chính là trên đường sông từ Ngọc Bàn Thành đi về Vọng Giang kia, vậy mà lại xuất hiện thuyền hoa.
Âm thanh mờ ám quen thuộc kia lần thứ hai vang lên.
Kết hợp với thảm trạng người sống bị coi như dê hai chân ở Ngọc Bàn Thành năm đó, sức sống hiện này không có chút nào khiến cho người ta cảm thấy phản cảm, trái lại làm cho người ta cảm thấy thổn thức.
Ngọc Bàn Thành nhanh chóng thức tỉnh, một bên là do Hứa Văn Tổ xử lý hữu hiệu.
Một trận binh đao giáng xuống giữa ngày đông, những kẻ thích sinh sự đã bị chỉnh đốn bảy tám phần, không còn sức lực dây dưa đấu tranh chính trị. Hứa mập mạp ổn định lại, tập trung vào dân sinh.
Hiện nay, ngoại thành Dĩnh Đô, đã không còn trông thấy nạn dân thành đàn, cơ bản đã trở về quê cũ.
Mặt còn lại, là do Tấn Đông phát triển, phục hồi như cũ cùng với mậu dịch bành trước, kéo Ngọc Bàn Thành phát triển.
Thương nhân chính là nước chảy, mà Phụng Tân thành bên đó, bầu không khí chuyên quyền kinh doanh của Hầu Phủ quá đậm đặc, cho dù hồng trướng cũng phân ra năm bảy loại nhưng chung quy không kiếm chác được nhiều.
Mà Ngọc Bàn Thành năm đó vang danh là khu tiêu tiền, đừng chỉ nhìn những chiếc thuyền hoa lác đác này, có độc một cô nương, hai tỳ nữ, một người chèo thuyền một người rót rượu, khách, nhiều nhất cũng được một hai. Nhưng khách của người ta ra giá cao, phía sau một chiếc thuyền hoa nho nhỏ, có thể liên lụy đến rất nhiều các khoản tiền thu vào.
Có điều, chuyện làm cho Trịnh Phàm bất ngờ chính là, khi đội ngũ của hắn đi qua Ngọc Bàn Thành, tướng quân canh giữ Ngọc Bàn Thành suất lĩnh một đám người dưới trướng đến tham kiến.
Mà vị tướng quân kia, ngạc nhiên thay lại là Nhiễm Dân!
Hắn, cuối cùng cũng có tiền đồ rồi.
Trong thời buổi loạn lạc chìm nổi này, cho dù Yến Hoàng đã đạp đổ quý tộc, nhưng dân chúng muốn thành danh vẫn cực kì khó khăn.
Về việc này, Trịnh Phàm không muốn xen vào làm gì.
Người ngồi ở vị trí cao, trông có vẻ thơm tho đấy, nhưng thực ra là do khoảng cách với ngươi quá xa, ghé sát vào xem, ai mà mông không dính phân?
Cho nên, Trịnh Hầu Gia chỉ phái một người thân vệ đi động viên một chút, lại nói bản thân phụng chỉ vào kinh, cần gấp rút lên đường, vì thế không thể ở lại Ngọc Bàn Thành thêm.
Có thể ta bẩn thỉu đến không nói nên lời, nhưng ta vẫn cứ thích kết bạn với người thành thực.
Đêm đó, trời có mưa nhỏ, đội ngũ sang sông, đóng trại nghỉ ngơi ở một bến đò trên tiểu trấn bờ Tây Vọng Giang.
Khiến cho Trịnh Phàm không ngờ tới chính là vừa mới ngồi xuống thảm, chuẩn bị uống chén sữa bò ấm áp Tứ Nương mang vào, đang định nghỉ ngơi thì nhận được thân vệ của mình truyền báo, Ngũ hoàng tử cầu kiến.
Cũng may hiện tại Trịnh Hầu Gia đã rèn luyện tâm cảnh rất tốt, sữa bò trong miệng vẫn nuốt được xuống, không bị phun ra ngoài.
Một đêm mưa, trên bến đò, Hầu Gia phụng chỉ vào kinh, mà trên dưới triều chính đều đang có một nhận thức ăn ý, lần này là việc quyết định nền tảng lập quốc.
Một hoàng tử bỗng nhiên cầu kiến, nhìn thế nào cũng cảm thấy có vấn đề, nghĩ thế nào cũng cảm thấy có vấn đề.
Đây là lưỡi câu thẳng sao? Lưỡi câu thẳng đến không thể thẳng hơn được nữa.
Nhưng Trịnh Phàm vẫn gặp, bùn vàng đã dính đũng quần rồi, không phải cái này thì cũng là cái kia, còn không bằng cứ gặp.
Sau đó, Ngũ Hoàng tử Cơ Thành Mân, mang theo vẻ mặt hậm hực như vừa mới ăn một miếng mướp đắng to.
Quân công hầu của Đại Yến gặp hoàng tử theo lý phải hành lễ, nhưng nếu ngươi không hành lễ, ngoài bệ hạ ra cũng không ai có thể trị tội ngươi.
Trịnh Phàm ngồi ngay ở đó, nhìn Ngũ hoàng tử.
- Trịnh Hầu Gia, bản vương không muốn đến đâu.
Trịnh Phàm lắc đầu nói:
- Vương gia, bản hầu trước giờ có hơi nhát gan, ngươi đừng hù dọa bản hầu.
- Ta không biết Hầu Gia ngươi sẽ thâu đêm sang sông, ta vốn đang thị sát đê sông mới xây dựng, vừa lúc bên đó có một chỗ sụt lún, lúc xế chiều dẫn một đám dân phu đắp lại, ta đây mới vừa ăn cơm xong Hầu Gia ngươi đã sang sông, thân vệ của ngươi trực tiếp bao vây dân phu của ta bên này. Ta không phải người ngu, trong lúc này ta lại đặc biệt ở đây chờ gặp Hầu Gia ngươi thì có mà đầu óc ta bị lừa đá rồi.
Trịnh Phàm tin vào lời giải thích này.
Bởi nếu như đây là cố ý, vậy thực sự là quá ngu rồi.
Mà coi như có muốn gặp mặt, trong tối, mọi người cũng là có phương thức giao lưu. Từ lúc Ngũ hoàng tử bắt đầu xử lý công việc đê điều ở Dĩnh Đô đến nay, ngày lễ ngày Tết, Hầu phủ đều chuẩn bị cho hắn một phần lễ vật, có thể nói, đôi bên vốn đã có liên hệ.
Nếu như nói, lúc này có tin tức từ Yến Kinh truyền đến, Yến Hoàng đột ngột băng hà, Thái Tử kế vị, đòn ra sức của Tiểu Lục Tử thất bại, bị Thái tử tiêu diệt.
Ừm.
Thời điểm ấy, Cơ Thành Mân hắn hiên ngang chạy đến trước mặt mình mới là chuẩn xác nhất.
Nhưng rõ ràng là Yến Hoàng vẫn đang gắng gượng, Yến Kinh bên đó cũng vẫn duy trì một thứ cân bằng.
Trong thư của Tiểu Lục Tử đã cho thấy thái độ, là con lừa hay con ngựa, đến Yến Kinh rồi tính, dù sao cũng dính dáng cả đến sự việc đó.
Trịnh Phàm đưa tay chọc chọc đầu mình, nói:
- Nhưng điện hạ này, hiện giờ đầu óc ngài rốt cuộc có bị lừa đá hay không đã không còn gì quan trọng nữa. Sau tối nay, mọi người sẽ đều cho rằng ngài có bị đá, tiện thể, khả năng cao còn sẽ hoài nghi có phải là bản hầu cũng đồng thời bị đá theo.
- Dù sao cũng không ảnh hưởng đến ta.
Trong lều trướng của Trịnh Phàm không có ghế, Tứ Nương muốn ngồi cũng là cùng Trịnh Phàm đồng thời ngồi trên thảm, Ngũ Hoàng tử bèn dứt khoát ngồi xuống mặt đất.
Lúc này, Trịnh Phàm mới có thể chăm chú đánh giá cẩn thận tình trạng hiện tại của Ngũ hoàng tử.
Ừm, vừa gầy vừa đen.
Chỉ có thể cảm khái, những người con này của Yến Hoàng, không một ai là kẻ tầm thường, đánh bóng thêm chút, sẽ là mỹ ngọc tỏa sáng.
- Được rồi, bản hầu sắp xếp cho điện hạ ngài một lều trướng, nghỉ ngơi rồi ngày mai tiễn ngươi về Dĩnh Đô.
- Ta không vội về Dĩnh Đô, ta còn phải lên thượng du thị sát thêm mấy ngày nữa. Khó khăn lắm thời tiết mới cho thời gian nghỉ ngơi lấy sức, dù sao cũng không thể để Vọng Giang lũ lụt một lần nữa.
- Bằng không, Tấn địa này, thêm cả Đại Yến ta cũng không được an ổn.
- Năm nay Yến Quốc ta còn hạn hán liên tục.
Thực tế năm nay mưa trên Tấn địa không ít hơn năm ngoái, nhưng nói thế nào đây, có lẽ là bởi năm ngoái phá đê trong lúc chinh phạt Sở, tương đương với được thêm một lần chặn không bằng thông, ngược lại dẫn đến năm nay áp lực nước trên Vọng Giang bỗng giảm xuống.
Đặt vào niên đại thái bình, không có quốc chiến làm cớ, ai dám phá đê trị thủy?
Cho nên, rất có thể trong thời gian hai ba năm sau đây, Tấn địa phải truyền máu cho Yến Quốc rồi.
- Điện hạ cực khổ.
Đây là lời nói thật lòng, không phải nịnh hót, Tấn địa, cũng chính là một mảnh này Dĩnh Đô nếu có thể phát triển trở lại, đối với Tấn đông, cũng là trợ lực rất lớn.
Trong tính toán của hai tên chiến lược gia mê tiền người mù và Cẩu Mạc Ly, khu vực Dĩnh Đô này cũng chính là khu vực hạch tâm truyền thống của Tư Đồ gia, sau này sẽ là thịt bên miệng Hầu Phủ.
Nếu không tạo phản, Tấn Đông có thể nhận được khoản tẩm bổ đến từ khu vực này, giao dịch mua bán, nhân khẩu lưu động sẽ càng phát triển.
Nếu thực sự có một ngày muốn tạo phản, kị binh từ phía Tây sang sông, trực tiếp có thể chiếm giữ địa phương giàu có này, coi như căn cứ tiền phương của mình.
- Trịnh Hầu Gia, ngươi nói đấy, dù sao ta cũng đã ngồi ở chỗ này rồi, ta cứ thẳng thắn nói lời dễ hiểu đi. Ngươi ủng hộ Thái Tử hay là ủng hộ Lục đệ?
Trịnh Phàm lắc đầu nói:
- Không phải bản hầu cố ý muốn qua loa với điện hạ, mà là trong lòng bản hầu, thực sự cũng không có khuynh hướng nào đặc biệt lớn.
- Ồ?
- Bản hầu chỉ hy vọng Đại Yến có thể ổn định và hòa bình lâu dài, bản hầu chỉ hy vọng trong tương lai mười năm, có thể suất lĩnh kị binh Đại Yến ta, diệt Sở đạp Càn, lập lại Chư Hạ.
Ngũ hoàng tử chăm chú nhìn Trịnh Phàm, cuối cùng gật đầu.
Hắn đứng lên, dường như định đi ra ngoài, đến lều trướng Trịnh Phàm bố trí cho hắn nghỉ ngơi. Nhưng đi tới chỗ rèm lại dừng bước, xoay người nhìn về phía Trịnh Phàm, hỏi:
- Trịnh Hầu Gia.
- Điện hạ còn có chuyện gì?
- Thực ra, ta rất sợ chết, thật đấy.
- Khéo quá phải không, bản hầu cũng rất sợ chết.
- Ha ha.
Ngũ Hoàng tử bật cười, sau đó đưa tay chỉ vào ngực mình, nói;
- Ta không có quá nhiều tâm tư về vị trí đó.
- Ngài tốt nhất là đừng có, nếu như ngay cả ngài cũng bắt đầu cảm thấy mình có thể có cơ hội, vậy, Đại Yến thực sự không biết đã loạn thành thế nào rồi.
- Phải, nhưng, Trịnh Hầu Gia, ta muốn xin ngài một điều bảo đảm.
- Điện hạ cứ việc nói.
- Nếu như thực sự đến một ngày nào đó, ta... ta hy vọng có thể đến Hầu Phủ của ngài, xin được che chở.
- Thân là tướng lĩnh Đại Yến, bảo vệ hoàng tộc Đại Yến ta là chuyện đương nhiên.
- Ngài biết mà, cô muốn, không phải là loại lời nói khách sáo này.
- Điện hạ.
- Hả?
- Bản hầu vẫn là không có cách nào đảm bảo, giống như Lục hoàng tử hắn hiện tại, cũng không cách nào đảm bảo ta sẽ chống đỡ hắn, sẽ đáng tin như vậy.
- Nhưng nếu như Lục tử ủy thác ở ngươi, ta biết, Hầu Gia ngươi nhất định sẽ không tiếc mọi thứ bảo vệ bằng được!
- Đây là đương nhiên.
- Thế ta thì sao? Điều ta xin, cũng chỉ là cái đó thôi.
- Điện hạ, hai ta rất thân nhau sao?
Ngũ Hoàng tử : “...”
Ngũ Hoàng tử có chút ngơ ngác, sau đó ngồi xổm xuống, hai tay ôm mặt.
Trịnh Phàm thấy thế, thở dài đi tới, đưa tay nhẹ nhàng vỗ vỗ vai Ngũ Hoàng tử, nói:
- Điện hạ, ngài chỉ cần đừng nghĩ tới tính toán phương diện nào đó nữa, ngài sẽ được an toàn. Xử lý thật tốt Vọng Giang, dân chúng ven bờ sẽ nhớ tới ân đức của ngài.