- Sau khi công trình trên sông được sửa chữa, về kinh, vào Công bộ, nhận được danh hào Ngũ Hiền Vương. Nơi nào có thiên tai, ngài lập tức đi chỗ đó. Đấy mới là bùa hộ mệnh ngài có thể tự mình khống chế một cách chân chính.
Cơ Thành Mân ngẩng đầu lên nhìn Trịnh Phàm, gật đầu nói:
- Lời này của Hầu gia thực sự là suy nghĩ cho ta, ta sẽ nghe theo.
- Vẫn là nói trắng ra đi, cái ghế kia, thực sự ngồi lên, có lẽ ban đầu sẽ mới mẻ, dần dần cũng trở thành khô khan vô vị. Thực sự có được danh hào Hiền Vương, sau này trong phim truyền hình, nữ chính cũng sẽ yêu đương với ngươi.
- Hầu Gia, xin hỏi phim truyền hình là thứ gì?
- Giống như kể chuyện, truyền thanh, kịch nói, là cách gọi của dã nhân.
- Ồ, thì ra là như vậy.
- Được rồi, vương gia đi nghỉ ngơi đi, ngày mai, ngài nên làm gì thì cứ làm đó. Có chút tự tin vào Đại Yến, cũng có chút tự tin vào bệ hạ, đối với mấy người huynh đệ kia của ngài, cũng tự tin lên.
- Thực ra, Bản Hầu thật sự rất yêu mến Đại Yến này. Bởi ở Đại Yến, kẻ biết làm việc, có thể làm việc chân chính, đều sẽ nhận được đãi ngộ tốt hơn. Mấy huynh đệ kia của ngài, không nói tới cái khác, lòng dạ đều là có đủ.
- Phải, ôi, được rồi, ta đi nghỉ ngơi. Hầu Gia, thuận buồm xuôi gió.
- Điện hạ cũng vậy.
Ngũ hoàng tử rời khỏi lều trướng.
Tứ Nương đi vào, trong tay lại bưng một chén sữa bò nóng hổi.
- Uống rồi.
Trịnh Phàm nói.
- Mới uống có một nửa, chủ thượng.
- Được rồi.
- Chủ thượng, có phải ngài cảm thấy nô gia quá phiền, cứ như mẫu thân ngày ngày ép con nhỏ uống sữa tươi?
Sau bề mặt, thực ra mọi người đều rất cởi mở, trong lời nói càng là không cần kiêng kị gì.
Trịnh Phàm lắc đầu, nói:
- Ta còn thực sự chưa từng được trải nghiệm cảm giác mỗi buổi sáng mẫu thân ép uống sữa tươi.
- Vậy chủ thượng ngài có muốn trải nghiệm một lần không?
Trịnh Hầu Gia nở nụ cười.
...
Sáng sớm hôm sau, đội ngũ lần thứ hai xuất phát.
Trịnh Hầu gia không thể nói là tươi cười rạng rỡ, nhưng có thể nhìn ra vẻ tràn đầy phấn khởi kia.
Đội ngũ không có ý định đi qu Dĩnh Đô, thực tế, ý trời đã tính được trước, nhất định là dư giả thời gian bù vào trên đường xảy ra chuyện ngoài ý muốn hoặc là những nhân tố khác gây trì hoãn.
Nhưng toà Dĩnh Đô này, thực sự là không cần phải đi vào nữa.
Thời gian dư giả, Trịnh Phàm muốn ở lại Lịch Thiên thành nhiều thêm một chút giao lưu với lão Điền.
Từ lúc lão Điền trở về Lịch Thiên thành, Trịnh Phàm và hắn lập tức mất liên hệ, căn cứ vào tình báo từ bên kia truyền đến, lão Điền còn chưa từng ra khỏi Hầu Phủ năm xưa.
Ngược lại Kiếm Thánh nói, ngày hôm đó khi cảnh giới của hắn tiến thêm một bước, từng mắt đối mắt với lão Điền.
Ban đầu Trịnh Phàm không tin, Kiếm Thánh cũng lười giải thích.
Sau đó vẫn là nhờ một câu mà người mù nói, lúc đó Kiếm Thánh đang ôm Thiên Thiên trong lồng ngực.
Có lẽ lão Điền từng hạ một vài cấm chế trên người Thiên Thiên, có thể cảm ứng được con trai của mình.
Mà Kiếm Thánh ôm Thiên Thiên, khả năng cao thực sự tồn tại một loại hô ứng từ nơi sâu xa.
Đương nhiên, đây là thứ các Luyện Khí sĩ am hiểu nhất, Luyện Khí sĩ không có sở trường đánh nhau, nhưng trên các phương diện khác trừ đánh nhau ra, bọn họ có vẻ cũng rất lành nghề.
Chẳng qua, điều này làm cho Trịnh Phàm lần thứ hai nghĩ đến lão Điền đã từng nói một câu: Hắn chỉ là biết chút ít phương thuật.
Được thôi được thôi, Trịnh Hầu Gia đã quá quen rồi.
Quen với từng người từng người cầm kịch bản của nhân vật chính ở xung quanh. Quen với cảm giác lạc lõng bản thân chỉ là một diễn viên quần chúng, hễ ra trận là sẽ được đếm số mũi tên cắm trên người A Minh.
Có điều, Trịnh Phàm không có ý định vào Dĩnh Đô, nhưng Hứa mập mạp ở Dĩnh Đô lại rất trọng tình.
Trong một căn đình dựng lên lâm thời, Hứa mập mạp bày sẵn rượu nước đồ nhắm, tính toán tự mình tiễn đưa Trịnh Hầu Gia.
Quan hệ của hai người thực ra rất khá.
Hứa Văn Tổ cảm thấy Trịnh Phàm người này, có bản lĩnh có năng lực biết làm người, hơn nữa còn chân thành!
Quan trọng nhất, Trịnh Phàm chính là phúc tinh trong số mệnh của mình!
Đáng tiếc, hắn không biết một điều, năm đó sau khi Trịnh Phàm quen biết Sa Thác Khuyết Thạch, chính là hắn để Sa Thác Khuyết Thạch đặc biệt nhảy vào giữa đội ngũ, nhấc cái xe ngựa vốn có vị trí của Hứa Văn Tổ lên, ném về phía miếu thờ Trấn Bắc Hầu Phủ, trực tiếp đập nát be nát bét.
Hiện tại, mảnh đất màu mỡ trước cửa Hầu Phủ kia hẳn đã mọc ra mấy đoá hoa rồi.
Nhưng những thứ này đều là chuyện đã qua, chuyện cũ không thể truy cứu, cứ quên đi.
Trịnh Phàm từ trên Tỳ Hưu nhảy xuống, bước nhanh về phía đình.
Hứa Văn Tổ cũng đứng dậy, bước nhanh ra ngoài đình.
- Hứa đại ca!
- Trịnh lão đệ!
Hai người nhanh chóng tay nắm trong tay, sâu sắc thể hiện cái gì gọi là nghĩa tình huynh đệ cùng chung hoạn nạn.
A Minh phía sau yên lặng uống một hớp máu, trông thấy cảnh này, tự nhủ:
- Khá quen.
Phiền Lực sau lưng mở miệng nói:
- Nhị ca, Tam đệ.
A Minh gật gù:
- Có hương vị kia rồi đấy.
Phiền Lực được cổ vũ, lại nói:
- Thừa tướng, Hoàng thúc.
Ai là thừa tướng?
A Minh không hỏi vì đã rõ ràng.