Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 1614: QUA ĐỜI

Hứa Văn Tổ kéo tay Trịnh Phàm, dẫn hắn đi vào đình.

Trong đình, một cái bàn ba cái ghế.

Trịnh Phàm ngồi xuống rồi hỏi:

- Còn có ai?

- Vốn là Tôn Thái Phó cũng muốn tới đây tiễn lão đệ ngươi, kết quả sáng sớm lúc rời giường, người nhà hắn tới đưa tin nói đêm qua Tôn Thái Phó đột ngột nhiễm phong hàn, hôm nay thực sự là không ra được cửa.

- À, hoá ra là như vậy. Tôn Thái Phó tuổi tác đã cao, đương nhiên phải cẩn thận giữ gìn thân thể.

Đối với Tôn Hữu Đạo người này, thực ra Trịnh Phàm rất có thiện cảm. Không chỉ là bởi cuối cùng ông lão ấy dẫn theo cả nhà họ Tôn lên thuyền của hắn. Mà là bởi lão nhân này suốt cả sự nghiệp và gia nghiệp đều không thẹn với lương tâm. Làm việc giỏi giang, làm người cũng tỉ mỉ, hào sảng.

- Thân thể Tôn Thái Phó ta thấy vẫn ổn. Nói thật, có hắn ở Dĩnh Đô, trong lòng ca ca ta mới có thể yên tâm chút, hắn là một người thẳng thắn.

Trịnh Phàm lắc đầu, nói:

- Không giống nhau, Tôn Thái Phó dù sao cũng lớn tuổi rồi, vấn đề thân thể, tuyệt không được xem nhẹ. Con người luôn là như vậy, tuổi tác đến một giai đoạn nào đó rất dễ không cẩn thận...

Trịnh Phàm vốn định mượn đề tài này để khuyên bảo Hứa mập mạp nên ăn ít thịt đi chút, đỡ mắc phải tam cao.

Tuy nói đàn ông thời đại này lấy mập làm tượng trưng cho sự phú quý, nhưng vấn đề là mập rất dễ dẫn đến sự cố.

Nhưng Trịnh Hầu Gia bên này lời còn chưa nói hết đã nhìn thấy một tên kị sĩ từ Dĩnh Đô cưỡi khoái mã đến, sau khi tung người xuống ngựa liền bước nhanh quỳ sát ở bên ngoài đình:

- Tham kiến đại nhân, tham kiến Hầu gia.

Hứa Văn Tổ đặt xuống chén rượu, hỏi;

- Hoang mang hoảng loạn, đã xảy ra chuyện gì rồi?

- Đại nhân, người nhà họ Tôn vừa truyền đến tin tức, nói, Tôn Thái Phó, đi rồi.

Hí...

Hứa Văn Tổ đột nhiên trợn mắt về phía Trịnh Phàm.

Trịnh Phàm: “...”

- Trịnh lão đệ, chuyện này...

Trịnh Phàm theo bản năng quay đầu lại, hôm nay không dẫn Lương Trình theo ra ngoài rồi.

Sau đó, Trịnh Hầu Gia đứng lên, nói:

- Lão ca, ta vẫn phải vào Dĩnh Đô một chuyến thôi, đến thắp cho lão thái phó một nén hương.

Bởi Tôn Thái Phó đột ngột qua đời, làm cho Trịnh Hầu Gia vốn không có ý định vào Dĩnh Đô không thể không quẹo vào Dĩnh Đô.

Chỉ có điều làn này không giống lần trước.

Lần trước là tăng tốc hết sức có thể, trên một chừng mực nhất định, xem như là được “quần chúng chờ đợi” và “mong ngóng dõi theo”.

Lần này, chỉ dẫn theo hai người Kiếm Thánh và Trần Đại Hiệp, đến thân binh hộ vệ cũng không mang, Tỳ Hưu cũng không cưỡi, trực tiếp đi theo Hứa Văn Tổ cưỡi Tỳ Thú cùng với các hộ vệ của hắn đồng thời vào thành.

Dinh thự nhà họ Tôn, Trịnh Phàm đã quen cửa quen nẻo.

Lúc này, hai bên cửa phủ đã có gia đinh hông quấn vải trắng vai cột lưới đen đang treo đèn lồng trắng lên.

Bên ngoài cũng có không ít quản sự của gia đình giàu có đang ở đây tìm hiểu tin tức.

Dẫu sau việc tang ma chính thức còn chưa bắt đầu. Vào lúc này cũng chỉ người có quan hệ cực kì thân cận mới có thể vào xem sao, lấy danh nghĩa “người trong nhà” hỗ trợ đồng thời lo liệu trù bị tang sự.

Hứa Văn Tổ buông mình nhảy xuống khỏi Tỳ Thú, vóc người của hắn quá mức nổi bật cũng quá mức dễ thấy.

Một đám gia đinh ở cửa lập tức quỳ phục xuống, một người quản sự thì quỳ sát trước mặt Hứa Văn Tổ, khi hắn đang chuẩn bị mở miệng, lại nhìn thấy nam tử không mặc huyền giáp, chỉ mang một thân cẩm y màu đen đứng sau lưng Hứa Văn Tổ, miệng lần thứ hai há hốc.

Hắn nhận ra Bình Tây Hầu gia, cho nên có chút đột nhiên không kịp chuẩn bị.

- Đi ra đi ra!

Hứa Văn Tổ trực tiếp đẩy người quản sự này ra, đi vào, Trịnh Phàm cũng theo sát phía sau.

Bên trong tòa phủ đệ, bọn hạ nhân đều đang chuẩn bị lo việc tang ma, Hứa Văn Tổ cùng Trịnh Phàm đi thẳng vào sân sau.

Còn chưa đến sân sau, đã nghe thấy bên trong truyền đến tiếng khóc.

Là tiếng khóc của Tôn Lương.

- Cha ơi... Cha ơi...

Từng tiếng kêu gào.

Không tính là cảm động, chỉ có thể tính là rên rỉ, từ ngữ cũng không phong phú, càng không liên quan gì đến trầm bổng du dương. Nhưng cũng có thể khiến cho người ta cảm nhận được sự đau thương của hắn lúc này.

Lão nhị Tôn gia thực tế bản lĩnh rất bình thường, chỉ là một Chuyển Vận Sứ quan sai của Dĩnh Đô. Nếu không có cha hắn ở sau lưng giúp đỡ, có lẽ trong cuộc chiến phạt Sở, đã vì hậu cần chậm trễ mà bị Tĩnh Nam Vương trực tiếp chém thủ cấp răn đe rồi

Nhưng Tôn Lương có một ưu điểm, chính là hắn ổn định.

Bên trong chúng sinh, kẻ tự cho là thông minh nhiều không đếm xuể. Người tự biết mình thiếu sót, rất ít.

Tôn Lương thuộc về số ít đó.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!