Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 1615: SẮP XẾP?

Hứa Văn Tổ đi tới, nhóm họ hàng Tôn gia có chút ngạc nhiên, có chút hoảng hốt. Nhưng sau khi có người dẫn đầu, tất cả cùng quỳ xuống hành lễ với Hứa Văn Tổ.

Tôn Lương cũng quay đầu, trên mặt nước mắt nước mũi đầm đìa.

- Hứa đại nhân... Hứa đại nhân.

Tôn Lương lảo đảo đứng dậy chuẩn bị hành lễ, lại bị Hứa Văn Tổ cưỡng ép đỡ lên.

Bên trong, linh đường vừa mới bố trí bước đầu, có một chiếc quan tài.

Theo quy cách của Tôn gia, Tôn Hữu Đạo đương nhiên đã chuẩn bị cho bản thân những thứ này từ lâu rồi. Một khi người mất là có thể trực tiếp nằm vào, không bị trì hoãn chuyển nhà chút nào.

- Nén bi thương.

Hứa Văn Tổ an ủi.

Tôn Lương gật đầu, hai tay nắm chặt lấy tay Hứa Văn Tổ.

Sau đó, hắn nhìn về phía người đứng sau lưng Hứa Văn Tổ.

Thân thể hơi run lên, lại lập tức quỳ phục xuống hành lễ với Trịnh Phàm.

Trịnh Phàm cũng đưa tay đỡ hắn lên, nói:

- Hương đài còn chưa dựng lên, chuyện dâng hương đáp lễ cũng không vội vã nhất thời. Ở đây quá ầm ĩ, để những người này tạm thời lui xuống dưới trước đi, bản hầu muốn cùng ngươi, cùng Thái Phó ở riêng một lát.

Đây là một yêu cầu rất không có tình người. Lo việc tang ma ban đầu đương nhiên là ầm ĩ lộn xộn, nhưng ai dám thực sự ghét bỏ cái huyên náo này?

Thế nhưng cố tình thân phận của Bình Tây Hầu Gia không tầm thường. Hắn, trên một chừng mực nào đó, là đại diện cho phép tắc.

Mà Tôn gia sau khi mất đi Tôn Hữu Đạo, gia môn đã thấp xuống rất nhiều rất nhiều, không đủ tư cách cãi lại và tranh chấp từ lâu rồi.

Nói theo cách khác, trước đó tuy rằng Tôn Thái Phó đã lui lại, không để tâm chuyện triều chính nữa, nhưng chỉ cần hắn còn sống sót, cho dù nằm trên giường bệnh rơi vào hôn mê, danh tiếng của Tôn gia thực tế vẫn tồn tại.

Tình hương hoả với triều đình Yến Quốc, với dân chúng Tấn địa, với quan chức quyền quý Dĩnh Đô duy trì trên người một mình Tôn Thái Phó, vẫn tồn tại.

Nhưng người đi trà lạnh.

Không thể nói trong khoảnh khắc tất cả cùng biến mất không còn gì, song chung quy là chẳng được như xưa.

Tôn Lương lập tức hạ lệnh cho họ hàng của mình và người hầu trong nhà đều lui xuống. Rất nhanh, linh đường này đã yên tĩnh lại, có điều bản thân Tôn Lương cũng tạm rời khỏi chốc lát, đi chỉnh trang lại một hồi.

Đây là quy củ tiếp khách, cũng là quy củ lo việc tang ma. Lúc trước do cha mình vừa mới qua đời, cộng thêm tang lễ chính thức còn chưa bắt đầu, cho nên hắn có thể bộc lộ chân tình khóc lên. Nhưng đến khi khách khứa đã tới cửa chia buồn, thân là chủ nhà, thân là hiếu tử, đương nhiên cần phải tiếp đón và đáp lễ một cách trịnh trọng.

Lúc này, trước linh đường, thực tế còn lại Hứa Văn Tổ, Trịnh Phàm cùng với Kiếm Thánh đứng ở nơi xa hơn một chút.

Hứa Văn Tổ hít sâu một hơi, khóe mắt có nước mắt, đồng thời, thân thể hơi chao đảo.

Trịnh Phàm vươn tay nắm lấy tay Hứa Văn Tổ.

Ánh mắt Hứa Văn Tổ ngưng lại rồi thoáng nhìn linh đường bên trong, bàn tay liên tục dùng sức hai lần.

Đây là do ngươi sắp xếp?

Là ngươi sai người đi diệt trừ Tôn Hữu Đạo?

Không thể không nói, Hứa mập mạp có cùng một dạng bệnh trạng với Mao Minh Tài Thái Thú Dĩnh Đô đời trước, tất cả đều là di chứng do bị Bình Tây Hầu nắm trong lòng bàn tay.

Bằng không, ngươi khó mà giải thích chuyện này.

Trịnh Phàm ngươi hôm nay muốn đi qua Dĩnh Đô, Tôn Hữu Đạo hắn bỗng nhiên vui vẻ lên, người lập tức qua đời?

Trịnh Phàm khẽ lắc đầu.

Chuyện này, thực sự chẳng có một xu quan hệ nào với hắn và Hầu Phủ.

Hứa Văn Tổ nghiêm túc nhìn Trịnh Phàm, cuối cùng, thở một hơi dài nhẹ nhõm.

Một lát sau, Tôn Lương trở về, Hứa Văn Tổ chủ động đi tới, nói:

- Bản quan sẽ viết tấu thư lên triều đình, mặt khác, ban ngành lo việc tang ma, để bản quan chịu trách nhiệm.

Đây là ân điển, cũng là vinh quang.

Bình thường chỉ có túc lão chân chính qua đời, triều đình mới đặc ý cắt cử đại quan đến lĩnh trách nhiệm lo việc tang ma.

Dĩnh Đô cách Yến Kinh quá xa, đợi sổ con đi lên rồi được phê chuẩn trở lại, căn bản là không kịp, Hứa Văn Tổ đây xem như tiền trảm hậu tấu, nhưng kì thực cũng là trước một bước thay mặt triều đình thừa nhận công lao một đời của Tôn Hữu Đạo.

Toàn bộ Dĩnh Đô, người có địa vị tối cao chính là Thái Thú Hứa Văn Tổ, hắn nhắc tới ban ngành lo việc tang ma, chính là quy cách cao nhất.

Sau đó, triều đình bên kia sẽ ban xuống ân vinh, tứ cho Tôn Thái Phó một phần thể diện, đồng thời, sẽ cho Tôn Lương thăng quan tiến tước.

Đương nhiên, Tôn Hữu Đạo thân là bề tôi hai triều, thực tế, điều khiến Tôn gia lo lắng nhất chính là tiếng tăm sau lưng, nhưng Tôn Lương đời kế tiếp của Tôn gia lại chẳng có năng lực chèo chống, thể diện cùng ai vinh của gia phụ, chỉ có thể dựa vào người ngoài hỗ trợ giành lấy thôi.

- Đa tạ Đại nhân!

Cũng bởi vậy, Tôn Lương lùi về sau ba bước, cực kỳ cung kính trang trọng dập đầu ba cái trước Hứa Văn Tổ.

Thân là người làm con, theo lý nên như vậy.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!