Hứa Văn Tổ dịch nửa người sang bên, chịu một nửa lễ. Sau đó vỗ vỗ vai Tôn Lương, trước hết phải về Thái Thú phủ, ngày mai, hắn sẽ đến một lần nữa.
Cửa linh đường, chỉ còn lại Trịnh Phàm cùng Tôn Lương.
- Lương thay phụ thân cảm tạ Hầu gia.
Tôn Lương đứng dậy xong, lần thứ hai dập đầu trước Trịnh Phàm.
Vì trên người mang hoàng mệnh, phải đến kinh thành, đây là chuyện mọi người đều đã biết. Cộng thêm lúc trước cũng xác định sẽ không vào Dĩnh Đô, bây giờ người ta lại đến, nhất định là vì cha mình. Cái này cũng là ân đức.
- Đứng lên đi.
Trịnh Phàm nhấc tay, tự mình chủ động đi vào linh đường.
Tôn Lương đứng dậy, đi theo phía sau.
Di thể của Tôn Hữu Đạo nằm trong quan tài, đã được chỉnh trang qua.
Mặc trên mình là quan phục do triều đình Đại Yến ban xuống sau khi hắn được phong Thái Phó.
- Trang phục có thể đổi, đổi thành quan phục Đại Thành quốc. Trước kia ở Thạch Sơn, ta trông thấy bên trong lăng tẩm của Đại Hành Hoàng Đế có một chỗ được để trống ra. Có người nói là đặc biệt giữ lại vì Thái Phó. Đây là một đoạn giai thoại quân thần, nên tác thành.
Mặt mũi Tôn Lương đại hỉ, lập tức trịnh trọng hành lễ với Trịnh Phàm một lần nữa.
Câu nói này, chỉ có thể do Trịnh Phàm nói, chỉ thị này, cũng chỉ có thể do Trịnh Phàm ban ra.
Bởi hắn là Đại Yến quân công hầu, sự tồn tại siêu phẩm.
Thậm chí ngay cả Hứa Văn Tổ, cũng không thể truyền đạt yêu cầu tác thành này.
Trịnh Phàm không nhìn Tôn Lương, mà là tiến đến bên quan tài, một tay đặt ở mép quan tài.
Mùa đông trước lúc gặp được Tôn Hữu Đạo, Tôn Hữu Đạo còn rất có tinh thần. Hiện tại người vừa đi, thật đúng là mang theo cả tinh thần đi rồi.
Lão nhân gầy gò đến không nói nên lời, có chút ý tứ da bọc xương.
- Có rượu không?
Trịnh Phàm hỏi:
- Muốn uống với Thái phó thêm một chén.
- Hầu gia đợi chút.
Tôn Lương lại xoay người rời đi.
Trịnh Phàm tựa vào thành quan tài, tiếp tục nhìn lão nhân nằm bên trong.
Lúc này, hắn có một cảm giác, dường như lão nhân sau một khắc nữa sẽ lại ngồi dậy, cùng mình nói đùa mấy câu.
Thực ra, Trịnh Phàm và Tôn Hữu Đạo không có giao tình sâu đậm gì.
Nhưng có thời điểm chỉ là anh hùng cảm thấy tiếc anh hùng.
Hơn nữa, lão nhân rời đi, cũng đánh dấu năm đó Đại Thành quốc bị đánh tới cái đinh quan tài cuối cùng.
Lão nhân nổi danh rất muộn, nhưng lại vào thời điểm vừa vặn nhất, đụng độ Tư Đồ Lôi.
Từ mật phủ của Tư Đồ Lôi rồi tới Trấn Nam Quan, hắn từng bước một phụ tá Tư Đồ Lôi làm nên đế nghiệp một đời.
Trên thực tế, năm đó Trịnh Phàm là người trong quân trong cuộc, tuy rằng giữa cuộc chiến Tam Quốc kia, hắn xuôi Nam xuống Càn Quốc mà không đánh vào Tấn địa, nhưng hắn có thể cảm nhận được rõ ràng cao tầng của Yến Quốc gọi cách khác là lão Điền, thái độ với Tư Đồ Gia, tuyệt không giống như đối với Hách Liên, Văn Nhân.
Đối với Hách Liên gia và Văn Nhân gia, thật sự là không lọt mắt, bọn họ nếu còn dám chủ động khiêu khích.
Được, vậy thì trực tiếp đánh chết các ngươi, diệt đến đường cùng!
Mà đối với Tư Đồ Gia, ngươi có thể lý giải thành lúc đó Đại Yến vừa trải qua một trận đại chiến, hao tổn rất lớn, cẩn hoà hoãn chút. Nhưng tại đây liên tưởng đến ngày sau phạt Sở, tình huống quốc khốn dân mệt cỡ nào mạnh mẽ thôi thúc, là có thể biết được, cao tầng Yến Quốc vào lúc này thực sự không cho là mình không đánh được xuống.
Thuần túy là bởi vì, Tư Đồ gia dưới sự dẫn sắt của Tư Đồ Lôi, không giống với hai nhà khác trong Tam Tấn.
Muốn nắm bắt dư uy tiêu diệt Nhị Tấn, một lần thuận thế tiêu diệt Tư Đồ Gia, độ khó sẽ rất lớn.
Xét cho cùng, có thể khiến cho đối thủ để mắt, chỉ có thực lực của bản thân ngươi.
Mà sau mấy trận đại chiến, khu vực Dĩnh Đô này, đã cung cấp hậu cần chống đỡ cho quân đội Đại Yến quá nhiều quá nhiều, đây là... nguồn gốc.
Tôn Hữu Đạo năm đó, đã giúp Tư Đồ Lôi thành lập quốc gia hùng mạnh nhất trong lịch sử “Thành Quốc”.
Chỉ tiếc, nó sụp đổ một cách quá mức đột nhiên.
Tạo hóa trêu người, thiên ý như vậy.
Chỉ là, những cái này cũng không phải chỗ làm cho Trịnh Phàm tiếc anh hùng, dẫu sao, trụ cột Sở Quốc hắn cũng gián tiếp hoặc trực tiếp chém mất hai rồi. Cái gọi là rường cột quốc gia, nhìn nhiều rồi, giết nhiều rồi cũng không thấy có gì đáng ngạc nhiên nữa.
Tôn Hữu Đạo lui về, đúng chất vung ống tay áo, buông xuống chấp niệm, lựa chọn kết cục lý trí nhất, lựa chọn hồi kết không thẹn với lương tâm, mới là điều Trịnh Phàm thưởng thức nhất, đồng thời cộng hưởng nhất.
Trên một chừng mực nào đó, cũng thực sự phù hợp với ý tưởng cùng lắm thì không sống cuộc sống này nữa, sau khi tiêu xài sạch sẽ gia sản sẽ đi mở khách điếm của Trịnh Hầu Gia.
Con người đời này, từng nắm giữ càng nhiều, cuối cùng lúc muốn buông xuống sẽ càng khó.
Giây lát, bên ngoài lại truyền tới tiếng gào khóc.
Một hạ nhân bưng bầu rượu cùng chén rượu đi vào, viền mắt ửng hồng, cố nén muốn khóc.
- Có chuyện gì?
Trịnh Phàm hỏi.
Tôn Lương đâu?
- Bẩm Hầu Gia, lão phu nhân đã đi theo lão gia, thiếu gia đến xem lão phu nhân rồi.
Lão phu nhân, cũng chính là người lão thiếp kia của Tôn Hữu Đạo.
Tôn Hữu Đạo qua đời, sau khi nàng giúp hắn sắp xếp ổn di thể thì tự sát theo.
Trước khi đi, có nói với người trong nhà ở bên cạnh một câu:
- Một mình lão gia ở dưới đó không được đâu, ta phải xuống hầu hạ.
Đây là tuẫn, hơn nữa không phải ép tuẫn, là cam tâm tình nguyện đi theo.
Nguyên nhân rất đơn giản, do Tôn Lương không có cái quyết đoán và dũng khí để làm chuyện như ép tuẫn đó.