Cũng không lâu lắm, Tôn Lương trở về, hắn vừa khóc, nhưng lúc đi vào linh đường nhìn về phía Trịnh Phàm, lại mạnh mẽ ép ra ý cười.
Dựa theo bầu không khí hiện thời, trượng phu qua đời, thê tử chủ động tuẫn theo, đây là chuyện rất có mặt mũi, mang ý nghĩa gia phong rất tốt, nhà có lễ nghi.
Nhưng Tôn Lương cười cười lại đưa tay che mắt, khóc lên.
Mẹ đẻ hắn đã đi trước, vị lão thiếp kia, kỳ thực tương đương với mẹ của hắn.
- Hầu gia, xin cáo lỗi.
- Không có gì, ngươi khóc đi.
Tôn Lương dứt khoát ngồi bệt trên mặt đất, lại bắt đầu kêu khóc lên.
Trong vòng một ngày, mất đi hai người thân, còn là chí thân, hắn thực sự không chịu được, cũng chỉ có kiểu kêu khóc này, mới có thể giúp cho đau thương trong lòng hắn phát tiết ra một hai phần.
Trịnh Phàm rót chén rượu, đặt ở trên nắp quan tài, sau đó, lại rót cho mình một chén, nói:
- Ngươi là một người thông minh, Cẩu Mạc Ly cũng từng nói, ngươi là một người thông minh tuyệt đỉnh.
Trịnh Phàm uống hết chén này.
Không thêm rượu nữa mà tiếp tục trầm mặc.
Tôn Lương thì tiếp tục kêu khóc.
Kiếm Thánh đứng ở bên ngoài, đứng hồi lâu, cuối cùng, vẫn là đi vào.
Sau khi viếng di thể Tôn Hữu Đạo, Kiếm Thánh nâng kiếm, hành lễ.
Tiếp đó, lại lui ra.
Tôn Lương thấy thế, vội vàng quy củ quỳ thẳng, đáp lễ Kiếm Thánh.
Lúc này, bên ngoài có người tới báo.
Tôn Lương đứng dậy, lần thứ hai rời đi.
Hắn là người con có hiếu, cộng thêm Bình Tây Hầu gia cũng ở đây.
Hắn đã bận bịu thật lại phải bận bịu thêm.
Giây lát, Tôn Lương đã trở về, nói với Trịnh Phàm:
- Hầu gia, người trong vương phủ đến cầu kiến.
- Gặp bản hầu?
- Vâng, Thành Thân Vương Gia muốn xin Hầu gia giải lệnh cấm túc, để hắn có thể qua đây tế bái gia phụ.
Từ lần trước, sau khi bàn tay trái bàn tay phải đều bị ăn đánh nặng, toà Vương phủ kia thấy thực sự trở nên an phận.
Trịnh Phàm gật gật đầu.
- Đa tạ Hầu gia.
Tôn Lương lại đứng dậy, đi ra ngoài truyền lời.
Sau đó, Tôn Lương lại trở về, trán của hắn, đã đang toát mồ hôi, là đổ mồ hôi hột.
Đả kích tinh thần, cộng thêm luân phiên bôn ba phủ đệ, thực sự có chút không chịu nổi.
Sau đó, Tôn Lương lại quỳ ở đấy.
Trịnh Phàm vẫn đứng dựa vào quan tài.
Kiếm Thánh thì đi ra ngoài từ lâu rồi.
Cho nên, trong linh đường, một người đứng, một người quỳ, một người nằm.
Trịnh Phàm không nói lời nào, Tôn Lương cũng không nói lời nào, vị đang nằm ở trong quan tài kia, càng không thể nói chuyện.
Nhưng ở bên tai Trịnh Phàm, lại như nghe thấy Tôn Hữu Đạo đang không ngừng cằn nhằn, cằn nhằn liên miên.
- Cha ngươi, thật sự là phiền phức.
Trịnh Phàm mở miệng nói.
Tôn Lương: “A.”
- Chưa từng thấy cha ngươi phiền như thế bao giờ, thật đấy.
Trịnh Phàm lại nói.
Tôn Lương: “A.”
Lời này, Tôn Lương thật không dám nhận.
Phản bác sao?
Không dám.
Đúng, Tôn Lương hắn hèn nhát, chính hắn cũng hiểu rõ mình hèn nhát.
Cho nên hắn không dám đáp trả Bình Tây Hầu Gia “nói năng điên cuồng” ở trước linh đường của cha mình bất kì điều gì.
Nhưng Trịnh Hầu gia lại vẫn đang ngoáy lỗ tai của mình, vẻ mặt thiếu kiên nhẫn.
Đây không phải Trịnh Phàm đang giả thần giả quỷ.
Mà là hắn thực sự nghe thấy Tôn Thái Phó đang không ngừng nói chuyện.
Đây mới thực sự là người thông minh, vô thanh thắng hữu thanh.
- Được rồi được rồi, bản hầu biết rồi, biết rồi.
Tôn Lương: “...”
Tôn Lương ngơ ngơ ngác ngác.
Chẳng lẽ, Trịnh Hầu gia thật sự có khả năng giao tiếp với quỷ thần?
Có lẽ do mới vừa mất đi cha mẹ, tâm thần có chút hoảng hốt, cũng có lẽ do từng bị Trịnh Hầu gia suất binh xông vào gia tộc dọa vỡ mật, lại có lẽ do bản thân đầu óc hắn thực sự có chút ngốc, vậy mà mở miệng hỏi:
- Hầu gia, phụ thân ta nói gì?
Trịnh Hầu gia thở dài, đáp:
- Ca ngươi đâu?
- Bẩm Hầu Gia, gia huynh vẫn bị giam giữ trong phòng ở nội viện, phụ thân hạ xuống mệnh lệnh bắt buộc đời này không được ra ngoài.
Mệnh lệnh này lúc trước được tuyên bố ngay trước mặt Trịnh Hầu gia.
Trịnh Phàm gật đầu, nói:
- Ông lão đi rồi, để ca ngươi ra dập đầu trước ông lão một cái đi, làm tròn bổn phận con cái.
- Chuyện này...
Tôn Lương lập tức mừng rỡ, lại một lần dập đầu với Trịnh Phàm, nói:
- Đa tạ Hầu gia khai ân, đa tạ Hầu gia khai ân, Lương sẽ đi gọi gia huynh ngay!
Tôn Lương từ trước tới nay đều rõ ràng, ca ca Tôn Anh mới thật sự là người trí tuệ, kế thừa y bát của phụ thân, bản thân hắn, chỉ là phần phụ, nhưng hắn chưa bao giờ đố kỵ hay bất mãn.
Trước mắt, hắn là thực lòng vui cho ca ca.
Phụ thân ra lệnh, Tôn gia không ai dám vi phạm, nhưng, có mệnh lệnh của Bình Tây Hầu thì được.
Không bao lâu, Tôn Lương đã cõng Tôn Anh áo vải để tang lại đây.
Bởi Trịnh Phàm lúc trước đã nói muốn yên tĩnh, cho nên không để người hầu nâng vào.
Sau khi đặt ca ca trên mặt đất, Tôn Lương cũng thẳng thắn đặt mông ngồi xuống, từng ngụm từng ngụm thở hổn hển, môi khô nẻ, sắc mặt trắng bệch.
- Cha... cha...