Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 1618: OÁN HẬN HAY KHÔNG?

Tôn Anh vươn hai tay về phía trước, nhìn chiếc quan tài bên trong linh đường kia khóc rống gào to.

Hắn chưa bao giờ oán giận phụ thân vì đã nhốt mình lại, hắn rất rõ ràng, vì chuyện của mình, phụ thân phải trả giá cái gì, là một đời thanh danh!

Phụ thân vốn có thể lấy tư thái di thần Đại Thành quốc, hoàn toàn rời xa vòng sóng gió. Cuối đời lại vì mình mà lên thuyền Bình Tây Hầu.

Trịnh Phàm nở nụ cười, nghiêng đầu sang, nhìn Tôn Hữu Đạo trong quan tài. Đồng thời đưa tay chỉ về phía Tôn Anh quỳ mọp ở bên dưới, nói:

- Lần này ngươi hài lòng chưa, con trai của ngươi, ta thả ra cho ngươi rồi đó.

Tôn Lương trợn mắt há miệng, Tôn Anh thì tiếp tục gào khóc, đấm ngực không thôi, rõ ràng, hắn đã sớm đoán được.

- Tôn Anh.

Trịnh Phàm gọi.

Tôn Anh đột nhiên cắn môi im bặt, môi chảy máu, sau đó, dập đầu xuống, áp trán trên nền gạch xanh

- Có Anh...

- Bản hầu có thể tin tưởng ngươi không?

Tôn Anh lập tức ngẩng đầu lên, nhìn Trịnh Phàm, nói:

- Đời này Anh sẽ không bao giờ phản bội Hầu gia.

Bởi mạng này của hắn, phần tiền đồ vốn đã bị chặt đứt này của hắn, là nhờ cha hắn, dùng mạng đổi lấy!

Tôn Hữu Đạo sớm không chết, muộn không chết, cứ phải chờ ngày Trịnh Phàm qua Dĩnh Đô mới chết.

Đây là trùng hợp ư?

Tin đây là trùng hợp mới thực sự là gặp quỷ!

Nếu hắn đã nửa bước không bước nổi, thoi thóp hơi tàn thật, tại sao lại yêu cầu Hứa Văn Tổ chừa ra cho mình một cái ghế ở trong đình?

Cho nên, Trịnh Hầu gia đứng ở bên quan tài một lúc,

Truyền vào tai, tất cả đều là lời Tôn Hữu Đạo đã chết đang không ngừng cằn nhằn lải nhải.

Hắn nói, đứa con thứ hai ngu dốt này của mình không chèo chống nổi cái nhà này.

Hắn nói, đứa con trưởng tàn tật này của hắn, vốn đã bất hạnh, lại bị giam giữ một đời nữa, hắn không nỡ lòng nào.

Hắn nói, Tôn gia của hắn, chỉ có con trai lớn này giống mình nhất, có mưu lược có tâm cơ, dùng được.

Hắn còn nói, thế gian này, ngoài Trịnh Hầu gia ngài ra, không ai dám dùng hắn đâu.

Hầu gia, hay là ngươi dùng hắn đi, hay là ngươi dùng hắn đi.

Ngươi không dùng, lão hủ ta sẽ chết cho ngươi xem!

À, ta suýt chút nữa quên mất, ta chết rồi.

Ta cũng đã chết rồi.

Ta đã chết trước làm gương rồi!

Cái gì gọi là người thông minh.

Nửa đời trước phụ trợ đế vương lập ra triều đại.

Tuổi thượng thọ giúp con trai thứ vực dậy gia tộc.

Gần đất xa trời, hắn - có lẽ không qua được mùa đông này - còn có thể lại vì trưởng tử cầu một phần tiền đồ.

Dẫu sao sống chẳng được lâu không bằng xin một cái chết đáng giá.

Hắn chết, khiến Trịnh Phàm không thể không đề bạt Tôn Anh, mà còn giúp Trịnh Phàm xác định sự trung thành của Tôn Anh.

Nếu như Tôn Anh không trung thành thì coi như để cho phụ thân hắn chết vô ích rồi. Có bộ gông xiềng này, Bình Tây Hầu Gia sử dụng trưởng tử của mình, mới có thể sử dụng một cách yên tâm. Trưởng tử của mình mới được thi triển tài hoa ở mức độ lớn nhất.

Ôi, chỉ có thể than một câu: Đáng thương thay tấm lòng cha mẹ trong thiên hạ.

Trịnh Phàm vươn tay, nói:

- Hương.

Tôn Lương hồn vía đã lên mây như vừa tỉnh giấc chiêm bao, lập tức đứng dậy, dâng hương đến tay Trịnh Phàm, mặt khác còn đặt một cái lư hương lên bàn thờ trước mặt.

Trịnh Phàm đốt hương trên lửa nến, đi tới ngay phía trước bàn thờ, đối diện cỗ quan tài kia.

Trong làn hương nến lượn lờ, dường như có thể nhìn thấy Tôn Hữu Đạo đứng ở bên quan tài, nhìn mình, nở nụ cười vô cùng cáo già.

Trịnh Hầu gia lắc lắc đầu, cắm hương vào lư hương, cũng cười cười, xoay người bước xuống bậc thang, đồng thời phẩy tay một cái, mắng nói:

- Lão già nhà ngươi.

...

Trịnh Hầu Gia đi xuống bậc thang, lúc đi tới bên người Tôn Anh, mở miệng nói:

- Bản hầu không có ý định trì hoãn quá lâu.

Tôn Anh lập tức dập đầu, nói :

- Anh hiện tại lập tức có thể đồng thời đi theo Hầu gia.

Ngay sau đó, Tôn Anh quay sang đệ đệ mình Tôn Lương, hai tay chắp ở trước ngực, trịnh trọng nói:

- Đệ đệ, hậu sự của phụ thân và di nương, đành làm phiền đệ đệ xử lý.

Tôn Lương ngồi dưới đất, tư duy có chút chậm chạp, lúc này cuối cùng đã hiểu ra tất cả.

Phụ thân qua đời đột ngột nhưng thực ra cũng không phải là một chuyện bất ngờ, mà sớm đã có dự mưu.

Tôn Lương cảm giác bản thân bây giờ nên hận đại ca, nhưng lại phát hiện mình căn bản không hận nổi.

Đại ca, là người rất ưu tú.

Nếu như đại ca có thể nhập sĩ một lần nữa, vậy Tôn gia lới xem như được kế tục truyền thừa chân chính. Đây là sự lựa chọn của phụ thân.

Nói chung, trong lòng có ngàn vạn lời muốn thốt ra, đối diện với khẩn cầu trịnh trọng của đại ca, Tôn Lương cũng ngồi quỳ lên chân, hai tay chắp trước ngực, trịnh trọng đáp lễ.

Đại ca phải đi, phải theo Hầu gia rời đi, tang sự của phụ thân tang sự hắn cũng không tham gia được.

Trong lòng Tôn Lương lúc này thế nhưng sinh ra một cảm giác nhẹ bẫng.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!