Hắn hiểu rõ năng lực của bản thân, sau khi cha mất, hắn căn bản khó có thể tự mình chống đỡ một phương, hiện tại, đại ca đứng ở phía trước hắn, trọng trách của hắn đương nhiên nhẹ đi.
- Thay ta thông báo cho Thái Thú đại nhân một tiếng, cứ nói bản hầu lên đường trước rồi.
Trịnh Phàm lại dặn dò Tôn Lương một câu rồi dẫn Kiếm Thánh ra khỏi Tôn gia.
Còn Tôn Anh thì gọi hai người hầu của mình tới, chuẩn bị một chiếc xe ngựa đưa hắn ra khỏi thành.
Quần áo, giày mũ vân vân, tất cả hắn đã sớm chuẩn bị kĩ càng.
Hắn biết hôm nay Binh Tây Hầu sẽ đi qua Dĩnh Đô, cho nên, sau khi hay tin phụ thân đã qua đời, hắn vừa đỏ mắt vừa ra hiệu cho người hầu bị giam giữ cùng đi thu thập hành lý của mình.
Cũng bởi vậy, lần này khởi hành, cũng không tính là đi quá vội vàng.
Trịnh Hầu gia ra khỏi thành tập hợp cùng đội ngũ. Sau một hồi đợi được Tôn Anh, cũng không đặc biệt sắp xếp người hộ tống hắn về Phụng Tân mà đội ngũ lập tức khởi hành, tiếp tục đi về phía Tây.
...
Sóng lúa mùa thu, trong mắt các nhà văn nhà thơ là một kiểu cảnh sắc, hơn nữa qua đó còn biểu đạt ít nhiều tâm tình “yêu nghề nông”. Đặt ở đó làm nhiệm vụ mặt tiền, giống như đám dưa chuột và đậu hũ được điêu khắc tỉ mỉ trang trí quanh đĩa thức ăn, để cho đẹp đẽ nhưng chẳng ai động đũa vào chỗ ấy.
Mà tình cảnh này trong mắt Trịnh Hầu Gia lại là một tình tiết khác.
Chắc do bệnh nghề nghiệp, cứ cảm thấy, bổ sung thêm, tích luỹ thêm, lại nuôi dưỡng thêm một chút, ba năm sau lập tức có thể một lần nữa phát động quốc chiến.
Quan to một phương, thay thiên tử coi dân. Một chữ coi cũng đã nói rõ hết thảy.
Dân chúng an cư lạc nghiệp, có kho lương thực rồi mới giáo hoá bọn họ biết lễ tiết, cách này hiệu quả quá chậm, hơn nữa trong sử sách thực sự là chẳng có gì vẻ vang. Cuộc sống cứ tạm bợ trải qua cũng được, tiếp theo, vẫn là phải thoả mãn dã tâm của mình.
Lương thảo, dân phu, tiền của, binh lính.
Khai cương diệt quốc, sử sách lưu truyền, đây mới điều cần theo đuổi thực sự.
Trịnh Phàm đi cả buổi trời, nghỉ ngơi trong một toà trạm dịch. Đã sớm thông báo cho bên trạm dịch đuổi hết khách trọ, chỉ có những người đưa tin mới có thể thay ngựa ăn cơm như thường lệ.
Bình Tây Hầu Gia có quyền phô trương như vậy.
Cần thêm một ngày nữa sẽ đến Lịch Thiên Thành.
Trịnh Hầu Gia dùng xong bữa tối, tựa nghiêng vào ghế, trà đặt bên người.
Tôn Anh thì ngồi trên chiếc xe lăn mang từ nhà theo, hầu hạ cạnh Trịnh Phàm.
Trịnh Phàm ra ngoài lần này không dẫn theo một quân sư trong nhà nào.
Một là bởi sản nghiệp trong nhà lớn, thiếu rất nhiều nhân sự, người mù và Cẩu Mạc Ly mỗi ngày đều phải xử lý rất nhiều việc.
Hai là lần này vào kinh, không gian bay nhảy vốn cũng không lớn.
Đúng như lúc trước Trịnh Phàm nói với Kiếm Thánh, hắn chỉ là đi theo lão Điền, lão Điền có ý kiến gì hắn cũng sẽ có ý kiến đó.
Cho nên, có mang theo quân sư hay không cũng không có ý nghĩa gì.
Hiện tại, bên mình nhiều ra thêm một Tôn Anh, ngược lại có thể san sẻ chút ít, tham mưu nhiệm vụ.
Đương nhiên, Trịnh Phàm cũng lười đi giới thiệu cho hắn tình huống của Hầu Phủ với mục tiêu của Hầu Phủ cái gì đó, tất cả những thứ này chỉ có thể dựa vào bản thân Tôn Anh đi xem xét học hỏi từ những người khác.
Mà suốt lộ trình này, Trịnh Phàm đối với Tôn Anh, trái lại không giao lưu mấy, lạnh nhạt thờ ơ, nhưng Tôn Anh biết mình nên ở vị trí nào vào thời điểm nào. Cho dù Hầu Gia không nói một câu gì hắn cũng ở bên chờ đợi.
Thân là phụ tá, không chỉ cần phải bày mưu tính kế cho chủ nhân, đồng thời còn phải chịu trách nhiệm nói chuyện phiếm, chơi cờ, đánh đàn vân vân.
Trừ khi ngươi dựa vào bản lĩnh của chính mình, một bước lên trời, nhận được đãi ngộ cực cao. Bằng không những chuyện này chính là việc ngươi nên làm. Trước khi chứng minh được giá trị của mình, tuyệt đối đừng thể hiện thân phận gì cả.
- Một đường tới nay, ngươi cảm thấy Tấn địa hiện tại như thế nào?
Trịnh Hầu gia mở miệng hỏi.
Tôn Anh trả lời ngay:
- Đã có dấu hiệu dân sinh đi lên.
Trịnh Phàm hơi gật đầu.
Tôn Anh lại nói:
- Nhưng Anh nghe nói, nạn hạn hán ở Yến Quốc năm nay vẫn nghiêm trọng như trước.
- Đúng đấy, Hộ bộ còn đang sầu lo, năm nay, có lẽ phải nhờ vào trợ cấp Tấn địa rồi.
- Vậy đối với chúng ta Hầu phủ, ngược lại là tin tốt.
- Xem như tin tốt ở chỗ nào?
Trịnh Phàm nhìn về phía Tôn Anh, không nhanh không chậm tiếp tục nói:
- Tiền lương triều đình cấp sẽ bị cắt giảm, hoặc là dứt khoát phân chia ra, dẫu sao chiến tranh đã kết thúc gần một năm, cũng có thể tạm thu rồi.
- Hầu gia, những người gặt thuê trong dân gian cũng rõ ràng, ăn gạo của ai, lấy tiền thưởng của ai thì giúp nhà ấy làm việc thu hoạch. Hầu Phủ bên này vốn là trời sinh đã có tính độc lập cực mạnh. Nếu triều đình bên kia chặn đứng tiền lương lại, địa vị của Hầu Phủ tự nhiên lại càng thêm siêu việt.