Lúc nói ra đánh giá này, Tôn Anh đặc biệt chú ý biểu hiện của Trịnh Phàm một chút, thấy Trịnh Phàm không có biến sắc vì lời đại bất kính của mình, lúc này mới yên lòng lại tiếp tục nói:
- Điểm này, Hầu gia so với ta càng rõ ràng hơn, người đời đều đồn đại, bệ hạ yêu thích nhất lục hoàng tử, nhưng mấy năm trước đây bệ hạ đối xử với lục hoàng tử như thế nào, còn có đủ điều bí ẩn...
- Hai năm qua, bệ hạ trước hết viết thư cảnh cáo lão Vương Man tộc mấy lần, nhưng mấy lần lão Vương Man tộc dụng binh ở Đại Yến cũng chưa từng làm loạn. Song phương dường như có một sự ngầm hiểu.
- Hơn nữa, tiểu vương tử Man tộc còn dâng lễ Kim giáp, Man đao, gọi bệ hạ là bá phụ.
- Cuối cùng, đại hoàng tử cưới công chúa Man tộc, công chúa sinh ra hoàng tự, trong cung đối xử cực kì rộng rãi. Lúc đại hoàng tử được phong hầu nhờ quân công, hắn vốn đang ở phía Tây, lại phong An Đông Hầu, mà Hầu Gia ngài nằm ở cực Đông thì tứ phong là Bình Tây Hầu.
- Tuy nói Đông Tây Nam Bắc tượng trưng cho bốn phương đất trời, mặc dù không phải lấy phương vị làm hạn chế, nhưng điều này cũng toát ra một vẻ quan tâm đến Đại hoàng tử người con rể Man tộc này, quan tâm đến công chúa Man tộc, đồng thời quan tâm đến cảm xúc, thể diện của vương đình Man tộc.
- Phải biết, năm đó lúc Đại Thành quốc còn tồn tại, Tiên hoàng suất lĩnh chủ lực Thành Quốc xuất quan tấn công dã nhân, thời điểm hậu phương trống rỗng, tại sao Đại Yến không nhân cơ hội tiến vào?
- Hầu gia ngài cũng từng theo Tĩnh Nam Vương đi Thịnh Lạc, ra Thiên Đoạn sơn, vào Tuyết Nguyên hỗ trợ tấn công, phối hợp tác chiến đánh nhiều trận.
- Đây là bố cục. Bố cục của bệ hạ! Bố cục của Thiên tử!
- Thuộc hạ không cho rằng, bố cục Thiên tử này sẽ vì hắn muốn công Càn, vì muốn nhất thống mà thực sự mắt qua mày lại với Man tộc, hoà hoãn quan hệ, thậm chí biến chiến tranh thành tơ lụa.
- Bệ hạ càng đối xử tốt với người nào, càng chứng tỏ rằng sắp động dao với người đó!
- Đây chính là đế vương tâm thuật!
Trịnh Phàm hỏi:
- Điểm thứ ba thì sao?
Tôn Anh hít sâu một hơi, trong đầu bỗng nhiên hiện ra đêm mưa ở Dĩnh Đô nửa tháng trước.
Hắn tựa vào cánh cửa, bên kia cánh cửa là người cha già che ô ngồi trên bậc thang.
- Điểm thứ ba thì sao?
Lão thái phó hỏi.
- Còn có điểm thứ ba?
Tôn Anh ở sau ván cửa hơi nghi hoặc:
- Phụ thân, ta chỉ nghĩ ra hai điểm này.
- Đế vương tâm thuật, đế vương tâm thuật, ngươi như vậy còn chưa đủ.
- Đế vương tâm thuật, không phải là chỉ việc đùa bỡn triều đình trong lòng bàn tay, lấy quyền thần đấu quyền thần, lấy phe phái đấu phe phái, không phải ngăn chặn, không phải lôi kéo, không phải nâng đỡ. Không phải sau khi làm những chuyện đó, bản thân lại bình yên ngồi ở hậu đài, tự cho là thông minh, tự cho là thủ đoạn cao siêu, có thể điều khiển cốt lõi cục diện.
- Đế vương tâm thuật, không chỉ là quân muốn thần chết thần không thể không chết, mà là quân cho ngươi cơ hội, để ngươi chết có ý nghĩa!
- Điểm thứ ba này nhất định phải có, đối với ngươi, đối với vị kia, điểm thứ ba này đều vô cùng quan trọng.
- Như võ phu giang hồ quyết đấu, thường chú trọng ba nhát chém cái mở màn, ba nhát chém này đánh thật hay, chiêu thức sau đó mới sử dụng được thuận lợi, mới có thể chân chính vào màn, mới có thể chân chính khiến người ta đánh giá ngươi cao thêm một bậc, đưa ngươi đặt vào vị trí mưu sĩ sư gia, mà không phải kẻ uống ngụm trà, nói chuyện phiếm giải buồn.
- Phụ thân, vậy điểm thứ ba là gì?
Trong màn mưa, Tôn Hữu Đạo nở nụ cười, đưa tay, chỉ về phía tây.
Vị nhân tài tể phụ từng phụ tá quân vương khai sáng cơ nghiệp, lấy trí tuệ cả đời mình đưa ra điểm thứ ba.
- Nếu như đánh Man tộc, ai là người thích hợp lĩnh ninh?
Phía sau ván cửa, Tôn Anh lập tức tỉnh ngộ ra, nói:
- Tĩnh Nam Vương!
Tôn Hữu Đạo gật gù, lại thở dài, chậm rãi đứng dậy, nói:
- Có điểm thứ ba này, ngươi có thể trở thành mưu sĩ dưới trướng Bình Tây Hầu Phủ rồi.
- Phụ thân, làm sao có thể đơn giản như vậy. Phụ thân chắc chắn vị Hầu gia kia sẽ giải cấm túc cho ta, hơn nữa còn mang ta theo bên mình giúp việc ư? Bình Tây Hầu Phủ của hắn chẳng thiếu gì một tên mưu sĩ.
- Con trai này.
- Phụ thân...
- Thực ra cha chưa từng trách ngươi, thật đấy. Cha chưa bao giờ trách ngươi tự tung tự tác hành sự, vấy bẩn thanh danh của cha. Cha hoàn toàn không để ý những thứ đó.
- Cha thật sự rất vui mừng, khi ngươi còn bé, cha vẫn luôn ở bên tiên hoàng, mưu tính vì tiên hoàng, chểnh mảng dạy dỗ ngươi. Nhưng ngươi, hoàn toàn không làm cha thất vọng, thực sự. A Lương là một người thật thà, nên cha chỉ có thể từ trên người ngươi nhìn thấy bóng dáng của mình thời trai trẻ.
- Nhớ kĩ, hiện tại ngươi gặp kết cục này, không phải là bởi ngươi mù quáng, ngươi ngu ngốc. Không, ngươi làm sao ngốc bằng cha, thật đấy, so với cha khi còn trẻ ngươi thông minh hơn nhiều.
- Chỉ là thời nay đã khác trước. Đại thế không ở Tấn, không ở Thành Quốc mà thôi.
- Cha...
- Cha mệt rồi, quay về nghỉ ngơi đây. Đêm hôm qua cha mơ thấy tiên hoàng, ha ha.
...