Trịnh Phàm lắc đầu, nói:
- Trên đời này nào có chuyện đơn giản như vậy, lại nói, nên ăn thì ăn, nên uống thì uống, có lẽ dưới cái nhìn của ngươi, đây là chuyện tốt, nhưng theo bản hầu thấy, lại là chuyện giảm thiểu nguồn tiền thu vào khiến người ta đau não.
Tôn Anh gật đầu, hắn gia nhập giữa đường, còn chưa từng đi tới Phụng Tân thành, cho nên trong lúc đàm luận một vài thứ, thực hiện một số quy hoạch, khó tránh khỏi chỉ thấy được mặt ngoài.
Mà lời của Trịnh Phàm, tương đương với đang nói cho Tôn Anh biết, Bình Tây Hầu Phủ hoàn toàn nằm trong tay dòng chính của Hầu Gia hắn đây, triều đình bên kia trước mắt căn bản không đủ sức phân hoá và can thiệp.
Cho nên, tiền và lương thảo của triều đình, thuần tuý chỉ là bồi bổ.
- Chuyện bản Hầu hiện đang lo lắng là trong lòng bệ hạ của chúng ta vẫn chưa hoàn toàn an ổn lại.
Tôn Anh nghe vậy, trên mặt lộ ra vẻ do dự.
- Ngươi muốn nói cái gì thì cứ nói cái đó, ở trước mặt bản hầu, từ trước đến nay nói chuyện không cần kiêng kị.
- Vâng, Hầu Gia, Anh mới tới, có một số việc chỉ biết dùng thuật cực đoan để phân tích, mong có thể giúp Hầu Gia thêm vài gợi ý nho nhỏ.
- Nói nghe một chút.
Dã Nhân Vương từng bình luận về người trưởng tử Tôn gia này, nói hắn ở chỗ tỉ mỉ tiểu tiết không sánh được với người mù, ý tứ là hắn không am hiểu tục vụ, trên phương diện khống chế đại cục, không sánh được với chủ thượng.
Đương nhiên chủ thượng ở đây, thực ra hẳn là Cẩu Mạc Ly mới phải.
Nhưng Dã Nhân Vương cuối cùng lại nói, một con cá bỏ vào những nơi khác nhau, thậm chí theo khẩu vị của mỗi người không giống còn có vô vàn cách chế biến, huống chi là một con người?
Mưu sĩ quân sư, từ xưa tới nay có người giỏi về tiểu tiết tỉ mỉ quyết thắng ngàn dặm, cũng có người am hiểu mở ra lối riêng ngòi bút có thần. Dã Nhân Vương cho rằng, Tôn Anh chính là loại thứ hai, theo cách giải thích của Hạ nhân, có thể xưng là độc sĩ.
- Hầu Gia, quan điểm của Anh về thế cục triều đình tự nhiên không thâm sâu bằng Hầu Gia. Hầu Gia đã ngồi ở vị trí này, còn lo lắng về phương diện ấy, vậy tất nhiên là có đạo lý.
- Cho nên Anh xin cả gan suy đoán dựa trên linh cảm của Hầu Gia.
- Hầu gia linh cảm Yến Hoàng bệ hạ có lẽ tuổi già chí chưa già. Chí lớn chưa già, nói cách khác, lần này hai vương hai hầu vào kinh, khả năng cao cũng không đơn giản như người ngoài đồn đoán, vẻn vẹn chỉ là xác định nền tảng lập quốc.
- Nhưng lấy địa vị của Hầu Gia, dựa vào năng lực thu thập tình báo của Hầu Phủ, nếu muốn lần nữa nổi lên quốc chiến, không làm chuẩn bị trước đương nhiên là không được. Thế nhưng, tam quân chưa động, lương thảo đi đầu, sự trù bị này lại không thể che giấu.
- Một hồi chiến sự nổ ra, cần phải điều động hơn vạn chính quân, sau đó là dân phu. Điều động những mấy vạn, vận chuyển theo quân nhu quân giới lương thảo lên đường, tuyệt đối không thể nào làm được một cách lặng im không tiếng gió.
- Cho nên lần chiến sự này, có thể đánh rất nhanh, hoặc giả, lại là một hồi tập kích ngàn dặm.
Trịnh Phàm khép hờ đôi mắt, nhìn Tôn Anh, ngón tay nhẹ nhàng gõ gõ ở trên tay vịn ghế, ra hiệu tiếp tục.
- Bệ hạ muốn dùng binh, có thể dùng về phía nào? Tuyết Nguyên, không cần. Càn Quốc, có trọng trấn Tam Biên ngăn giữ, Đông Hải Đại Soái Tổ Trúc Minh đích thân suất lĩnh Tam Biên. Sở Quốc, phía Nam Thượng Cốc quận, bên bờ sông Vị Hà, hai vị trụ quốc thống binh toạ trấn.
- Hai nơi này, không thể công phá trong một sớm một chiều, không dùng sức lực cả nước thì chẳng thể nhìn ra hiệu quả. Một khi đánh, chính là quốc chiến!
- Ra Nam Môn Quan? Ngoài Nam Môn Quan, các tiểu quốc san sát nhưng chỉ là tôm tép nhỏ bé mà thôi. Bọn họ ở đó, có thể làm bước đệm giữa các nước lớn, nhưng một khi nước lớn bị diệt, đối với bọn họ, truyền hịch định đoạt là được rồi. Món ăn quá nhỏ, không lên nổi mặt bàn của Yến Hoàng bệ hạ.
- Lại phóng tầm mắt ra bốn phía, chỉ còn dư lại một chỗ thôi.
Con mắt Trịnh Phàm mở to hơn một chút.
Đúng, chỉ còn dư lại một chỗ thôi.
Tôn Anh tận dụng mọi thời cơ, tiếp tục nói:
- Hầu gia, chỉ có Man tộc, mới có thể thỏa mãn điều kiện này, hoang mạc vô biên, động chút là có thể rơi vào tập kích. Hậu cần, không, căn bản không thể nói là hậu cần nữa rồi.
- Trấn Bắc Hầu phủ đứng sừng sững trăm năm bên hoang mạc, vì sao có thể ép được Man tộc?
- Không gì khác, thực tế là do Trấn Bắc Hầu phủ ngay khi còn chế độ do Trấn Bắc Hầu đời đầu lập ra, đã biến chính nó thành một toà vương đình hoang mạc mới, trăm năm tới nay, vẫn luôn lấy cách thức của Man tộc đánh Man tộc.
- Quân nhu xuất binh nhất định không thể thiếu, Hầu phủ bên kia đương nhiên là có tích lũy, dẫu sao từ khi ngựa đạp cửa nhà quý tộc đến nay, dân phu lương thảo từ khắp nơi được điều động vô số kể. Duy có Bắc Phong quận chỉ điều động ra một nửa Trấn Bắc quân, còn chưa từng xuất lương thảo xuất dân phu!
- Quân tình địa thế, Hầu Phủ đương nhiên cũng nắm bắt rõ ràng!
- Muốn đánh thì đánh Man tộc, đánh vương đình Man tộc!