- Anh thường nghe, lão Vương Man tộc là một nhân vật kiêu hùng. Cả đời tận sức một lần nữa thắp lên vinh quang năm đó của vương đình. Nhẫn nhịn vì nó, tung hoành nhờ nó, thể hiện ra người Man tộc có rất ít thủ đoạn chính trị.
- Hắn ngủ đông một đời, sắp già nua, lại đẩy đứa con nhỏ được xưng là cánh ưng non trên hoang mạc của mình lên. Lấy một đời của mình, trải phẳng con đường cho nhi tử của mình.
- Vị tiểu vương tử Man tộc kia còn từng cùng Hầu Gia Ngài, đồng thời được xưng danh là Tứ Đại Danh Tướng thế hệ trẻ tuổi.
- Đánh Man tộc, nếu như nói là đối lập với toàn thể các bộ lạc Man tộc, vậy đương nhiên là một trận đại chiến, một hồi quốc chiến không hề thua kém thậm chí còn vượt qua đánh Sở, đánh Càn Quốc!
- Nhưng nếu như chỉ là đánh vương đình thôi thì sao? Không cần chuẩn bị lương thảo, không cần phát động dân phu, sẽ không đánh rắn động cỏ. Chỉ cần...
Trịnh Phàm mở miệng nói:
- Chỉ cần, đánh cược.
Một lộ tinh nhuệ, hoặc là nói, ba lộ tinh nhuệ cùng xuất hiện, mấy ngàn dặm tập kích, chém giết vương đình.
Đây là một hồi đánh cược, chỉ có thể thắng, ván cược dù thua hay hoà, đều nhất định sẽ bị diệt toàn quân.
Trong lòng Trịnh Phàm, bỗng nhiên bốc lên một tầng sương mù.
- Hầu gia, thuộc hạ vẫn luôn cân nhắc tính khí của Yến Hoàng bệ hạ, đây là một vị đế vương kiêu ngạo, càng là người kiêu ngạo thì càng muốn nhân khi mình còn sống, giải quyết hết tất cả khó khăn đi, để lại cho con cháu hậu thế một cục diện tốt nhất.
- Những năm gần đây, kị binh Đại Yến công Càn, diệt Tấn, phạt Sở, trục dã. Nhưng mấy trăm năm qua, cây đao chân chính treo ở trên đỉnh đầu Đại Yến, thực sự lại đến từ hoang mạc!
- Đây là do thuộc hạ căn cứ vào lời của Hầu gia ngài, ngài cảm thấy Yến Hoàng bệ hạ có lẽ còn chưa biết thế nào là đủ, còn muốn động binh, dựa trên cơ sở đó tích ra, khả năng tư duy có chút kỳ lạ, nhưng hiện tại, Anh chỉ có thể trong đầu có cái gì thì nói cái đó thôi.
Cha hắn, dùng mạng của mình, trải đường cho hắn một lần nữa, trong lòng hắn, kỳ thực rất áp lực.
Hắn phải dùng năng lực của bản thân để chứng minh, sự hi sinh của cha hắn không sai.
Đồng thời, hắn còn không được phản loạn, bằng không, chính là có lỗi với cha hắn.
Trịnh Phàm nâng chung trà lên, nói:
- Uống trà đi.
- Tạ Hầu gia.
Tôn Anh nâng chung trà lên, nước trà đã lạnh,
nhưng Trịnh Hầu gia từ trước đến nay không có gì bắt bẻ với trà nước, cái duy nhất nói chuyện say sưa, cũng chỉ có Đại Trạch Hương Thiệt.
Trà lạnh thì uống trà lạnh thôi, đời này luyện võ, tố chất thân thể rất tốt, tạm thời chưa có duyên với nước ấm cẩu kỷ.
Tôn Anh cũng chỉ lặng lẽ uống trà, kỳ thực hắn là người yêu thích những thứ hưởng thụ, nhưng vào lúc này, đương nhiên sẽ không đi tính toán chuyện đó.
Đặt chén trà xuống, Tôn Anh thấy Trịnh Phàm còn đang suy tư, tiếp tục nói:
- Hầu gia, so với thuộc hạ, ngài tất nhiên là hiểu Yến Hoàng bệ hạ hơn, ngài so với thuộc hạ càng rõ ràng, bệ hạ là một vị quân vương như thế nào.
- Trừ bỏ tất cả những yếu tố bên ngoài, đơn thuần tính trên người Yến Hoàng bệ hạ đã có thể nhìn ra ba điểm bằng chứng!
- Ba điểm?
Trịnh Phàm cười cười, đặt chén trà xuống:
- Thực sự không sửa được cái thói quen đó nhỉ. Động một tí là mấy điểm mấy mục.
- Thuộc hạ sẽ sửa.
- Không việc gì, bản hầu chỉ là thuận miệng nói vậy, ngươi tiếp tục đi, ba điểm gì.
- Điểm thứ nhất, bệ hạ am hiểu ẩn mình trong bóng tối, dự mưu lôi đình, như chân long ở trên trời xanh, trước tiên kéo mây rồi tới sấm sét. Cuối cùng, mưa như trút nước trong khoảnh khắc, đại địa thành đầm ao.
- Muốn nói gì thì nói, ngươi là một Tấn nhân, không cần thiết phải nịnh nọt như vậy.
- Hầu gia, kì thực thuộc hạ chân thành kính nể Yến Hoàng bệ hạ, thật là thiên cổ hùng chủ.
- Trước đó triều đình đối lập với Trấn Bắc Hầu Phủ, song phương tập trung hoả lực, gần như khai chiến. Nhưng ngay sau đó ngựa đá cửa quý tộc, kị binh Yến quân tràn vào Càn, thế như chẻ tre, gần như đã đánh đến dưới thành Thượng Kinh, song chủ lực quân Yến lại đi Nam Môn Quan, đạp bằng nửa Tấn địa.
- Nghị hoà với người Sở vì quốc lực dân sinh cạn kiệt, lại lấy tam hoàng tử vì cứu giá mà chết làm cớ, mạnh mẽ dấy lên quốc chiến, đánh cho Sở Quốc không kịp trở tay.
- Bởi vậy có thể thấy, nếu đã muốn đánh, vậy đương nhiên là phải chọn một đối tượng mà người đời đều không đoán được. Ở đây là Man tộc.
- Điểm thứ hai?
- Điểm thứ hai, bệ hạ là người tính tình lương bạc.