Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 1623: TRÒ CHUYỆN VỚI ĐIỀN VÔ KÍNH

- Hầu Gia, điểm thứ ba chính là, nếu muốn cược một trận, với Yến Hoàng bệ hạ mà nói, người nào sẽ thích hợp nhất để đi lĩnh binh trong trận cược. Ai tình nguyện đi, ai muốn được đi, ai... quyết tâm phải đi! Có người đi rồi, bất kể là thắng hay thua, đối với tất cả mọi người mà nói, đều là một sự giải thoát.

Trịnh Phàm chậm rãi khép mắt lại.

Tôn Anh lần thứ hai bưng trà lạnh lên, chuẩn bị uống.

Trịnh Hầu Gia đang nhắm nghiền hai mắt lại lên tiếng:

- Trà lạnh rồi, Tứ Nương, thêm nước.

...

Lịch Thiên thành, đến rồi.

Có tiên phong dò đường cưỡi ngựa chạy tới trước, thông báo cho quan viên nơi này, bất kể người dân xuất thân Yến Tấn, đều không cần ra nghênh đón, thậm chí ngay cả các đại doanh các ty nha môn trong ngoài Lịch Thiên thành cũng không được vọng động.

Tĩnh Nam Vương ở đây, Bình Tây Hầu hắn cũng lười đi hoạnh hoẹ phô trương gì đó.

Hoặc là nói, có người quan trọng muốn gặp, nào có còn nhớ được đến phải đi xã giao.

Cho nên, không giống với lần trước áo trắng đồ tang vào Lịch Thiên thành, lần này, Bình Tây Hầu để lại ngoài thành đại bộ phận hộ vệ, tự hắn lĩnh một nhóm thân vệ phi ngư phục, cưỡi Tỳ Hưu, đi vào từ cổng Đông Lịch Thiên thành, trực tiếp tới trước Hầu Phủ cũ, cũng chính là Tĩnh Nam Vương Phủ hiện tại.

Nhảy xuống ngựa, tất cả các sĩ tốt ở cửa hành lễ với Trịnh Phàm.

Trịnh Phàm giơ tay lên, sau đó đi thẳng vào cửa phủ, không ai ngăn cản, không ai dò hỏi.

Không phải bởi vì hắn là Hầu Gia, mà bởi vì trên dưới trong quân đều rõ ràng, hắn là người Tĩnh Nam Vương tin tưởng nhất.

Thái giám tuyên chỉ không được vào, nhưng Bình Tây Hầu Gia, đến đi tự do.

Toà phủ đệ này vẫn y như xưa.

Ở một chừng mực nào đó mà nói, lão Điền thực sự là một người hoài niệm.

Bên trong tòa phủ đệ, chỉ có khu vực xa nhất phía ngoài mới có một vài người hầu gia đinh và tỳ nữ. Khu vực trung tâm gần như là không người.

Do vị Nam Vương Đại Yến kia vô cùng không thích bị người khác quấy rầy.

Trịnh Phàm đi vào, trông thấy đầy vườn tiêu điều, còn thấy cả hồ nước cuối thu, nhưng khi ánh mắt quét đến ngưỡng cửa, lại không thấy bóng dáng tóc trắng kia đâu.

Hơi có chút bất ngờ.

Lại đảo mắt qua bốn phía, phát hiện trong một mái lương đình bên kia hồ nước, có một người đang ngồi. Không phải Điền Vô Kính thì còn có thể là ai.

Trước mặt Điền Vô Kính đặt một cái nồi, đang bốc hơi nóng nghi ngút.

Trịnh Phàm đi tới, nhìn thấy trong nồi là hồng thang. Bàn bên cạnh còn bày rất nhiều rau chuẩn bị lát nữa cho vào.

- Vương gia...

Điền Vô Kính cầm đũa chậm rãi khuấy trong nồi, không đến nỗi nào.

Ngay sau đó, hắn ngẩng đầu lên, nhìn về phía Trịnh Phàm.

Điền Vô Kính không hề râu ria tua tủa, hai mắt vô thần. Trên người cũng không có quá nhiều vẻ bi thương cuối thu.

- Sao thế, không nhìn thấy ta hồn xiêu phách lạc ngồi ở chỗ đó, cảm thấy không quen?

- Không phải, không phải.

Trịnh Phàm lập tức ngồi xuống, ở đây đã có sẵn một bộ bát đũa bày lên cho hắn.

- Món này, nhớ đến trước kia người thích ăn, ta thử nấu một bữa, ngươi ăn xem thế nào, có hợp khẩu vị của ngươi không.

- Đồ ăn ngài nấu, làm sao mà lệch đi đâu được.

Điền Vô Kính lắc lắc đầu, cho dần rau dưa vào trong nồi.

- Tấn đông bên kia, cục diện như thế nào rồi?

- Bẩm vương gia, xu thế phát triển rất tốt, tình hình buôn bán đã nắm chắc, tiếp theo chỉ là tập trung vào chỉnh đốn dân sinh. Nói chung, quãng thời gian khó khăn nhất đã qua rồi.

Khó khăn nhất, chính là mùa đông năm ngoái đến mùa thu năm nay. Không phải là lo lắng dân đói tụ tập tạo phản, cũng không phải là lo lắng còn có hồi chiến sự khác. Mà là bởi năm ngoái là một năm xây dựng cơ sở then chốt. Sau khi đặt nền móng, toàn bộ hệ thống sẽ phát triển theo hướng càng ngày càng tốt hơn. Bằng không, sẽ thực sự chỉ là trú binh ở ba nơi đó, thuần tuý đóng vai trò quân bảo cỡ lớn.

- Ta vẫn luôn cảm thấy, dường như ngươi còn am hiểu về phương diện dân sinh hơn cả về phương diện đánh trận. Bản vương thì không có sở trường quản lý địa phương.

- Thực ra bên ngoài đánh quy thuận thôi, xử lý trong nhà sẽ đơn giản thư thả hơn rất nhiều. Muốn an bên trong trước phải ổn bên ngoài. Tấn Đông có thể bố trí lại như vậy cũng là nhờ vương gia ngài đánh được.

- Phải, đối ngoại, bất cứ lúc nào cũng không thể cúi đầu. Quá dễ dàng cúi đầu, cúi được lần một, tất sẽ có lần hai lần ba vô số lần khác. Đại Yến lấy võ lập quốc, binh đao chính là xương sống của Đại Yến.

- Nhưng thực tế, bất luận Càn Sở Tấn, thật ra đều là lấy võ lập quốc. Từng đọc qua một số văn chương, trên lời văn nói, có đạo quân vương mới khiến cho Man di quy phục, mới có được bản đồ Chư Hạ rộng lớn ngày hôm nay.

- Nhưng, trước tiên không dùng đao thương thiết kị để Man di thần phục, đánh cho bọn chúng sợ, bọn chúng sẽ không ngưỡng mộ văn hoá của ngươi.

- Ngài nói đúng lắm.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!