Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 1624: NGÀI YÊN TÂM

- Chỉ có điều, Yến Quốc ta lập quốc gian nan, duy trì cũng gian nan, không giống như Tam Quốc khác, đầu cúi hơi thấp một chút cũng không sao. Thế như cố tình, một khi Đại Yến cúi đầu xuống, sẽ dễ dàng bị người ta cưỡi lên cổ, sau đó chính là bị đạp ngã xuống mặt đất.

- Trước đây như vậy, hiện tại, càng là như vậy. Cương vực đánh hạ càng nhiều, quân công càng thêm phong phú, quân tâm càng thêm dâng cao, cũng càng không được phép để thua.

- Trịnh Phàm.

- Có.

- Nhớ kĩ những câu nói này, con người nếu đã ngồi vào vị trí này, không quan tâm ngươi có hay không, nhưng thực ra, điểm mấu chốt của chính mình vẫn luôn tồn tại. Ngươi thích dùng quyền mưu, thích đi quanh co, đó là ngươi trước kia...

- Ta hiện tại...

- Ngươi hiện tại đã lĩnh hội được chỗ tốt của binh mạnh ngựa khoẻ rồi?

- Phải.

- Có thể liều lĩnh thêm một chút.

- Ta biết sai rồi.

- Không sai, ý của ta là, nên liều lĩnh chút, hãy nghĩ ngươi liều lĩnh trước, sau này, vì giúp cho bản thân mình không sớm muộn có một ngày ngã xuống, thì phải mài sắc những lời a dua, những lời mỉa mai ngươi thành mũi tên nhọn, từ đó càng không thể cũng càng không cho phép mình lười biếng. Kỳ thực cũng là một loại động lực.

- Vâng, vương gia.

- Ngày mai chúng ta lập tức lên đường đi. Ngày mai, theo ta đến Thiên Hổ sơn nhìn lại một chút.

- Được, vương gia.

- Chuyện lập trữ, trong lòng ngươi có tính toàn gì không?

- A...

Trịnh Phàm thực sự không ngờ rằng, đề tài lập tức xoay chuyển nhanh như vậy, trực tiếp như vậy.

- Vẫn không có tính toán gì sao?

Điền Vô Kính hỏi.

- Thực ra, lần này ta đến, trong đầu chỉ nghĩ tới đứng sau lưng ngài, ngài nói cái gì ta phụ hoạ cái đó. Ngài muốn làm gì ta sẽ phụ một tay. Cho nên không lãng phí tâm tư tính toán gì cả.

Điền Vô Kính cầm chiếc đũa chọc chọc đáy nồi, nói:

- Ngươi thích ăn cay xè, nhưng nếu như thực sự đói bụng thì chỉ là món luộc nước trong ngươi cũng sẽ ăn phải không.

- Ngài nói rất phải, hiện tại thực sự có hơi cảm thấy ai làm Thái Tử, dường như cũng không còn quan trọng lắm nữa.

Ai làm Thái tử, trong thời gian ngắn đều sẽ lấy ổn định cục diện làm chủ, chỉ cần không bị kẻ ngu đoạt xác thì chẳng ai lại vội vã đi tước phiên.

Bất luận là Tiểu Lục Tử hay là Thái tử, đều không phải người ngu, cũng không phải loại người sẽ dễ dàng bị dao động.

Chỉ cần không tước phiên, quan hệ giữa địa phương phiên trấn và triều đình tất nhiên vẫn không có gì khúc mắc. Đơn giản là không ngừng lôi kéo qua lại đánh thái cực thăm dò vậy thôi.

Điểm này, không có liên can trực tiếp gì đến việc người kế nhiệm ngồi lên long ỷ là ai.

Bởi một khi Yến Hoàng băng hà, thứ uy vọng hùng chủ đế vương kia ở trên đầu người kế nhiệm hiển nhiên sẽ mất giá đi rất nhiều.

Cho nên, tại sao Tiểu Lục Tử lạnh nhạt với Trịnh Phàm rất dễ hiểu, cũng không đáng tức giận, nguyên nhân ở ngay trước mắt đây.

Bởi tranh giành ngôi vị hoàng đế, đối với hắn, đối với hắn vợ con mà nói, là liên quan đến an nguy dòng dõi, nhưng đối với Trịnh Phàm hiện nay mà nói, đã xem như “một nửa ở ngoài” vấn đề rồi.

Theo cách nói của lão Điền, ngươi đã hết đói bụng.

Trịnh Phàm gắp lên một miếng thịt, đưa vào trong miệng, vừa nghiền ngẫm vừa nói:

- Nói không dối gạt ngài, từ lâu trước kia, ta đã nghĩ sẽ có một ngày như thế, ta kẻ này, ngài biết rõ mà, thích tự do, thích hào hiệp một chút, không quá thích việc bị người bóp cổ.

Lời này, rất chi là đại nghịch bất đạo.

Nhưng ở trước mặt lão Điền, Trịnh Phàm thật sự không có gì không dám nói.

- Con người, vẫn là nên tìm cho mình vài thứ để kính ngưỡng mới được, bằng không sẽ dễ dàng trở nên bại hoại.

- Có chứ, cái này ngài yên tâm. Ta vẫn luôn muốn đến Giang Nam ngắm nhìn, nhưng lại không dám cải trang vi hành lén lút đi, sợ Ngân Giáp vệ bên đó bắt ta.

- Nhưng ta vẫn cực kì trông mong phong cảnh Giang Nam. Ngài yên tâm, có một ngày, ta tất nhiên sẽ suất lĩnh đại quân, đến Giang Nam dạo chơi, còn nghe hoa khôi nào đó hát hí khúc.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!