Trịnh Phàm dùng mu bàn tay lau lau khoé miệng, tiếp tục nói:
- Còn có, đợt này có tiếp xúc với mấy thương nhân phương Tây, ta cũng muốn đến phương Tây xem thế nào. Đi xem pháp thuật và đấu khí của bọn họ, có gì không giống với võ giả Luyện Khí sĩ của chúng ta.
- Đi mang... mang cờ xí Hắc Long Đại Yến của chúng ta, cắm trên tường thành của bọn họ.
Lời này, kỳ thực là lời nói thật lòng, cũng không phải vì nịnh hót, nhưng vào lúc này nói ra, thực sự vô hình trung, cũng là đang biểu hiện lòng trung thành, không phải với quân chủ, mà là với lời thề mình đã từng lập nên khi cầm cờ Hắc Long ở dưới soái trướng.
- Phong cản muốn ngắm nhìn còn có rất nhiều. Làm sao có thể thực sự trở nên bại hoại đây? Trước kia lúc còn đánh trận, sau một khoảng thời gian đã bắt đầu nhớ nhà, nhớ vợ ở nhà, nhớ bể tắm nước nóng.
- Nhưng ở nhà lâu rồi lại bắt đầu dần dần cảm thấy ngứa ngáy thân thể, lại muốn ra ngoài đi lòng vòng, bàn tay quen cầm đao cũng có chút tê tê, cứ muốn một lần nữa được vung lên. Không phải kiểu luyện võ trống rỗng kia, mà là muốn trong lúc xung phong, một đao chém xuống đầu tướng địch ở phía trước.
- Làm người là chuyện một đời, không dễ dàng cho nên mới toàn nghĩ mà dằn vặt. Chỉ có dằn vặt mới không uổng phí một kiếp ở nhân gian.
Điền Vô Kính nghe vậy, chậm rãi để đũa xuống, nói:
- Ngươi đang dạy dỗ bản vương?
- Không dám, không dám, từ trước tới nay, đều là vương gia ngài dạy ta.
- Thiên Thiên biết đi chưa?
Điền Vô Kính lần thứ hai đổi đề tài.
Cũng may, Trịnh Phàm đã quen.
- Chạy được rồi, ngày ngày ở trong sân sau, chơi đùa cùng mấy người bạn. Đứa nhỏ rất ngoan ngoan, rất hiểu chuyện, cũng rất nghe lời. Chỉ là thích ăn sa kì mã, thứ đó ngọt, không dám cho nó ăn nhiều, sợ hỏng răng mất.
- Ngươi nhọc lòng rồi.
- Ta là cha nuôi của nó, vương gia, ngài nói lời này là vô nghĩa rồi.
- Cũng đúng.
Lúc này, Điền Vô Kính như là nghĩ tới điều gì, mở miệng hỏi:
- Đúng rồi, lần trước đã nói với ngươi chuyện đó, bản vương...
Trong lòng Trịnh Phàm lập tức “Lộp bộp” một tiếng, trong đầu lúc này hiện ra lời Điền Vô Kính nói với mình trong trận cháy lớn ở Dĩnh Đô ngày đó.
Hắn nói, sau này nếu như hắn muốn giải thoát, sẽ thương lượng với Trịnh Phàm một hồi, lựa chọn phương thức thích hợp nhất để giải thoát.
Cạch!
Đôi đũa trong tay Trịnh Phàm rơi xuống.
- Vương gia, nhanh như vậy sao?
Điền Vô Kính nhìn Trịnh Phàm, nói:
- Lâu như vậy rồi còn gì.
Trịnh Hầu gia có chút cảm giác khóc không ra nước mắt:
- Đúng đấy, đã lâu như vậy rồi, ngài còn nhớ mãi ư?
- Vốn là quên rồi, tính toán thấy ngươi sắp đến, tự nhiên lại nhớ ra, đã muốn nhờ ngươi hỗ trợ đồng thời bình luận một chút.
- Ta...
Trịnh Phàm gật đầu:
- Ngài cũng đã nghĩ kỹ rồi?
- Vốn không phải việc gì khó.
- Đúng, không phải việc khó, ta cũng đã đồng ý với ngài, nhưng ngài có thể đừng nói một cách nhẹ nhàng như vậy được không?
- Khó lắm à?
- Đối với ta mà nói, rất khó.
- A, lần trước không phải ngươi làm rất tốt sao?
- Đó là do ta bị ngài ép, bao nhiêu lần đều là ta bị ngài ép! Ta không muốn chết, ta vẫn muốn sống bừa bãi, muốn trồng trọt, muốn phát dục, là ngươi, hết lần này đến lần khác đẩy ta ra phía trước liều mạng!
- Bị cưỡng ép?
- Coi như là thế đi.
- Ồ, bản vương đây lại không phải là bị ép.
- Ta biết, ta biết ngài đã sớm nghĩ kĩ, được, được, được, ta không nên lo lắng hồi hộp vội vàng đến đây, ta đến nhầm nhà rồi.
Trịnh Hầu gia nói xong, đưa tay lau lau viên mắt ửng hồng.
- Ngươi không đến không được, nếu ngươi mà không đến...
Điền Vô Kính đưa tay, vòng sang cạnh người, bên ngoài đình có một cái bếp nhỏ, trên bếp lò bắc một cái lồng hấp.
Lúc này, lồng hấp bị khều lại đây, rơi lên trên mặt bàn.
Điền Vô Kính đưa tay, nhấc cái nắp lên, nằm bên trong là một vòng bánh bao trắng nóng hổi bốc khói nghi ngút.
Cầm một cái bánh bao, đưa cho Trịnh Phàm:
- Ngươi không đến, làm sao ta biết được bánh bao trắng có nhân này ta làm ra có chính tông hay không.
Trịnh Phàm đưa tay nhận bánh bao trắng, cắn một cái.
Vỏ, độ mềm xốp vừa vặn, nhân củ cải băm cũng hợp khẩu vị, đặc biệt là cắn xuống một miếng, cảm giác bánh bao trắng hòa quyện với nhân, có thể nói là khiến cho người ta cực kì dễ chịu.
Bánh bao trắng thường ăn lúc đón Tết ở nhà đời trước, được lão Điền làm thành tinh xảo như bánh ngọt.
- Thế nào?
Điền Vô Kính hỏi.
Trịnh Phàm lắc lắc đầu, nói:
- Còn thiếu chút độ lửa.
Điền Vô Kính nghe vậy, không tức giận, chỉ gật gù.
Trịnh Phàm nuốt bánh bao trắng trong miệng xuống, cầm miếng bánh còn lại trong tay, để lên bàn, cố gắng hết sức không nhìn tới nó nữa.