Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 1626: VƯƠNG GIA ĐI ĐÂU, TA ĐI ĐÓ

Nhấc đũa lên, bắt đầu khua khoắng ăn lẩu, vừa ăn vừa nói:

- Thiên Thiên cũng thích ăn bánh bao trắng nhà làm, vợ ta tự mình hấp, thêm bát canh suông thôi, một bữa nó ăn được những bốn cái.

- Bốn cái?

Đây không phải bánh bao nhỏ cũng không phải màn thầu nhỏ gì, cái này rất to, ăn cũng rất no.

- Ừm, nhóc con từ bé lượng cơm đã nhiều, Ngu Hóa Bình nói, nó là linh đồng trời sinh, rất hâm mộ ngươi.

Khóe miệng Điền Vô Kính lộ ra một chút ý cười, nói:

- Hắn nên hâm mộ.

Rõ ràng, thể chất của Thiên Thiên, lão Điền đã tự mình kiểm tra qua.

Cái Ngu Hóa Bình có thể nhìn ra, Điền Vô Kính hắn không thể không trông thấy.

Xét về ánh mắt xét về kiến thức, Ngu Hóa Bình trong giang hồ cũng không phải là cấp bậc mà triều đình và Điền gia nhà quý tộc năm xưa có thể sánh được.

Chỉ là luận thủ đoạn cá nhân, ngoại trừ võ phu đỉnh phong ra, Điền Vô Kính còn biết chút phương thuật.

Hơn nữa, có trời mới thấu hắn còn am hiểu bao nhiêu thứ.

Đến ngay cả bánh bao bao trắng cũng có thể hấp ngon như vậy.

- Kiếm Thánh muốn nhận Thiên Thiên làm đồ đệ.

- Ồ?

Không có một người làm cha làm mẹ nào sẽ từ chối một vị Kiếm Thánh nhận con cái của mình làm đồ đệ.

Chuyện này mang ý nghĩa là một sự đảm bảo, cũng mang ý nghĩ là một chỗ dựa.

Câu nói người trong giang hồ thân bất do kỷ, là kiểu lập dị do đám giang hồ tự dát vàng lên mặt mình mà thôi.

Người trong triều đình mới có quá nhiều quá nhiều sự bất đắc dĩ và thỏa hiệp.

Trái lại, thân ở giang hồ, mới có thể hành sự ít kiêng dè một chút.

Lấy ví dụ, bỗng nhiên có một ngày, quân muốn thần chết thần không thể không chết, gia chủ dẫn theo toàn gia tự sát, không dám phản kháng.

Bởi hắn phải suy nghĩ đến lợi ích của người cùng họ, lợi ích của gia tộc, cân nhắc đến những lời giáo huấn viết trên sách thánh hiền mình đã đọc, nghĩ về ơn vua sâu như biển.

Nhưng những thứ đó, ở trong mắt người giang hồ, thực ra chỉ là trò cười. Ngươi muốn chết, được thôi, nhưng đừng có bắt đồ đệ của ta chết theo, sau đó đơn độc xông lên, dẫn đồ đệ của mình đi.

Kiếm Thánh, có năng lực ấy.

- Nhưng Thiên Thiên từ chối rồi.

- Từ chối rồi?

- Nó nói nó muốn luyện đao.

- Luyện đao?

Điền Vô Kính nhìn về phía Trịnh Phàm.

- A...

Trịnh Phàm nhắm mắt tiếp tục nói:

- Ta sẽ dạy dỗ nó thật tốt.

- Ừm.

Áp lực lúc Trịnh Hầu Gia nói những lời này thực sự không phải chỉ lớn bình thường thôi đâu, vì lão Điền, cũng là người luyện đao.

- Tốt lắm.

Điền Vô Kính nói bổ sung.

Hắn thấy vậy mà vui mừng, con trai của mình theo Trịnh Phàm luyện đao, cũng là sư này phụ nọ, lập tức ngồi vững hơn.

Hắn hy vọng, con trai của mình sau này có thể sống như Trịnh Phàm vậy.

Giấc mộng của các nhóc con, đơn giản là võ công cái thế, hoặc là dưới trướng thiên quân vạn mã kị binh như rừng.

Nhưng đây tuyệt đối không phải hạnh phúc chân chính. Bởi hai điều ở trên, Điền Vô Kính hắn thế nhưng đều đã làm được rồi.

- Ngươi ăn tiếp đi.

Điền Vô Kính đứng dậy, rời khỏi lương đình.

Trịnh Phàm tiếp tục dùng bữa, đồng thời còn cầm cái bánh bao trắng lúc nãy đặt xuống lên ăn vội, sau đó, do dự một chút...

Hắn đói bụng thực sự.

Cuối cùng, Trịnh Phàm lại từ trong lồng hấp cầm ra thêm hai cái bánh bao làm cơm rồi mồi lửa lên nấu tiếp nồi lẩu.

Trên đời này, nhân vật có thể khiến cho Nam Vương Đại Yến tự mình làm cơm đãi chắc không có mấy. Trịnh Hầu Gia cũng không khách khí, sau khi ăn uống hào hứng, suýt chút nữa đến cặn nồi cũng uống cạn.

Ăn no, Trịnh Phàm đứng dậy, dạo bước về trong sân.

Lúc đi ngang qua linh đường, Trịnh Phàm buông hai tay xuống.

Linh đường đã được dọn dẹp qua, có vẻ rất trang nhã.

Trong lư hương, không có chút tàn hương nào.

Trịnh Phàm đi tới, định thắp mấy nén hương.

- Không cần thắp, nàng không thích những thứ mù mịt ngột ngạt này.

- Được.

Trịnh Phàm gật đầu, nhưng vẫn quỳ xuống, dập đầu.

- Biết chơi cờ không?

- Biết nhưng dở tệ, nếu ngài muốn đánh thì ta đánh cùng ngài.

- Vậy thì không đánh, chẳng có gì thú vị.

- Được, lần sau đi, đợi lần sau ta về luyện tập một chút, đương nhiên trình độ sẽ thăng cấp.

- Thôi, không đợi đến mai nữa. Bây giờ theo ta ra Thiên Hổ sơn luôn đi, ngày mai lập tức ra khỏi thành, về kinh.

- Ngài đi đâu, ta theo đó.

Điền Vô Kính nhìn Trịnh Phàm, nói:

- Cùng làm Hầu gia còn nói chuyện ngọt xớt như vậy, không sợ để người ta chê cười hay sao.

- Ở trước mặt ngài ta sợ gì ai chê cười.

Dù sao, sớm đã là người một nhà.

Ngay sau đó, một vị vương gia cùng một vị hầu gia, hai vị quyền lực cao nhất ở Tấn địa Đại Yến, cưỡi hai con Tỳ Hưu, trực tiếp ra khỏi Lịch Thiên thành.

Kiếm Thánh không đi theo. Nhiệm vụ của hắn là bảo vệ Bình Tây Hầu, nhưng khi Bình Tây Hầu ở bên cạnh Tĩnh Nam Vương, trừ phi vị vương gia kia ngã xuống, bằng không, chẳng ai có thể làm hắn bị thương.

Hơn nữa, trong ngoài Lịch Thiên thành, có rất nhiều doanh trại Tĩnh Nam quân, quân sĩ ngoài quy mô và kiến chế của thành căn bản không thể đi vào. Chỉ là vài tên đạo tặc nhỏ bé, có chui vào được cũng làm nên chuyện gì?

Kiếm Thánh vui vì được lúc rảnh rỗi.

...

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!