Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 1627: NGƯƠI ĐÃ NGHĨ GÌ

Đạo quán trên Thiên Hổ sơn, trong trận cháy lớn mấy năm trước, sớm đã lụi tàn cùng khói lửa.

Năm ngoái Trịnh Phàm có tới một lần, năm nay, lại tới lần nữa.

Thực ra, trên núi không còn tiếng mõ tiếng chuông kia cũng rất tốt. Núi, lại trở về làm núi.

Hai con Tỳ Hưu bị để lại ở sườn núi, Điền Vô Kính và Trịnh Phàm cùng nhau bước lên từng bậc.

Trên đường, đi qua một mái đình, có người nói, đó là vị trí Đỗ Quyên rơi xuống vực.

Nhưng Điền Vô Kính không đặc biệt dừng lại một chút nào, chỉ là nhìn nhiều một cái, lập tức tiếp tục lên núi.

Trịnh Hầu Gia, dù sao trước đó đã bắt đầu treo ngược tâm hồn, lão Điền nhìn về đâu đi chỗ nào cũng không vấn đề, hắn cứ đi theo phía sau là được.

Thân thể hai người đều rất tốt, Trịnh Hầu Gia chí ít cũng là một võ phu lục phẩm, leo núi, không tính là mệt.

Trên đường không hề nghỉ ngơi, tốc độ cũng chưa từng thay đổi, cuối cùng lên đến đỉnh núi.

Từ vị trí này, có thể trông thấy rõ ràng mảnh vườn hoang phế tích trên nương rẫy hướng phía Tây Nam.

Điền Vô Kính ngồi trên mặt đất, Trịnh Phàm thấy thế, cũng ngồi xuống phía đối diện.

Lão Điền nhắm chặt mắt lại, không nói lời nào.

Trịnh Phàm thì chống hai tay ra sau, sắp xếp tư thế cho thoái mái hơn chút, loạn xạ nhìn trái nhìn phải, thuần tuý cho là đang đạp thu.

Dưới núi đã cỏ khô lá vàng từ lâu, nhưng trên núi vẫn còn màu xanh biếc.

Nhân gian tứ nguyệt phương phỉ tẫn, sơn tự đào hoa thủy thịnh khai.

Ngồi một lúc lâu, thấy lão Điền vẫn ở đó nhắm mắt, Trịnh Phàm bèn dứt khoát nằm nghiêng xuống, không kìm lòng được ngáp một cái.

Gió núi thỉnh thoảng thổi qua, đối với người bình thường mà nói, có chút thấy lạnh, nhưng đối với người luyện võ mà nói, lại là vừa mức dễ chịu.

Trong lúc mê hoặc, Trịnh Hầu gia cũng nhắm mắt lại.

Lão Điền khả năng là đang suy nghĩ chuyện gì, hoặc là đang tự mình thư giãn, ít nhất cũng đang minh tưởng.

Trịnh Hầu gia lại là ngủ thật, mà bởi tư thế ngủ không thể đánh giá cao nổi cho nên còn ngáy khe khẽ.

Tuy rằng gió núi thổi đến, xốc lên thảm thực vật cũng sẽ phát ra âm thanh sàn sạt, nhưng khu vực này chỉ có hai người Điền Vô Kính và Trịnh Phàm, lấy động tả tĩnh, vẫn là rất rõ ràng.

Điền Vô Kính mở mắt ra, nhìn thấy trước mắt vị này đang ngủ say.

Khẽ lắc đầu, khoé miệng cũng lộ ra một chút ý cười.

Lòng bàn tay mở ra, một cơn gió dịu êm kéo tới, cuốn dây leo ở bên cạnh lên, nhẹ nhàng che trên người Trịnh Phàm.

Điền Vô Kính hắn là ma đầu tự diệt cả nhà, trong dân gian Đại Yến, danh tiếng cũng là cực kém. Cho dù hắn lập được bao nhiêu quân công hiển hách nhưng đến một tiên sinh kể chuyện trong quán trà nhỏ, sau khi kể xong một đoạn truyện, cũng sẽ “bên cạnh đó” tổng kết lại, từ cổ chí kim, tướng mạo như vậy, chẳng mấy người được chết tử tế.

Trên dưới Tĩnh Nam quân, ở trước mặt hắn, tuyệt đối cung kính tôn trọng, còn chẳng dám thở mạnh.

Thế nhưng Trịnh Phàm ở trước mặt mình, cố tình lại có khẩu vị tốt hơn, ngủ càng ngon hơn.

Như một đứa bé tìm được bình yên chân chính.

Kỳ thực, đúng là như vậy.

Tỉnh lại sau một giấc ngủ, thế giới mới, phong cảnh mới, cộng thêm một đám Ma Vương tính cách khác nhau Ma Vương ở bên mình.

Tất cả mọi thứ đều là xa lạ.

Trịnh Phàm vì sao không tiếc mọi giá thu nạp cao thủ vào trong phủ đệ của mình, duy trì cảnh giới tối cao, không gì khác, do thiếu hụt cảm giác an toàn mà thôi.

Nhưng khi ở trước mặt Tĩnh Nam Vương, Trịnh Phàm sẽ quên đi tất cả cảnh giới một cách tự nhiên.

Một giấc này, Trịnh Phàm ngủ không lâu lắm, cũng chỉ hơn nửa canh giờ.

Khi tỉnh giấc lại cảm thấy tinh thần thoải mái, cực kỳ thoả mãn.

Xốc dây leo trên người ra, Trịnh Hầu Gia ngồi dậy, chậm rãi xoay người.

Phía trước, có một dáng người, đứng ở bên vách núi.

Còn chưa ngắm xong phong cảnh sao, Trịnh Hầu gia dụi dụi mắt, nghĩ không biết có nên ngủ thêm một giấc không.

- Trịnh Phàm.

Nhưng rất đáng tiếc, mặc dù đang quay lưng về bên này, nhưng tình huống phía sau như thế nào, tất nhiên không thể giấu được Điền Vô Kính.

- Có.

Trịnh Phàm bò dậy, đi đến sau lưng Điền Vô Kính.

- “Tam thập công danh trần dữ thổ, bát thiên lý lộ vân hòa nguyệt”. Ngươi khi đó, đã nghĩ gì để viết ra một câu như vậy?

Khúc “Mãn Giang Hồng” này, trong Yến quân, không, nói một cách chính xác, trong quân đội của những quốc gia khác, cực kì thịnh hành.

Bởi từ trong đó toát ra, không chỉ là bi tráng, còn có lòng hăng hái thân là quân lữ sĩ binh, lòng quyết tâm rửa sạch nhục thù.

Nhạc nền này không phù hợp lắm cho Yến Quân mấy năm qua vẫn luôn thắng lợi không ngừng trong chiến tranh đối ngoại.

Phù hợp cho tâm cảnh của Sở quân Càn quân bị Yến quân đánh bại tới bại lui hơn.

Được lưu truyền từ một chiếc xe ngựa, lúc đó bên trong xe ngựa có bốn người ngồi.

Trần Đại Hiệp, Tạo Kiếm Sư, Trịnh Hầu Gia còn chưa phong Hầu, lại thêm cả Sở Nhiếp Chính Vương.

Do Nhiếp Chính Vương rất yêu thích bài từ này, mà lúc đó thân phận của Trịnh Phàm lại đệ tử quan môn của Diêu sư, niên đại bấy giờ, văn hào viết phú viết thơ cho quyền quý, quyền quý lợi dụng sức ảnh hưởng của mình để tuyên dương văn hào, đây là quy củ đương nhiên.

Mà bối cảnh sáng tác bài từ này là dưới Ngọc Bàn Thành, Sở nhân bị giết tù binh, xấu hổ chịu nhục cúi thấp đầu, ký hiệp ước.

Cho nên, bài từ này, rất nhanh đã được lưu truyền ra ngoài, nhưng chính là Nhiếp Chính Vương cũng ngờ tới, không lâu sau đó, Trịnh Phàm nhanh chóng kéo lớp nguỵ trang xuống, cướp đi muội muội ruột của hắn.

Bát nước đổ đi khó hốt lại, đại khái chính là ý đó.

Bài từ này cũng lưu truyền đến Yến quốc, nhưng “Tráng chí quyết ăn thịt giặc Yến” trong đó đương nhiên đã bị lược bỏ.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!