Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 1628: TRUNG ƯƠNG TẬP QUYỀN, XỬ LÝ THẾ NÀO

Triều đình Yến Quốc không thịnh hành bắt tội văn chương, hơn nữa loại tuỳ cơ sửa chữa được, cộng thêm tình tiết phát triển sau đó, người trong cuộc Nhiếp Chính Vương hồ đồ hiếm thấy, thực tế khiến cho bách tính Yến nhân cùng với các quyền quý đều rất ưng ý, rất thoải mái.

Có người nói, Yến Hoàng từng ra lệnh cho Triệu Cửu Lang, để hắn sao chép lại bài từ này, treo ở trong ngự thư phòng của mình, cũng chính là nơi nghỉ ngơi của đế vương sau giờ làm việc.

Lần trước vào kinh, Trịnh Phàm có đi vào ngự thư phòng, nhưng không được đi vào gian trong, cho nên cũng không rõ lời đồn đoán này rốt cuộc có thật hay là không. Đương nhiên không có cách nào khẳng định, Yến Hoàng bệ hạ phải chăng cũng là fan của mình?

Nhưng câu hỏi này của Điền Vô Kính thì có vẻ rất tự nhiên, bởi hắn hiểu được tâm tính của Trịnh Phàm. Thơ từ đều lấy giai điệu vịnh chí khí, bài từ ấy càng là minh chứng rõ ràng. Nhưng dù thế nào cũng không giống như Trịnh Phàm dựa vào tâm cảnh của mình.

- Vương gia, đạo lý thơ từ chỉ là chơi đùa thôi. Trước đây ta đã từng nói với vương gia ngài rồi đó.

Ngày trước, không phải Điền Vô Kính chưa từng hỏi qua vấn đề tương tự, Trịnh Phàm đương nhiên là không thể nói do mình đạo, chỉ có thể mỗi lúc dùng một loại lý do cao cấp hơn để qua loa lấy lệ.

Diêu Tử Chiêm đã từng bắt được không ít “Thơ từ của Bình Tây Hầu” lưu truyền ra. Sau khi xem xong, tức giận đến thổi ria mép, mắt trợn trừng, thậm chí còn dùng tiếng địa phương mở đầu, chửi mắng:

- Bại hoại văn chương, bại hoại văn chương!

Văn chương thơ từ vốn là chuyện trang nhã, một tên võ nhân như ngươi viết thì cứ viết, viết hay thì cũng thôi đi, còn cầm chày gỗ cố tình múa Đông múa Tây, biến chuyện trang nhã thành cái thứ ngươi tiện tay viết láo, làm thế thì người khác còn biết chơi thế nào?

Nói cụ thể, làm thế thì Diêu Tử Chiêm hắn sau này còn biết đạo thơ thế nào?

- Ta rất thích bài từ này, rất có tính cộng hưởng.

Trịnh Phàm theo bản năng nuốt một ngụm nước bọt.

Đừng, ca ơi, tác giả gốc của bài từ này, kết cục không ra gì đâu.

- Vương gia, rất gần đây ta có làm thêm một bài, hợp cảnh lắm, chính là lúc nãy vừa viết, ngài có muốn nghe hay không?

Trịnh Phàm cảm thấy, mình có nghĩa vụ lôi tâm tình của lão Điền từ bên trong “Mãn Giang Hồng” ra, tuyết đối không được cộng hưởng nữa.

Điền Vô Kính xoay người, nhìn về phía Trịnh Phàm, nói:

- Thơ từ của ngươi, nếu không trông thấy ngươi hoặc là không quen biết ngươi, vậy đúng là vô cùng hay ho.

Trịnh Phàm: “...”

- Có điều, cũng đừng ngại đọc nghe xem thế nào.

Trịnh Phàm gật đầu, đọc thuộc lòng:

“Đãi đáo thu lai lai cửu nguyệt bát,

Ngã hoa khai hậu bách hoa sát.

Xung thiên hương trận thấu thượng kinh,

Mãn thành tận đái hoàng kim giáp.”

Chủ đề của bài thơ này rất đơn giản, rõ ràng, trực tiếp.

Đợi đến khi ta trâu bò, nhất định sẽ đánh ngã toàn bộ các ngươi!

Điền Vô Kính nhắm mắt, cảm nhận một lúc, nói:

- Cũng may ta biết ngươi giỏi về thơ ca, thuần tuý coi như vui đùa, nếu là người khác viết...

Trịnh Hầu gia cẩn thận từng li từng tí hỏi:

- Sẽ bị “răng rắc”?

Điền Vô Kính lắc đầu, nói:

- Cứng quá dễ gãy, đơn thuần là mong được thoải mái, không chừa lối thoát như vậy, khó tránh khỏi rơi vào “kỳ hưng dã bột yên, kỳ vong dã hốt yên*.”

(*Vũ, Thang tự trách tội bản thân, nơi ấy bỗng chốc thịnh vượng phồn vinh; Kiệt, Trụ hành tội người khác, nơi ấy đột ngột suy tàn diệt vong)

Trịnh Phàm há miệng, không phải trả lời làm sao.

- Làm việc, làm người, không phải trong trường hợp vạn bất đắc dĩ thì cần chừa ra một đường lui, điểm này, ngươi vẫn luôn làm rất khá.

- Vương gia, lời này ngài nói sai rồi thì phải, ta đây, luôn luôn thích nhổ cỏ tận gốc.

- Ý niệm ở trong lòng, không ở biểu hiện bên ngoài.

- Vâng, ta đã hiểu.

Sắc trời dần về chiều, Trịnh Phàm vẫn chờ Điền Vô Kính nói xuống núi.

Nhưng lão Điền lại đứng ở đằng kia, thưởng thức ánh hoàng hôn.

Xa xa, ráng mây bị nhuộm đỏ một mảng lớn, như bị vũng máu thấm qua.

- Sau khi vào kinh, triều đình hẳn là sẽ yêu cầu ngươi giao ra một phần quyền lực, hoặc là địa bàn, hoặc là chia nhỏ quân quyền, nhân thời điểm bản thân ngươi đang ở trong kinh, đường đường chính chính dùng dương mưu.

- Vương gia, ta nên làm gì?

Khả năng này, người mù và Dã Nhân Vương đã sớm đoán được.

Trung khu đối với tập quyền đã là một loại bản năng, triều đình những năm gần đây, tuy rằng vẫn lấy ý chí của Yến Hoàng làm chủ, nhưng quyền lực ở trung khu, thực tế đã sớm đắp nặn nên rồi.

Nói cách khác, đổi thanh ai ngồi trên vị trí này, đều sẽ thu lại một phần quyền lực theo bản năng, dưới tiền đề là các phiên trấn địa phương không tạo phản.

Thừa dịp Yến Hoàng còn tại vị.

Thừa dịp bản thân ngươi ở Yến Kinh.

Thừa dịp cơn sóng này đang dâng lên đến đỉnh.

Đây quả thật là dương mưu, một khi Yến Hoàng băng hà, quyền lực ở trung khu tất nhiên sẽ theo ngôi vị hoàng đế luân phiên mà xuống dốc, bất luận là Thái tử hay là Tiểu Lục Tử, ai trong hai bọn họ kế vị, đều không thể thay đổi cục diện này.

Mà nếu là chọn những hoàng tử khác, hoặc là thật sự không sợ “quân chủ nhỏ tuổi, quốc gia hoài nghi”, chọn luôn Tiểu Thất lên làm “Phúc Lâm” vậy mức độ xuống dốc sẽ càng nghiêm trọng.

Kỳ thực, coi như lão Điền không hỏi cái này, sau đây Trịnh Phàm cũng sẽ tìm cơ hội hỏi một chút trên đường vào Yến Kinh.

Chuyện này, chủ yếu vẫn phải xem thái độ của lão Điền, giống như lúc trước lão Điền nói đến vậy, hắn vẫn còn ở đây.

Nói trắng ra, Trịnh Phàm có thể phát triển trở thành quy mô như ngày nay, không thể không bỏ qua phần Tĩnh Nam Vương hắn phóng túng.

Bằng không, Tĩnh Nam Vương muốn khuấy nước đục, hoặc là muốn phân hoá, hắn hoàn toàn có năng lực bóp chết tất cả từ khởi đầu.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!