Người đời đều cho rằng là bởi Tĩnh Nam Vương Thế tử được nuôi ở chỗ Trịnh Phàm, cho nên tất cả những thứ này đều là tiền bạc Tĩnh Nam Vương thuê vú em cho con trai của mình.
Nhưng thực ra, chỉ có người trong cuộc mới rõ ràng, chuyện hoàn toàn không phải như thế.
- Cái này dễ thôi, lấy dương mưu phá dương mưu là được, sau khi vào kinh, ai dám đối mặt làm khó dễ ngươi, ngươi cứ trực tiếp xông lên đánh. Đánh bị thương đánh tàn phế đánh đến chết cũng chẳng sao cả. Có bản vương đứng phía sau, trời không sụp nổi.
Cảm giác này, sao lại quen thuộc như vậy?
Lần trước lúc mình phế bỏ tam hoàng tử, hình như tình hình cũng tương tự vậy.
- Vương gia, ta đã hiểu.
- Ừm, mặt trời xuống núi rồi.
- Chúng ta cũng xuống núi chứ?
- Sẽ xuống núi, nhưng trước khi xuống núi còn có một việc cần làm.
- Việc gì?
- Cảnh giới của ngươi kẹt ở lục phẩm rất lâu rồi sao?
- Đúng, vương gia.
Kẹt ở lục phẩm quả thực rất lâu rồi.
- Thật ra, con đường Võ đạo, chướng ngại khó khăn nhất nằm giữa tứ phẩm và tam phẩm. Cũng như trên triều đình, tứ phẩm lên tam phẩm khó nhất, nhưng một khi đã bước vào được, cục diện tuyệt nhiên sẽ không như xưa.
- Nhưng từ lục phẩm qua ngũ phầm, thực tế cũng có một khe sâu. Ngũ phẩm, bất luận là võ giả hay kiếm khách, hoặc là Luyện Khí sĩ, cũng đều có thể xưng là tiểu Tông sư rồi.
- Tông sư, phải có niềm tin của chính mình, phải có đạo của chính mình. Đây là lấy niệm phá cảnh, là lấy đạo phá cảnh, ngươi hiểu chưa?
- Vương gia, ta hiểu.
Trịnh Phàm cười khổ đáp.
Hắn thực sự hiểu, bởi trong Hầu phủ có không ít cao thủ, còn có Kiếm Thánh ở bên chỉ đạo.
Hơn nữa, các loại tri thức lý luận y như thật nhưng lại là giả mà hắn hiểu được, so với người khác chỉ sợ còn nhiều hơn.
Nhưng mấu chốt của vấn đề cũng ở ngay đó, có lẽ thực sự do nguyên nhân tính cách, hoặc là do bản năng ham muốn an nhàn.
Thỉnh thoảng quyết tử xung phong khi ra chiến trường, không phải là Trịnh Phàm không làm được, trước đây còn thường xuyên như vậy.
Nhưng hiện tại, dù cho ở trên chiến trường, hắn cũng có Kiếm Thánh A Minh bảo vệ, các Ma Vương cũng sẽ để ý mọi lúc, hơn nữa, sau khi ngồi lên địa vị cao, trong nhà cũng có ba người vợ, cuộc sống gia đình có thể trải qua tạm ổn thì càng ngày càng tiếc mạng.
Trịnh Phàm không phải là chưa từng đi ra ngoài nếm trải rèn luyện. Một năm qua cũng đã bôn ba nhiều phen, nhưng ngoại trừ mài giũa đao pháp cùng kỹ xảo chém giết của mình một hồi ra, không hề có sự trưởng thành trên cảnh giới.
Đương nhiên, điều này cũng không có ý nghĩa là, nhất định phải không ngừng đối mặt với sinh tử mới có thể đột phá, chỉ có thể nói, đây là cách thức trực tiếp nhất, căn bản ở chỗ phải có niềm tin kiên định.
Chí ít, dựa theo ý hiểu của Trịnh Phàm thì là cái đó, nhưng hắn không có.
Đúng, không có.
Tiêu sái du ngoạn nhân gian, mới là mục đích chủ yếu của hắn, cũng là thẩm mỹ quan đồng bộ của các Ma Vương.
Nói trắng ra, về bản chất, nội tâm của ngươi chính là một kẻ diễn trò.
Một kẻ diễn trò chỉ muốn rong chơi nhàn hạ nhưng cảnh giới vẫn đột phá được như thường, vậy thì cũng quá coi rẻ một số quy tắc của thế giới này rồi. Cũng quá khiến cho những khổ hạnh giả tâm chí kiên định một lòng hướng đạo kia phải lạnh lòng.
Chỉ là, lúc lão Điền nói ra câu đó, thâm tâm Trịnh Phàm không khỏi dâng lên một niềm hy vọng.
Nghe ý tứ lời này, lão Điền có năng lực giúp hắn sao?
“Thể hồ quán đỉnh”, truyền công chẳng hạn?
Điền Vô Kính chỉ chỉ đường xuống núi, nói:
- Xuống núi thôi.
Tình cảnh này, hệt như năm đó ở bên dòng Vọng Giang, Trịnh Phàm cất bước trên bờ sông tràn đầy xác chết trôi nổi, gần như tẩu hỏa nhập ma, Điền Vô Kính đi ngay ở phía sau.
Trịnh Phàm gật gật, xoay người, bắt đầu xuống núi.
Nhưng trong khoảnh khắc tiếp theo, một chưởng bàn tay đáp vào trên vai hắn, lòng bàn tay, mang theo độ ấm.
Khi Trịnh Phàm ngưng đọng tâm thần, đang chuẩn bị tiếp tục đi xuống phía dưới, chợt nhìn thấy, ở đằng trước mình, hiện ra bóng lưng của lão Điền, lão Điền vậy mà đã đi đến trước mặt hắn.
Còn đi đến xa xa phía trước rồi.
Trịnh Phàm tiếp tục đi xuống, lại nghe thấy giọng nói của lão Điền truyền đến từ sau lưng mình;
- Nhìn thấy chưa?
Thân thể Trịnh Phàm run lên, theo bản năng muốn quay đầu lại, nhưng vẫn nhịn được xuống, chợt thoáng qua thôi nhưng hắn có chút ngộ ra.
Bởi bản thân mình khuyết thiếu một vài thứ, cho nên mới kẹt ở cảnh giới này, mãi không vào được, thậm chí là không nhìn thấy đường, có vẻ rất mê muội.
Lão Điền, đang giúp mình bổ sung vào chỗ khuyết.
Không phải cái gì “thể hồ quán đỉnh”, cũng không phải cái gì truyền công, mà là dùng bóng lưng của chính mình, ở phía trước dẫn đường cho hắn.
Đây từ lâu đã không còn là chuyện mà võ phu bình thường có thể làm được nữa.
Đây thực sự là chuyện chỉ Đại Năng Luyện Khí sĩ mới có thể làm được...
Tiên Nhân Chi Lộ!
Mục đích của chỉ đường là minh đạo.
Âm thanh của lão Điền lần thứ hai truyền đến từ sau lưng, nói:
- Nhớ kỹ tình cảnh này, nhớ kỹ đoạn đường này, không phải nói đi một chuyến, xuống núi, ngươi sẽ lập tức đột phá, nhưng ghi nhớ ở trong lòng, thường xuyên lấy ra hồi ức, ôn lại một hồi. Cảnh giới, chậm rãi cũng sẽ rõ ràng hơn, thiên phú của ngươi vốn đã không tồi, nhưng có lẽ cũng do đi lên quá thuận lợi, còn thiếu một vài thứ.
- Nhưng đó không phải sai lầm. Thuận buồm xuôi gió, người người ngưỡng mộ, sao có thể xem là sai lầm được? Nhất quyết tìm một cái hố nhảy vào cho biết mới thực sự là chấp niệm, mới thực sự không cần thiết. Tốt số thì cứ nhận lấy, yên tâm thoải mái nhận.
- Bản vương muốn thấy ngươi, sống một đời ung dung.
- Vương gia...
- Đừng lo lắng, cũng đừng hoảng hốt.
- Đoạn đường này, bản vương dắt ngươi đi.