Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 1630: CA CA ĐI TRƯỚC

Đường xuống núi là một cầu thang đá, vì đạo quan bị phá huỷ, khách hành hương tuyệt tích, làm cho cỏ dại hai bên đã sớm lan đến tận đây, một số chỗ do ít được tu sửa cũng đã vỡ nát.

Tốc độ đi xuống của Trịnh Phàm không phải là chậm, đi bình tĩnh, đi như thường, chỉ có điều mắt hắn nhắm lại.

Nhưng trong “tầm nhìn” của Trịnh Phàm, hắn có thể trông thấy con đường phía trước.

Rõ nhất là Điền Vô Kính đi phía trước hắn dẫn đường.

Trong nhà có anh trai hoặc chị gái, khi còn bé có thể sẽ cảm nhận được cảm giác tương tự. Đằng trước, anh trai hoặc chị gái của bạn đang đi, bạn vừa cười vừa gọi, kích động chạy bước nhỏ đến bên nắm tay bọn họ. Hoặc như, giữa biển người mênh mông, trong lúc bạn đang luống cuống tay chân, bỗng nhiên nhìn thấy một người bóng dáng quen thuộc, trong phút chốc, con ngươi của bạn rốt cuộc tìm được vị trí để tập trung vào, toàn thân đều trở nên ổn định.

Đi mãi đi mãi, Trịnh Phàm chợt phát hiện, ở bên cạnh hắn, cũng có một người đang túm ống quần hắn.

Cúi đầu, không quá bất ngờ, là Ma Hoàn.

Nó vẫn mang dáng dấp trẻ mới sinh, nhưng nó - vốn dĩ không sợ trời không sợ đất tâm tính tràn đầy thô bạo, lúc này lại có vẻ sợ hãi rụt rè.

Trong ánh mắt mang theo một vẻ hoảng sợ, thậm chí không dám nhìn về phía trước.

Nó rất sợ hãi, nó sợ bóng người đi ở phía trước kia.

Thực ra không thể trách Ma Hoàn, cho dù là người mù, A Minh bọn họ hiện tại, cũng từng âm thầm nói với nhau, nếu chủ thượng là Điền Vô Kính, có lẽ cũng không phải một niềm hạnh phúc, mà là một loại dằn vặt mọi người đều khó có thể chấp nhận.

Bên trong tâm tính của Ma Hoàn mang theo yêu hận chồng chất cực kì rõ ràng. Nó rất ít khi che giấu tâm tình của bản thân, bởi suốt cuộc đời ngắn ngủi lại “dài lâu” của nó, thực tế nó chưa bao giờ lớn lên, thậm chí chưa từng trải nghiệm cảm giác trưởng thành. Tính tình trẻ con mãi không phai nhạt.

Điền Vô Kính đã sớm biết bên người Trịnh Phàm có “Linh” tồn tại, đây không tính là một sự tồn tại đặc biệt hiếm lạ, đại khái ngang với Yêu thú.

Theo lý mà nói, Tỳ Hưu mà hắn và Trịnh Phàm cưỡi, kỳ thực cũng là Yêu thú, thậm chí có thể nói là một loại thần thú, độ quý hiếm kỳ trân còn bỏ xa so với Linh.

Huống hồ, Dĩnh Đô đêm hôm ấy, còn có Hoả Phượng chi linh phía trên khi hắn đơn độc đại chiến hoàng cung Sở Quốc. Có lẽ, một vài thứ lọt vào mắt người thường sẽ tạo ra sự kinh hãi và khủng hoảng, hoặc là sự tham lam và khát cầu, nhưng trong mắt Điền Vô Kính cũng chỉ như vậy thôi.

Trịnh Phàm dừng bước lại, khom lưng, bế Ma Hoàn lên, sau đó tiếp tục đi xuống.

Mới đầu hai tay Ma Hoàn tóm chặt lấy cánh tay của Trịnh Phàm, sau đó hơi nhướng mày, dường như cảm thấy làm thế này thật mất mặt, nên chậm rãi buông tay ra, nhưng không chống cự được Trịnh Phàm bế. Đầu nằm trong ngực Trịnh Phàm, quyết định không quay ngang quay ngửa nhìn xung quanh nữa.

Tiếp tục đi tới, đường vẫn là đường, hai bên không có gì bất thường xảy ra, hay là đi mãi đi mãi đã tiến vào hình ảnh trong kí ức của Trịnh Phàm hoặc Điền Vô Kính.

Bởi Trịnh Phàm được tự mình giao nhận đời trước, cho nên hắn vẫn giữ lại một số sở thích và thói quen, nhưng sẽ không có thêm lưu luyến gì.

Mà Điền Vô Kính, hắn phải tỉnh táo. Ngay cả tẩu hoả nhập ma cũng là một thứ hy vọng xa vời. Có lẽ, con đường này chẳng có chút liên quan nào với đặc sắc thú vị, nhưng cứ như vậy từng bậc từng bậc đi xuống, đi mãi đi mãi, trong lòng bắt đầu càng lúc càng nhẹ nhàng.

Tâm như nước lặng, tâm như băng trong, trời sập không sợ hãi, vạn vật biến mất theo làn gió, càn khôn trong tay áo ta.

Những thứ có, không, tâm pháp, hình dung này, bất kể là thật giả đúng sai, vào lúc này, cũng không còn giá trị gì đáng để tiếp tục suy ngẫm nữa.

Đây là sự khác biệt về cao độ, cũng là sự khác biệt về tâm cảnh.

Lúc này, Trịnh Phàm bỗng nhiên hiểu ra, tại sao một câu nói tuỳ tiện của mình lại có thể giúp cho Kiếm Thánh rơi vào tỉnh ngôi.

Trên con đường tu luyện, nếu như ví Kiếm Thánh là một người trưởng thành mà nói, vậy thì hắn, chỉ là một đứa nhỏ, một bé con.

Đứa bé có thể học thuộc lòng rất nhiều thơ cổ, cái gì mà “Xuân tàm đáo tử ti phương tận, chá cự thành hôi lệ thủy can”, cái gì mà “Thập niên sinh tử lưỡng mang mang, bất tư lượng, tự nan vong”, cái gì “Bị tửu mạc kinh xuân thụy trọng, đổ thư tiêu đắc bát trà hương”, lúc này chỉ có thể nói là tầm thường.

Ngươi đọc thuộc lòng đến mức vô cùng trôi chảy, hỏi ngươi là có ý nghĩa gì, ngươi cũng có thể giải thích và miêu tả ra.

Nhưng ngươi đọc mãi đọc mãi, ngẩng đầu lên, phát hiện ra người trưởng thành đi bên cạnh ngươi, trên gương mặt dãi dầu sương gió của hắn đã lệ nóng tràn mi.

Sự khác biệt nằm ở chỗ đó.

Bản thân hắn trước đây tuỳ tiện đề ra những câu nói đó, thực ra chỉ vẹn vẹn là lý giải mà không phải cảm ngộ.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!