Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 1631: NĂM ĐÓ CHÉM LONG MẠCH THẾ NÀO

Tâm của hắn, thực ra chưa bao giờ tĩnh lại, bạo nộ chi khí vô cùng nặng nề.

Không chỉ là bởi vì đời này hắn thanh thản tự do, cũng có một phần nguyên nhân do trải qua tư thế hào hùng, khiến tinh lực của bị phân tán quá mức.

Võ đạo, quả thật hắn vẫn đang kiên trì, nhưng Võ đạo chi tâm, đúng là không còn nữa.

Đây chính là lý do tại sao, xưa nay con người khó có thể vượt qua giới hạn bản thân.

Đây chính là lý do tại sao, trên đời này, chỉ có một Điền Vô Kính.

Đại đạo 50, thiên diễn 49, có 1 chạy mất.

Vạn sự không có tuyệt đối, khó mà cân nhắc khiến cho khi ngươi muốn chém xuống một đao, ngược lại để ngươi nhìn ra một ngoại lệ khác. Nhưng ngươi nghiêm túc xem xét, ngươi tỉ mỉ ngẫm nghĩ, lại phát hiện ra ngoại lệ này thực sự chỉ là một thứ ngoại lệ, còn không bằng chém đi.

Đi mãi, đi mãi, đến khi quên mất thời gian, quên cả bốn phía, trong đầu, rốt cuộc chỉ còn dư lại yên tĩnh và bình yên.

Cuối cùng cũng đi đến chân núi.

Không có cái gọi là búng tay một phát, đất trời đột nhiên bừng sáng.

Cũng không có cái gọi là quát khẽ một tiếng, hai mắt mở ra đổi lại một mảnh hoàng hôn.

Càng không có vẻ như còn đang mơ, ngơ ngơ ngác ngác, tự mình hoài nghi, quay đầu nhìn xung quanh, bối rối lo lắng.

Trịnh Phàm thậm chí không biết mình mở mắt ra từ bao giờ, cũng không biết rốt cuộc mình đi xuống núi từ bao giờ.

Tất cả mọi thứ như nước chảy thành sông, không có chút rung động nào.

Cúi đầu nhìn, Ma Hoàn đã không còn ở trong lồng ngực hắn. Mà tay hắn, cũng buông xuống từ lâu.

Đây không phải mộng, cũng không phải thần du, thật sự chỉ là từ trên núi đi xuống một cách đơn giản.

Vươn hai tay lên, Trịnh Phàm hít sâu một hơi, đột nhiên cảm thấy dưới màn đêm này, vạn vật hiện ra thật rõ ràng, tất cả mang trên mình một vẻ đẹp làm cho hắn vui sướng.

- Có mệt không?

Âm thanh của Điền Vô Kính vang lên từ sau lưng Trịnh Phàm.

Trịnh Phàm quay đầu lại, nhìn về phía lão Điền, cười nói:

- Cảm giác này vừa sâu xa vừa khó hiểu.

Cảnh giới, vẫn chưa buông lỏng, cũng không có kiểu bước cuối cùng đặt xuống lập tức thuận thế đột phá. Trước đây, hắn vẫn luôn tự trấn an bản thân mình, dục tốc thì bất đạt, đột phá chỉ là vấn đề thời gian.

Hiện tại, Trịnh Phàm mới có thể cảm giác được một cách rõ ràng đột phá chỉ còn là vấn đề thời gian.

Có thể là một tháng sau, có thể là ba tháng sau, có thể là nửa năm sau, thời điểm nên đến sẽ đến.

- Ngộ tính của ngươi thực ra rất cao.

Điền Vô Kính nói.

- Đó giờ ta cũng cảm thấy như vậy.

- Từ từ từng bước, ngươi luyện võ muộn, nhưng thời gian hoàn toàn đủ kịp. Thực tế con đường tu luyện giống như hành quân bày trận, tối kỵ tham công liều lĩnh. Trạng thái trước đó của ngươi rất tốt.

- Nhưng tại sao không hiệu quả?

Trịnh Phàm hỏi.

- Bởi vì chính ngươi, thực chất không hề tự tin với trạng thái như thế.

Trịnh Phàm nghe vậy, gật gật đầu.

Điền Vô Kính đưa tay, chỉ về phía đường lên núi phía sau lưng, nói:

- Trịnh Phàm, nhìn lại đường núi này một cái.

Trịnh Phàm theo tay nhìn sang.

- Cái gì gọi là vừa sâu xa vừa khó hiểu?

Điền Vô Kính hỏi.

Đây là câu lúc trước Trịnh Phàm trả lời Điền Vô Kính.

- Vừa sâu xa vừa khó hiểu, là phương thuật, là đạo lý của thiên địa?

Trịnh Phàm thử trả lời.

Điền Vô Kính lắc đầu.

- Là tưới mát vạn vật mà không nghe ồn, là lặng yên không một xao động, là xảo đoạt thiên công không để lại dấu vết?

Giống như trước đó khi mình xuống núi vậy, trông có vẻ là nhìn thấy rất nhiều thứ khác nhau, thực ra không có vật nào là thật, thậm chí ngay cả bản thân mình mở mắt ra từ lúc nào cũng không nhớ rõ.

Điền Vô Kính lần thứ hai lắc đầu.

- Là vận mệnh? Là ràng buộc? Hay là sự tương thích từ nơi sâu xa? Vậy khả năng là một loại khế ước nào đó đạt thành nơi nội tại đất trời, mượn lực từ thiên địa?

Trịnh Phàm bắt đầu chuyển toàn bộ kiến thức trong kho đáp án ra ngoài, mong chờ có thể mèo mù vớ cá rán.

Điền Vô Kính lên tiếng nói:

- Còn nhớ năm đó Càn Quốc Hậu Sơn Tàng phu tử vào kinh kỳ chúng ta, chém Long Mạch Đại Yến ở ngoài thành Yến Kinh không?

- Còn nhớ.

- Hắn chém thế nào?

- Nghe nói, là chém...

Ngày nọ, một con Hắc Long hiện lên phía trên hoàng cung Đại Yến, bị Tàng phu tử lấy mười hai đóa bản mệnh Bạch Liên làm đại đao, một nhát chém đứt.

Không ít dân chúng Yến Kinh đến bây giờ vẫn kiên quyết khẳng định rằng ngày hôm đó mình đã nghe thấy tiếng Hắc Long gào thét thảm thương từ phía hoàng cung truyền đến.

- Vậy bản vương lại hỏi ngươi, Đại Yến ta vong chưa?

- Không vong, mà mấy năm sau đó, Thiết Kỵ Đại Yến ta còn mở rộng bờ cõi biên giới, đánh đâu thắng đấy.

- Xã tắc sụp đổ chưa?

- Không hề.

- Vận nước đứt đoạn chưa?

- Chưa từng.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!