- Ngươi cũng có thể đáp lại bản vương rằng thân thể của bệ hạ là bởi Long Mạch bị chém mà căn cơ huỷ hoại.
- Ta... Ta từng nghĩ như vậy.
- Thân thể bệ hạ vốn đã không ổn, chịu đựng từ năm Vĩnh Bình đến hiện giờ đã là rất khó có được rồi.
- Phải.
- Theo quan điểm của ngươi, Đại Yến ta ngày sau có nguy cơ sụp đổ không? Nói thật, nói lời từ đáy lòng.
Trịnh Phàm mím mím môi, đáp:
- Ta cảm thấy, trên đời này không tồn tại vương triều vĩnh cửu.
- Đúng, sau này Đại Yến có thể sẽ diệt vong, có khả năng hai đời suy kiệt, cũng có khả năng đế truyền mấy trăm năm, ngàn năm. Cho nên, chỗ Long Mạch bị Tàng phu tử kia chém rốt cuộc hiện ra ở nơi nào?
- Vương gia...
Điền Vô Kính trầm giọng nói:
- Giờ trả lời, cái gì là vừa sâu xa vừa khó hiểu?
- Là...
Trên mặt Điền Vô Kính lộ ra ý cười, công bố đáp án:
- Phương sĩ, Luyện Khí sĩ đào sâu nghiên cứu thiên đạo, tự xưng là nghịch thiên mà đi, tự xưng là nhìn thấu thiên đạo. Nhưng thực ra chỉ như con đường mà ngươi đi qua vừa nãy thôi. Những kẻ nghịch thiên, chung quy không tránh được lừa mình dối người, sau khi lừa mình dối người mới có thể lừa dối chúng sinh, bởi chúng sinh đều bị lừa gạt, giả tự nhiên lại thành thật.
- Cái gọi là Luyện Khí sĩ, cái gọi là phương sĩ, theo bản vương thấy, không có gì khác biệt so với Hồn Môn giang hồ. Đơn giản là người cách mặt bày mưu đứng trong biển mây đỉnh núi hoặc là sau lưng triều đình mà thôi. Thứ gọi là vừa sâu xa vừa khó hiểu, tin thì có, không tin thì chẳng là cái quái gì cả.
Trịnh Phàm đăm chiêu.
- Thiên địa mênh mông, ngươi đã ngồi trên vị trí Bình Tây Hầu của Đại Yến ta, ngày sau không tránh khỏi sẽ gặp phải những thứ đó. Có lẽ là đoán mệnh, có lẽ là thiên cơ, có lẽ là dự ngôn. Nói chung, tất cả mọi thứ đều mang dáng vẻ vừa sâu xa vừa khó hiểu. Tin thì có, không tin thì không có.
- Người có thể nói ra lời này rất nhiều, nhưng người có thể làm được một cách chân chính thì đã ít lại càng ít. Ngươi đã bước theo bóng lưng bản vương xuống núi, vậy hãy nhớ kỹ câu nói này của bản vương, đừng tin vận mệnh gì đó, phải tin rằng trên đời này không ai có thể tính ra vận mệnh của một người khác.
Trịnh Phàm bỗng nhiên nghĩ đến một dự ngôn của Ma Vương.
Sau đó, trịnh Phàm dùng sức gật đầu, nói:
- Ta hiểu rồi.
- Hiểu được những thứ đó, vậy sau này coi như cảnh giới của ngươi dừng lại ở ngũ phẩm, tứ phẩm, nhưng ngay cả hộ vệ bên cạnh ngươi muốn trực tiếp ra tay với ngươi, để đạt được mục đích cũng gần như là không thể.
- Còn những kẻ mà bên ngoài gọi là Đại Năng kia, muốn xuất chiêu với ngươi, tự thân ngươi vững vàng, chỉ cần không tin đã có thể phế bỏ bảy tám phần mười sự thần thông của bọn họ.
- Còn lại, đơn giản là giống như thanh kiếm trong tay áo Nguỵ Trung Hà, nhưng so với kiếm của Kiếm Thánh thì không đáng nhắc tới. Cái gọi là Phi Sa Tẩu Thạch, cũng thuần tuý là Chướng Nhãn pháp thôi.
Tới đây, Điền Vô Kính nhìn Trịnh Phàm, tiếp tục nói:
- Nếu thật sự có một ngày nào đó, ngươi cảm thấy không chịu được nữa, thì hãy nhớ lại ngày hôm nay, ngẫm nghĩ về sơn đạo kia.
Trịnh Phàm hít sâu một hơi, cắn răng, hắn nhạy bén cảm nhận được, dựa theo cá tính của lão Điền, chắc chắn không thể nào bắn tên không đích. Vậy nên, dấu hiệu này cho thấy, tiếp theo hắn có thể sẽ gặp phải một tình huống đặc biệt nào đó.
- Trời tối rồi.
- Ừm, hả?
- Về đi.
- Được.
Hai con Tỳ Hưu lúc trước để lại dưới chân núi đã sớm vô vị nhàm chán nằm xuống mặt đất.
Mỗi con ở một bên, vừa giống như đang ngủ gật, vừa giống như đang ngẩn ngơ. Giữa các thần thú đều nhìn nhau không vừa mắt, trái lại không có cái gì để lý giải thành đồng tộc thân cận.
Nhưng nếu ngươi muốn làm bọn chúng náo loạn mâu thuẫn, cũng không thể, vì chủ nhân của bọn chúng còn thân hơn cả hai người đồng tộc.
Rốt cuộc đợi được bóng dáng hai người quay lại, hai con Tỳ Hưu cùng chậm rãi đứng dậy, rũ rũ cỏ vương trên thân mình.
Con Tỳ Hưu của Tĩnh Nam Vương phì mũi một hơi cực kì kiêu ngạo với con Tỳ Hưu của Trịnh Phàm. Nhưng lúc này, con Tỳ Hưu kia của Trịnh Phàm há miệng cắn vào một sợi dây dưới cổ mình, thân thể còn lắc lư, bộ giáp vẩy cá màu đen lúc trước giấu ở trong yên “chảy xuôi” xuống, hoàn mỹ bao trùm toàn thân nó.
Có thể nói là uy vũ phi phàm!
Tỳ Hưu của Tĩnh Nam Vương nhìn mà sửng sốt.
Tỳ Hưu của Trịnh Phàm kiêu ngạo hất mặt lên. Đây chính là giáp trụ hai vị Ma Vương - hai sự tồn tại chí cao đích thân rèn đúc cho nó.
Tứ Nương và Tiết Tam hợp lực định chế cho Tỳ Hưu, có thể tăng cường cực cao tính phòng ngự, hơn nữa còn không làm chậm đi tốc độ di chuyển của Tỳ Hưu, đồng thời, đã hết sức giảm thiểu kích thước và trọng lượng, quan trọng nhất chính là, bao ngầu!