Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 1634: ĐI DẠO MỘT CHÚT

Trịnh Phàm ngồi trong thùng nước tắm, hai tay gác lên thành thùng, híp mắt hưởng thụ khoảnh khắc này.

Người chăm ngâm tắm, một quãng thời gian không ngâm sẽ cảm thấy cuộc sống thiếu thiếu cái gì đó.

Chỉ có điều, hành trình ở bên ngoài muốn tìm được điều kiện và cơ hội như thế này quả thực cũng khá là khó.

Tứ Nương đi vào, giúp Trịnh Phàm chà lưng.

- Trạng thái gần đây của chủ thượng, dường như có chút khác thường.

- Ừm.

Trịnh Phàm gật gù, hắn không cụ thể nói ra cảm giác mình cách thời điểm lên cấp càng ngày gần, bởi vẫn chưa biết lúc nào mới có thể, cộng thêm lần này vào kinh, bên cạnh dẫn theo không ít Ma Vương, không cần thiết khiến cho bọn họ căng thẳng và hồi hộp ngay lúc này.

Đợi đến khi hắn chân chính lên cấp rồi nói cho bọn họ biết cũng chưa muộn.

- Tiếp theo Chủ thượng muốn nghỉ ngơi sao?

Trịnh Phàm lắc đầu, nói:

- Ra ngoài đi dạo vài vòng. Hôm nay ở lại đây, thái giám tuyên chỉ và tiếp giá hồi sáng cũng đã đến. Ngày mai hẳn là phải vào kinh luôn rồi.

Nơi đang ở hiện tại là Đông Sơn đại doanh ngoài kinh thành. Chỉ có thể nói vương gia dù sao cũng là Vương Gia, mặt mũi quả thực lớn hơn so với một Hầu Gia như hắn. Trịnh Hầu Gia dẫn theo đâu đó có một nhóm thân vệ Phi Ngư phục cộng thêm một nhánh đội ngũ hộ vệ tám trăm kỵ binh.

Mà Tĩnh Nam Vương, lại là suất lĩnh mười ngàn Thiết kỵ Tĩnh Nam quân.

Nhưng trên thực tế, rõ ràng Bình Tây Hầu gia hắn mới nhát gan hơn sợ chết hơn cũng dễ chết hơn.

Nơi này, rốt cuộc có nội tình gì khác hay không, Trịnh Phàm còn không rõ ràng lắm.

Từ xưa tới nay, phiên vương vào kinh, trừ khi muốn đến tạo phản, bằng không đều là cần bao nhiêu biết điều có bấy nhiêu biết điều, hận không thể chôn đầu mình trong đũng quần.

Thế nhưng ở Đại Yến, tình huống giữa đế vương và hai vị phiên vương lại chưa từng có tiền lệ.

Thân là Vương gia, dường như bọn họ không có chút nào mẫn cảm với chuyện phạm vào kiêng kị của quân thượng này. Mà thân là hoàng đế, đối với hai vị phiên vương càng là rộng rãi đến mức độ khiến cho người ta không thể tưởng tượng nổi.

Thứ Diện tướng công của Càn Quốc năm đó bị Hàn tướng công lấy tội danh “có lẽ có” hạ ngục giam cầm đến chết, nguyên nhân dùng “có lẽ có” cũng là bởi vì bản thân Thứ Diện tướng công hoàn toàn không có tội danh thực tế nào để bị nắm bắt.

Triều đình kêu hắn vào kinh, hắn lập tức đi vào, một chủ một tớ, về phần gia quyến, rất sớm đã để lại Thượng Kinh.

Nhưng Yến Quốc nơi này thì khác, nếu muốn trị tội Nam Bắc nhị vương, vậy thì thật sự là không phải “có lẽ có”. Trên thực tế, tội danh và chứng cứ còn quá nhiều quá nhiều, thế nhưng cố tình đối mặt với chứng cứ chân thật, ở phía trên lại không có ai dám nói này nói nọ.

Triệu Cửu Lang hắn cũng không dám học hỏi chuyện Hàn tướng công Càn Quốc năm xưa.

Dù sao, Thứ Diện tướng công ai cũng biết hắn trung thành với quốc gia, không thể nào tạo phản.

Nhưng hai vị vương gia kia, có năng lực phản cũng có thể sẽ phản, ai dám trêu chọc vào?

Được Tứ Nương hầu hạ, Trịnh Phàm lau khô thân thể, đổi một bộ quần áo mới, đi ra khỏi quân trướng.

Trong quân trướng sát vách, A Minh đang cùng Tôn Anh chơi cờ vua.

Tôn Anh và A Minh chơi với nhau rất khá. Bởi Tôn Anh có một đam mê. Đó chính là rượu.

Thân là trưởng tử của Tôn Thái Phó, tuy rằng Tôn Thái Phó tự thẹn trước đây bận bịu chính vụ, không thể quản giáo tốt người trưởng tử này, nhưng từ lúc Tôn Anh nhớ được chuyện tới nay, thực tế chưa hề trải qua ngày tháng nào khổ sở.

Tư Đồ Lôi đối với Tôn Hữu Đạo có thể nói là như “huynh đệ”, con trai trưởng của Tôn gia đi vào hầm rượu hoàng cung Đại Thành quốc thật sự không khác gì đi vào hầm rượu nhà mình.

Cộng thêm có những lúc làm thần tử, phải biểu hiện ra một vài nhược điểm và ham mê, để thượng vị giả có cơ hội thỏa mãn nhu cầu của ngươi, đừng cứ quá khiêm tốn như vậy.

Cho nên, nhiệm vụ gian nan này trong một quãng thời gian rất dài, thực tế đã rơi lên đầu Tôn Anh.

Trước đây, điều làm cho A Minh rất cô đơn chính là hắn có vài sở thích ham mê khó tránh khỏi hơi cao siêu ít người thấu hiểu.

Chủ thượng không uống rượu, những Ma Vương khác cũng không uống rượu, lúc Lương Trình không có việc gì mới có thể cùng hắn làm chén nọ chén kia.

Hiện tại, hắn cùng với Tôn Anh chia sẻ rượu mình tư tàng mang theo, đồng thời bình luận, hắn không hề tiếc, rượu dành cho người biết phẩm mới là giá trị chân chính của nó.

Thấy Trịnh Phàm đi ra, Tôn Anh đẩy xe lăn đến trước lều, A Minh thì ngáp dài một cái.

Một người là tiểu đệ vừa vào cửa, một người là tay già đời đồng hành từ khi bắt đầu xây dựng sự nghiệp, mức độ ân cần dĩ nhiên là không giống nhau.

- Hầu gia có gì dặn dò?

Tôn Anh hỏi.

- Không có việc gì, đi dạo một chút thôi.

Trịnh Phàm nói.

Sau đó, Trịnh Phàm nhìn Tôn Anh một cái, nói:

- Cùng đi đi.

- Vâng, Hầu gia.

Tôn Anh bắt đầu dùng tay tự lăn bánh xe, A Minh lại đứng lên, đi đến đẩy giúp.

- Thế này sao được, thế này sao được.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!